Hầu Môn - Chương 145

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:10:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tuy nhiên, nhắc đến hôn sự, gương mặt Tạ Như Vận vẻ vui mừng.”

 

Minh Di :

 

“Đã là chuyện hỉ, thấy ngươi vui vẻ, ngược là một mặt sầu não.”

 

Tạ Như Vận cúi mày :

 

“Trong lòng còn chút dứt bỏ Lân Chiêu.”

 

Minh Di khẽ tặc lưỡi, nên cái gì cho .

 

Chỉ thấy cô tiếp tục :

 

“Vài ngày còn báo mộng cho , mong gặp lương nhân, nghĩ đại khái cũng bằng lòng thấy gả , thì gả thôi.”

 

Minh Di dở dở :

 

“Ngươi nếu gả thì gả, gả cũng cần miễn cưỡng bản .”

 

Tạ Như Vận mắt :

 

“Dù cũng gả , ngươi đều thể gả cho Bùi Đông Đình, tại thể gả cho Lương Hạc Dữ?”

 

Trong lòng Minh Di thầm nghĩ, nàng và Bùi Việt còn thế nào .

 

“Vậy thì gả, tóm nếu Lương Hạc Dữ đối đãi ngươi , đầu tiên chỗ dựa cho ngươi.”

 

“Ngươi chỗ dựa thế nào?”

 

“Đ-ánh cho một trận.”

 

Minh Di một trường bào phóng khoáng trong nắng xuân, dáng cao g-ầy như trúc, quạt gõ lòng bàn tay, vài phần ai bì kịp:

 

“Nếu còn lời, liền đem cả Tĩnh Tây Hầu phủ đ-ánh cho một trận, đ-ánh đến khi bọn họ phục tùng mới thôi.”

 

Tạ Như Vận nàng cho vui vẻ, một như thiên vị, thật là may mắn bao.

 

lúc , từ con đường đ-á ngoài rừng trúc thấp thoáng truyền đến một giọng quen thuộc.

 

Tạ Như Vận nhận tới, đột nhiên hiệu suỵt với Minh Di, lặng lẽ kéo nàng đợi một bên, vén một đám trúc nhỏ .

 

Chỉ thấy ở hành lang dài bên hồ, hai vị phu nhân cùng tới.

 

Minh Di ngước mắt lên, một cũng quen , chỉ thấy vị thái thái bên trái châu quang bảo thúy, mặt mày rạng rỡ, trông vẻ sống trong nhung lụa, bảo dưỡng cực , còn vị bên đang dìu khuỷu tay bà , thần sắc rõ ràng mang theo vài phần nịnh bọt.

 

Tạ Như Vận chỉ vị bên trái, lặng lẽ với Minh Di:

 

“Bà chính là chồng tương lai của , Lương hầu phu nhân, mẫu của Lương Hạc Dữ.”

 

Minh Di khẽ gật đầu:

 

“Vị bên thì ?”

 

“Bà ,” Tạ Như Vận dường như cũng vắt óc suy nghĩ một hồi mới , “hình như là của Trình Tựu, Trình phu nhân.”

 

“Trình phu nhân?”

 

Lông mày Minh Di nhíu , chút ngạc nhiên:

 

“Bà và Lương hầu phu nhân ?”

 

Tạ Như Vận đại khái quan sát thần sắc hai một phen, lắc đầu :

 

“Thân thiết thì hẳn, nhưng Lương hầu phu nhân ở kinh thành cực kỳ thể diện, hàng xóm bốn phương chuyện đều thích tìm bà mặt, Trình phu nhân trông bộ dạng là việc cầu khẩn bà .”

 

Hai lắng tai kỹ, quả nhiên thấy vị Trình phu nhân với Lương phu nhân:

 

“Tựu nhi nhà năm nay mười tám, đến tuổi lấy vợ , đang rầu rĩ bàn chuyện cưới xin cho nó đây.

 

Trước đó tới Bùi gia, ôi chao, Bùi gia mắt cao hơn đầu, chê Tựu nhi nhà chúng , đem mời trả về.

 

hiện giờ , cho mặt mũi đầy vẻ hổ, thế nào cho .

 

Bà mai tầm ngắm của đặt cao quá, đều dám mối cho Tựu nhi nhà nữa , chỉ thể nhờ Hầu phu nhân nể mặt, để mắt giúp cho Tựu nhi nhà xem cô nương nào thì mối giúp cho.”

 

Mặc dù Trình phu nhân là đảng cũ của Lý phủ, Tạ Như Vận đối với bà thực sự là thích nổi.

 

Nghe đến đây, cô thè lưỡi với Minh Di, ý bảo vị Trình phu nhân một bộ dáng nơi nơi chạy vạy, nhất định Lương hầu phu nhân yêu thích.

 

ai mà ngờ , vị Lương phu nhân những lộ nửa điểm kiên nhẫn, ngược còn giúp bà cân nhắc.

 

“Trình Tựu công t.ử cũng từng gặp vài , là một nhân vật đoan chính, tài ăn cực , giống cha .

 

Đáng tiếc , e là cha liên lụy, khó mà bàn chuyện hôn nhân.”

 

“Chẳng ?”

 

Trình phu nhân đến đây, cầm khăn tay lau lau đôi mắt đỏ hoe, uất ức :

 

“Nếu Lý Tương phản quốc, Trình gia chúng cũng đến mức lâm cảnh ngộ đến nay ngay cả một vợ cũng cưới .”

 

Lời , sắc mặt Tạ Như Vận liền khó coi, hai nắm đ-ấm siết thật c.h.ặ.t, khí thế xông ngoài lý luận.

 

Minh Di thấy , nắm lấy nắm tay cô , thấp giọng :

 

“Đừng oán trách, ít nhất là bề mặt, Lý gia liên lụy đến những cựu tướng đó, các phu nhân lòng oán hận cũng là điều khó tránh khỏi.”

 

Tạ Như Vận vô cùng bất bình, dắt Minh Di trở bàn đ-á, hừ nhẹ một tiếng:

 

“Nếu chồng tương lai mặt ở đó, nhất định ngoài chỉnh đốn bà một trận.”

 

“Cái tính khí của ngươi , thu liễm .

 

Vị chồng của ngươi, tướng mạo, bên trong gấm vóc, nhân vật tầm thường.

 

Tính tình ngươi quá nóng nảy, e là khó chung sống với bà .”

 

“Vậy thì gả nữa.”

 

Minh Di thấy cô gió là mưa, vô cùng đau đầu:

 

“Hôn nhân thể thập thập mỹ, ngươi cân nhắc kỹ lưỡng hãy đưa quyết định.”

 

Ngày hôm đó trở về, những lời của Trình phu nhân cứ lẩn quẩn bên tai nàng, trong thâm tâm cảm thấy gì đó .

 

Trước khi cửa, gọi Thanh Hòa tới:

 

“Ngươi ngóng tình hình nhà ngoại của Trình phu nhân xem, xem gia thế thế nào?”

 

Trình Hâm năm đó một em vợ cũng giữ chức trong quân.

 

Nàng nhớ lúc đó phụ nể mặt Trình Hâm, dành cho em vợ đó ít ưu đãi, bắt tiền tuyến, phong cho chức Vận lương Đô úy.

 

vị Lưu Đô úy đó thực sự tố chất võ tướng, quân ngũ mấy năm, võ nghệ học bao nhiêu, trái chạy vạy giống như Trình phu nhân, các quân quan lớn nhỏ đều nhận mặt hết, thường xuyên mượn chức vụ giữa Túc Châu và kinh thành, giúp mang thư nhà, hoặc mua sắm vật tư, kiếm thêm chút thu nhập.

 

Nàng nhớ ai nhắc tới việc Lưu gia gia thế.

 

Thanh Hòa nhận lệnh rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-145.html.]

 

Đằng thong thả về hậu viện, ngang qua thư phòng, đúng lúc thấy Thẩm Kỳ bưng một chồng sớ lén trong.

 

Minh Di gọi :

 

“Gia chủ về ?”

 

Thẩm Kỳ thấy là Minh Di, vội vàng giao tráp trong tay cho một tùy sai khác, vội vã cúi hành lễ:

 

“Bẩm Thiếu phu nhân, gia chủ việc bận, tối nay e là muộn mới về.”

 

Minh Di cầm quạt trúc khẽ chạm cằm, hỏi nhiều, trực tiếp về hậu viện.

 

Bùi Việt hứa trong vòng bảy ngày sẽ giúp nàng cứu Thất biểu , hiện giờ qua ba ngày, chuẩn thế nào .

 

Chương 82 Thất hoàng t.ử giải oan

 

Bùi Việt sở dĩ bận rộn là vì hôm nay lúc bãi triều Thủ tọa Đô Sát Viện Tạ Lễ gọi .

 

Tạ Lễ vẻ mặt đầy khó xử mời phòng trực của Đô Sát Viện, đưa cho một xấp sớ:

 

“Đông Đình, xem xem, nên thế nào cho ?”

 

Bùi Việt nhận lấy sớ, lật xem từng bản một, bộ là đàn hặc Thủ phụ Vương Hiển và hai con trai.

 

Tạ Lễ bàn án, khỏi khổ sở :

 

“Bình tâm mà luận, Vương công là thế nào, đều rõ ràng.

 

Trong đây chẳng qua chỉ là những chuyện bắt bóng bắt gió, chắc là liên quan đến Vương công.”

 

Bùi Việt rút một bản trong đó, đưa cho ông xem:

 

“Không liên quan đến Vương công, nhất định là liên quan đến Vương phủ.

 

Vương gia Nhị lão gia là ruột của Hằng Vương, ít nhiều cũng chút nể nang, giúp Hằng Vương một tay chân.”

 

“Phải, một sổ sách của Công bộ thể thấy manh mối.

 

Đông Đình, cùng quan trong triều, đạo lý nước quá trong thì cá, quá xét nét thì môn đồ.

 

Công bộ của các đời các triều, sổ sách nào chịu nổi sự kiểm tra?

 

Hơn nữa những công trình thổ mộc đó của Hằng Vương đều là xây dựng cho đại nội, bên trong kẹp lấy thể diện của bệ hạ.

 

Cậu xem thế , kiểm tra cũng , mà kiểm tra cũng xong.”

 

“Thực sự kiểm tra tiếp, tra đến tận trong cung, chỉ sợ còn dính dáng đến Tư Lễ Giám, cái mũ quan của giữ nổi .”

 

Tạ Lễ đến đây mặt đầy vẻ cay đắng.

 

Sổ sách của Công bộ phần lớn liên quan đến việc xây dựng cung điện hành cung hào rãnh, nơi giao thiệp với Tư Lễ Giám nhiều.

 

Nói trắng , Hằng Vương sở dĩ sủng ái cũng nguyên do là âm thầm giúp Hoàng đế chi tiêu.

 

Hoàng đế cũng là , cũng trong tay nắm giữ chút bạc trắng, hưởng vài phần khoái lạc.

 

Mà Hằng Vương điều, đem những việc bẩn việc nặng ôm hết .

 

So sánh với đó, Thất hoàng t.ử mười mấy tuổi rõ ràng là còn non nớt.

 

Thiếu niên một chính khí, mở miệng đóng miệng đều là thiên hạ thương sinh, chính trực đến mức khiến dám thẳng.

 

Hoàng đế vui mừng vì con trai xuất sắc, soi mói sai sót, đây cũng là một trong những nguyên do Hoàng đế dần dần cận với Hằng Vương.

 

Cho nên Tạ Lễ mới tiến thoái lưỡng nan.

 

Bùi Việt lòng sáng như gương, đặt sớ trở bàn án, vẻ quản nữa:

 

“Chuyện của Vương gia, ông xử lý xong, cũng lo liệu nổi, để tự Vương công nghĩ cách thôi.”

 

“Ý là gì?”

 

Tạ Lễ cau mày hiểu.

 

Bùi Việt giải thích, xoa xoa đôi lông mày mệt mỏi, chậm rãi dậy:

 

“Tạ đại nhân, tại hạ trong tộc việc, thể lưu lâu, xin về .”

 

Tạ Lễ thấy đầy ẩn ý, cũng tiện hỏi nhiều, dậy tiễn :

 

“Cậu cả một gia đình bao nhiêu việc lo liệu, đúng là bận thật.”

 

Bùi Việt khỏi khu quan thự, lên xe về Bùi gia viên.

 

Đi phủ từ cửa ngách phía tây, lúc bấy giờ bóng chiều phủ xuống, trời sập tối, trong phủ đang là lúc đèn hoa bắt đầu thắp sáng.

 

Người hầu ở các bộ phận của Bùi phủ đều đang dùng bữa ở phòng trực.

 

Bùi Việt về thư phòng, càng về hậu viện, mà sự hộ tống của vài danh ám vệ, lặng lẽ khỏi phủ từ một cửa ngách phía .

 

Ở đây dừng một chiếc xe, chiếc xe ngựa chỉ trang trí bên ngoài cực kỳ thấp kém, bên trong thậm chí thể coi là sơ sài.

 

Bùi Việt trong, sắc mặt vẫn hề đổi, chỉ giơ tay hiệu cho ám vệ cải trang đ-ánh xe rời phủ.

 

Cái gọi là loạn thế cầu sinh, trị thế tàng phong, nên hành đạo lý giảo thỏ tam khu, Bùi gia cũng .

 

Bùi phủ chiếm diện tích cực rộng, trong phủ hành lang chín khúc, đường mòn thông đến nơi u tĩnh.

 

Ngay từ khi khởi công xây dựng thiết lập mật đạo.

 

Con hẻm bí mật thông thẳng tới một ngôi nhà phía đông của Bùi gia, ngôi nhà bề ngoài là do một thương hộ ở, thực chất cũng là vỏ bọc của Bùi gia.

 

Hai tòa phủ lưng dựa , hướng hai con phố khác .

 

Xe ngựa của Bùi Việt từ cổng phủ , thần quỷ về phía nam.

 

Ám vệ vững vàng và nhanh ch.óng chở lượn lờ qua vài con phố, cuối cùng đến một quán trọ nhỏ bắt mắt ở phía nam thành.

 

Bùi Việt sớm cởi bỏ quan phục, một trường bào tay hẹp màu đen huyền, khoác một chiếc áo choàng, sải bước lên lầu, đến căn phòng cuối hành lang, đẩy cửa bước .

 

Chỉ thấy một lão giả tóc trắng xóa đang đó.

 

Bùi Việt vội vàng đóng c.h.ặ.t cửa, tiến lên xá dài với lão giả:

 

“Để Vương công đợi lâu, mong hải hàm.”

 

Vương Hiển hôm nay ăn mặc cực kỳ giản dị, thấy nửa điểm vật quý giá, chỉ khoác một chiếc bào xám cũ kỹ đến phó ước, chỉ cách ăn mặc thần thái, giống một lão thư sinh g-ầy gò thanh nhã.

 

Ông dậy đáp lễ Bùi Việt:

 

“Đông Đình lúc hẹn gặp , chắc chắn là đem bùa cứu mạng tới cho Vương gia , lão hủ vô cùng cảm kích, lấy lời hải hàm, nấu xong, Đông Đình mau mau xuống.”

 

Chỉ thấy trong phòng đốt một ngọn đèn bạc nhỏ, bên cạnh đèn đặt một bàn vuông vức, chính giữa bàn phác họa khúc thướng lưu thủy, giữa chín khúc khói nước lượn lờ, trang trí thêm chút cành trúc núi giả, ý cảnh xa xăm.

 

Bùi Việt xuống đối diện ông , quan sát bàn một phen, :

 

“Vương công lâm nguy cục, mà vẫn thể thản nhiên như , khí phách , vãn bối bằng.”

 

 

Loading...