Hầu Môn - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:10:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lời thốt , cả điện đều kinh hãi, hàng chục tầm mắt đồng loạt quét về phía ông , trong điện lập tức vang lên tiếng xì xào bàn tán.”

 

Hoàng đế sắc mặt đổi, chút kịp trở tay:

 

“Vương tướng là nguyên lão ba triều, ngay cả năm xưa cũng là một trong những thầy của trẫm, hôm nay đột nhiên phát những lời gây chấn động như , khiến trẫm khỏi khó chịu.”

 

Vương Hiển lập tức ngước mắt lên, lông mày mang theo vài phần sương gió tài nào xua , rưng rưng lệ :

 

“Thần mang tội ch-ết, dám nhận một câu ‘thầy’ của bệ hạ, thần thẹn với lòng, nơm nớp lo sợ.”

 

Đáp lời là một thở dài nặng nề, vẻ lệ rơi đầy mặt.

 

Hoàng đế thấy ông thất thái như , thực sự rõ nguyên do, liền :

 

“Rốt cuộc là chuyện gì, mau mau .”

 

Hốc mắt Vương Hiển đẫm lệ, kể rành mạch từng chi tiết:

 

“Từ khi Hằng Vương xảy chuyện, thần đêm ngủ , mỗi khi nhớ những chuyện ác tày trời , sâu sắc thẹn với thánh ân, tâm can bốc hỏa.

 

Trằn trọc mấy tháng, thần cuối cùng cũng hạ quyết tâm bẩm báo rõ ràng với bệ hạ.”

 

“Năm đó chuyện Thất hoàng t.ử tự ví là Lý Thế Dân thực chất là chuyện vô căn cứ, là Hằng Vương ép buộc thần sai tung tin đồn trong dân gian, âm thầm mua chuộc một tiểu sai của Ninh Vương phủ, cố ý gán ghép cho Thất hoàng t.ử.

 

Thất hoàng t.ử quản thúc, thần trách nhiệm thể thoái thác.”

 

Lời giống như sấm sét giữa trời quang, khiến nín thở, ngay cả mí mắt cũng dám chớp.

 

Vương Hiển chính là ông ngoại ruột của Hằng Vương, ông mặt chỉ chứng chuyện , cho dù sự thật thì cũng là sự thật .

 

Mà Vương Hiển như chắc chắn là cứu đích t.ử trung cung , mục đích chính là để kiềm chế Hoài Vương, mưu cầu một con đường sống cho Vương phủ trong tương lai.

 

Quả thực là đặt chỗ ch-ết đó mới sống.

 

Không hổ là Thủ phụ.

 

Mọi ai khâm phục.

 

trong đáy mắt Bùi Việt hiện lên vài phần kinh ngạc.

 

Lời rõ ràng sự khác biệt so với hai sách bàn bạc đêm qua.

 

Vương Hiển rõ ràng là đang ôm hết tội , điều nghĩa là gì?

 

Có nghĩa là ông chọn hạ hạ sách.

 

Thành thật mà , nếu đổi là Bùi Việt ở trong cục , cũng sẽ chọn cách thứ hai mà chọn cách thứ ba.

 

khi hiến kế là , sự lựa chọn của Vương Hiển khiến cảm thấy mang nặng mặc cảm tội .

 

Hoài Vương nhạy bén nhường nào, nháy mắt thấu cục diện của Vương Hiển, lập tức chắp tay bước :

 

“Phụ hoàng, Vương Các lão phẩm hành cao khiết, sâu sắc đại nghĩa, ông thể nào chuyện mưu hại Thất hoàng .

 

Chuyện điều kỳ lạ, mong phụ hoàng nhất định minh sát, đừng để oan uổng .”

 

Hoàng đế liếc Vương Hiển một cái sâu sắc, mặt cảm xúc rõ rệt, ngay đó dời tầm mắt sang Hoài Vương, thong thả hỏi:

 

“Hoài Vương, trẫm con gửi mời cho Vương Các lão, mời ông đến cửa chúc mừng con niềm vui sinh con.”

 

Trong lòng Hoài Vương sớm chuẩn , thản nhiên trả lời:

 

“Bẩm phụ hoàng, quả chuyện .

 

Không chỉ Vương Các lão, con trai của vài vị Các lão khác cũng đều nhận mời, ngay cả Bùi Các lão, lúc nhi thần gặp mặt cũng trực tiếp mời ngài , chỉ là xã giao khách khí, ý đồ gì khác.”

 

Hắn thản nhiên, Hoàng đế ngược tiện quở trách .

 

Lại về phía Vương Hiển, thần sắc nghiêm nghị:

 

“Vương Các lão, vu cáo hoàng t.ử là tội danh gì, ông rõ ràng, cẩn thận.”

 

Vương Hiển gần như mang theo tiếng nghẹn:

 

“Bệ hạ, thần lúc đó nhất thời hồ đồ, vì tiền đồ của ngoại tôn mà mê hoặc, mỡ dâng lên tận tim, hại Thất điện hạ hãm ngục tù suốt ba năm trời.

 

Mỗi khi nhớ đều hối hận kịp, thần nếu cứ tiếp tục che giấu như thì thực sự là với sự tin tưởng của bệ hạ, với bộ triều phục .

 

Bệ hạ, hãy thành cho lão thần, trả sự trong sạch cho Thất điện hạ .”

 

Vương Hiển lời lẽ hùng hồn, dập đầu lóc t.h.ả.m thiết, khí thế nếu Hoàng đế tống ông ngục thì ông sẽ ch-ết tại điện.

 

Ông chủ động đầu thú, đ-ánh cho một vồ kịp trở tay.

 

Chuyện đến nước , tống Vương Hiển ngục là .

 

Hoàng đế cũng kiên trì lâu, sai thị vệ đưa Vương Hiển xuống, hỏi Bùi Việt nên do ai chủ thẩm.

 

Bùi Việt :

 

“Vụ án Hằng Vương vốn là thần chủ thẩm, Liễu Như Minh và Sào Ngộ hiệp lý.

 

Xem chuyện của Vương Các lão, tình tiết vụ án phức tạp, bệ hạ thể chọn một trong hai Liễu, Sào để thẩm vấn.”

 

Bùi gia tham gia đảng tranh, dính dáng đến, hề ngạc nhiên.

 

Hoàng đế cuối cùng điểm Sào Ngộ đến tra xét.

 

Nhân tuyển đưa , bầu khí trong điện liền tế nhị, đặc biệt là Hoài Vương tim đ-ập như trống b.úa, hô to .

 

Tại ?

 

Liễu Như Minh tám mặt lung linh, ông thẩm vấn thì tình tiết vụ án vẫn còn dư địa.

 

Sào Ngộ trung trinh bất khuất, vốn dĩ trong mắt dung nổi hạt cát.

 

Hoàng đế chọn Sào Ngộ, thể thấy thái độ của ông đối với vụ án .

 

như Bùi Việt dự liệu, Hoàng đế rõ ràng cũng động lòng kiềm chế Hoài Vương.

 

Vương Hiển dám ôm lấy chuyện chắc chắn chuẩn chu đáo, vì Sào Ngộ gần như tốn mấy sức lực thẩm vấn rõ ràng.

 

Chỉ vẻn vẹn trong vòng hai ngày, Thất hoàng t.ử giải oan.

 

Chương 83 Lấy chứng đạo

 

Chiều ngày hai mươi ba tháng Ba, Sào Ngộ đem bộ quyển tông dâng lên điện Phụng Thiên cho Hoàng đế ngự lãm.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-147.html.]

Theo luật, Vương Hiển ban ch-ết, nhà họ Vương đều bãi quan, đày khỏi kinh thành.

 

vị Hoàng đế bàn án cầm quyển tông xem xem , đặt xuống, hồi lâu vẫn thể hạ đạt chiếu lệnh, xua tay lệnh cho Sào Ngộ lui .

 

Ngày hôm nay trời âm u lạ thường, thấp thoáng một luồng gió lạnh lẽo giống như rắn bò loanh quanh khắp bốn phía, giống chút nào với tiết thịnh xuân ôn hòa, lạnh một cách bất thường.

 

Sào Ngộ rời , đám trọng thần đầu là Binh bộ Thượng thư, Các lão Khang Kế nườm nượp kéo đến, đồng loạt quỳ ở ngự thư phòng cầu tình cho Vương Hiển.

 

Ngay cả vị Lại bộ Thượng thư Thôi Tự vốn dĩ vạn sự dính dáng đến cũng nước mắt nước mũi giàn giụa, là lên tiếng :

 

“Bệ hạ, Vương Các lão trải qua ba triều, danh tiếng lừng lẫy thiên hạ, chủ trì triều vụ nhiều năm, công lao hiển hách, con càng hào hiệp thiện hậu, xin bệ hạ hãy nể mặt ông tuổi già lao khổ mà tha cho ông một mạng.”

 

thưa bệ hạ!”

 

Binh bộ Thượng thư Khang Kế hai mắt sớm đỏ ngầu, hiện vài phần rạn nứt, đau lòng :

 

“Chân tướng thế nào, chắc hẳn trong lòng bệ hạ luận đoán, xin dù thế nào cũng hãy giữ cho ông một mạng sống.”

 

Thủ tọa Đô Sát Viện Tạ Lễ cũng quỳ xuống dập đầu mấy cái thật mạnh, liều mạng cầu tình.

 

Duy chỉ Bùi Việt sắc mặt trầm tĩnh, hề lên tiếng.

 

Vương Hiển nhất quyết tìm c-ái ch-ết, ai cũng ngăn cản .

 

Hoàng đế liếc một cái, Bùi Việt cảm nhận cũng kịp thời quỳ xuống, nhưng chỉ cúi đầu xuống đất, giữ im lặng.

 

Đáng tiếc quốc pháp như sơn, Vương Hiển phản án ngay tại đình đường sống, cấu kết hãm hại đích hoàng t.ử là tội danh bình thường.

 

Hoàng đế cuối cùng vẫn y theo những gì Sào Ngộ soạn thảo mà định tội.

 

Tin tức truyền , cả triều đình như ch-ết lặng.

 

Bùi Việt nhận phê hồng từ Tư Lễ Giám gửi tới, trong lòng như sóng triều dâng cuộn, im lặng hồi lâu.

 

Hắn dặn dò phát văn thư , dậy khỏi cửa Thừa Thiên, tới gần cửa Trường An bên trái.

 

Ở đây dừng một chiếc xe ngựa gỗ mun, trong xe một , chính là Minh Di.

 

Hôm nay Thất công chúa, Tạ Như Vận và Trường Tôn Lăng cùng những khác đều tới Ninh Vương phủ đón Thất hoàng t.ử .

 

Minh Di , nàng luôn đợi ở ngoài cửa Thừa Thiên, chờ đợi phán quyết từ khu quan thự về Vương Hiển.

 

Rèm cửa vén lên, Bùi Việt khom bước , từ động thái rõ ràng là chán nản lúc vén rèm, Minh Di liền Vương Hiển chắc chắn ch-ết.

 

Hai một cái, đối diện lời.

 

Đều là quen sóng to gió lớn, những lời vô ích khác cũng nhiều.

 

Minh Di trầm giọng :

 

“Chàng đưa gặp ông một , tiễn ông một đoạn đường.”

 

Bùi Việt gật đầu.

 

Dứt lời, liền thấy Minh Di cởi bỏ ngoại sam, lộ một trung y trắng muốt.

 

Bộ trung y rộng rãi nhưng cũng thấp thoáng hiện vóc dáng thanh tú của nàng.

 

Bùi Việt lập tức dời tầm mắt, thẳng về phía , dư quang phát hiện nàng giơ tay lấy một dải lụa màu tố, nhanh nhẹn bó c.h.ặ.t đường nét nhô lên ng-ực áo, khoác lên một chiếc trường bào huyền hắc tố văn, buộc c.h.ặ.t cổ chân và cổ tay, cuối cùng rút trâm cài tóc , đội ngọc quan lên, chính là một vị thiếu công t.ử ngọc thụ lâm phong.

 

Thấy việc nhỏ mà việc lớn, Bùi Việt tầm mắt lướt qua dáng cao ráo của nàng, u u mỉm :

 

“Quan sát động tác phu nhân thành thục như , thể thấy nữ cải nam trang cũng chỉ một hai .”

 

“Đây là đương nhiên.”

 

Minh Di thản nhiên trả lời:

 

“Hành tẩu giang hồ, phận nữ nhi nhiều điều bất tiện, và Thanh Hòa thường lấy nam trang mắt đời.”

 

Ngay đó lông mày cau , thần sắc nghiêm nghị:

 

“Đưa gặp Vương Hiển.”

 

Bùi Việt đưa lệnh bài của Thẩm Kỳ cho nàng, Minh Di cũng xách hộp thức ăn chuẩn sớm lên.

 

Hai một một khỏi xe, về phía bên trái khu quan thự, về phía nhà lao của Đô Sát Viện.

 

Minh Di ban đêm thám thính Tiêu Trấn cũng ở nơi , cho nên lộ tuyến nàng cũng quen thuộc.

 

Băng qua ba dãy sân phía , cuối cùng tới lối địa lao, một luồng khí ẩm ướt lạnh lẽo ập tới, lay động vạt áo.

 

Hai định thần , lúc mới men theo bậc thang xuống.

 

Hôm nay thời tiết vốn dĩ , ánh sáng địa lao càng thêm ảm đạm.

 

Những phạm nhân ban đầu trong vụ án Hằng Vương đều chuyển tới Hình bộ thụ hình, cả tòa địa lao chỉ còn một Vương Hiển.

 

Hai im lặng băng qua hành lang dài dằng dặc, tới căn phòng trong cùng.

 

Căn ngục lớn nhỏ, dựa tường đặt một chiếc giường gỗ, mảng tường phía đầu giường một cửa sổ thiên sàng, ánh sáng trắng xám xuyên qua ngục thất, soi sáng góc , mà Vương Hiển đang chắp tay luồng ánh sáng đó, thần tình hiên ngang.

 

Ông mặc một bộ tù y trắng cũ kỹ, quần đen ống hẹp, mái tóc bạc trắng b.úi bằng một chiếc trâm gỗ mun, trải qua hai ngày hai đêm lao tù, vài lọn tóc rối xõa , phủ lên gò má xung quanh, hình dung phóng khoáng, so với vị Nội các Thủ phụ sống trong nhung lụa đương nhiên là thể sánh bằng.

 

May mà thần sắc cực kỳ thả lỏng, nửa tia sợ hãi, ngược là một tòng dung và thản nhiên coi c-ái ch-ết như .

 

Bùi Việt và Minh Di ông như , trong mày mắt khỏi dâng lên vài phần túc kính.

 

Chỉ là giây tiếp theo, Vương Hiển phát hiện tiếng bước chân, lúc tầm mắt , Bùi Việt sải bước tới, đối diện với ông liền quát lớn một tiếng đầy bực bội:

 

“Vương công thật sự đáng giận, chơi một vố, hãm chỗ bất nghĩa.”

 

Lời hề khách khí, nhưng lúc cửa vẫn cung cung kính kính hành vãn bối lễ với ông .

 

Ánh mắt Vương Hiển nửa phần áy náy, ngược là một mặt hề sợ hãi, đáp lễ Bùi Việt:

 

“Đông Đình giúp , cho ba sách, nhưng thực chất thượng sách là hạ hạ sách, hạ sách mới là thượng thượng sách.

 

Lão hủ thời thiếu niên ngông cuồng, lấy vị Trạng nguyên chen chân triều đình, phong đầu vô lưỡng, đó từng bước thăng tiến, quát tháo phong vân mấy chục năm, cho đến khi về già leo lên vị trí cao, nắm giữ quyền tể tướng, môn sinh cố khắp thiên hạ, sống đến mức thì còn gì hối tiếc nữa chứ?”

 

“Người, ai cũng ch-ết.”

 

“Lấy c-ái ch-ết của lão nhị thể đổi thái bình và vinh hoa phú quý cho Vương gia, nhưng lấy c-ái ch-ết của lão phu đổi là trung cung chính sóc, cương chính luân thanh.

 

Lão phu chính là dùng xác m-áu thịt để cho bách quan, cho thiên hạ , phò tá đích t.ử trung cung mới là chính đạo.”

 

Vương Hiển lấy vị Nội các Thủ phụ, dùng tính mạng để đổi lấy việc Thất hoàng t.ử về triều, sẽ lung lay nhiều Quốc T.ử Giám thái học sinh cùng những sĩ t.ử trẻ tuổi, cũng như đám lão thần thủ cựu của Hàn Lâm Viện, kêu gọi cùng phò tá hộ tống cho đích t.ử trung cung.

 

 

Loading...