Hầu Môn - Chương 188

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:37:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sào ma ma sớm bày biện một bàn thức ăn, Thanh Hòa cũng tĩnh lặng đợi ở một bên, thấy nàng tới một liền mở miệng hỏi:

 

“Tổ mẫu ?”

 

“Đã nghỉ , chúng ăn .”

 

Minh Di tới góc kỷ cao, rửa tay rửa mặt, đó xuống đối diện Thanh Hòa.

 

Hai thầy trò yên tĩnh dùng bữa, Sào ma ma thì đặc biệt để cho bà lão một ít trân hào hợp khẩu vị.

 

Không lâu , cơm tất, Thanh Hòa uống một chén liền dậy ngoài.

 

Minh Di gọi nàng :

 

“Ngươi đó?”

 

Thanh Hòa chỉ chỉ về phía Bùi gia:

 

“Tới Bùi gia nha.”

 

Mỗi đêm tới Bùi gia ăn một con ngỗng trở thành thói quen thể lay chuyển của Thanh Hòa.

 

Minh Di , hà tất hỏi thừa một câu.

 

Nào ngờ nàng hỏi xong cũng thong thả dậy:

 

“Ngươi đợi một lát, cùng ngươi.”

 

Dứt lời, Minh Di về viện t.ử của quần áo.

 

Thanh Hòa trợn tròn mắt, đuổi ngoài ngưỡng cửa, theo nàng hỏi:

 

“Chậc chậc, sư phụ đột nhiên nhớ tới chuyện Bùi gia ?

 

Ba tháng nay, nào mời , cũng từ chối, hôm nay nghĩ thông ?”

 

Minh Di đáp, về tới phòng vội vàng tắm rửa một phen, một bộ bào phục sảng khoái, nhanh nhẹn theo Thanh Hòa cửa.

 

Bên ngoài cửa nách Hầu phủ một con hẻm sâu, hẻm sâu quanh co u tịch, mấy chỗ bước ngoặt.

 

Hầu phủ an trí một mã厩 tạm thời ở một trong những chỗ ngoặt đó, nơi thường xuyên chuẩn mấy con ngựa chiến, để các chủ t.ử xuất hành.

 

Hai mỗi dắt một con ngựa, phi nước đại về hướng Bùi phủ.

 

Minh Di đầu tiên cưỡi ngựa tới Bùi phủ, trong đêm tối lộ trình còn mấy quen thuộc, Thanh Hòa thì khác, bao lâu ghì cương ngựa tiến ngõ Bùi phủ.

 

Góc ngõ một cây hòe lớn rậm rạp, khu vực cũng gọi là hành lang .

 

Những ngày bình thường đám hạ nhân Bùi phủ hoặc một thích ở phòng bên thích ở đây, ít bách tính gần đó cũng gánh đòn gánh, đem rau củ trong ruộng tới Bùi phủ bán để đổi lấy mấy đồng tiền tiêu, cũng phụ nhân tới đây nhận một ít công việc may vá.

 

Ngày thường dù là đêm muộn, con đường hành lang vẫn là qua kẻ tấp nập.

 

Hôm nay cũng ngoại lệ, một đám trẻ con đang đuổi bắt đùa nghịch hành lang, mấy mụ đàn ông chân tường tán gẫu, thỉnh thoảng quát tháo vài câu.

 

Minh Di theo Thanh Hòa xuống ngựa, đang cân nhắc nên buộc ngựa ở thì thấy hai tên tiểu sai đang trốn ở tiệm góc hì hì tiến lên, đón lấy dây cương từ tay hai , cung kính chỉ về phía cửa , hiệu cho họ .

 

Thanh Hòa quen cửa quen nẻo giao dây cương cho họ, thong thả bước cửa .

 

Minh Di , Bùi gia đối với vị “kẻ trộm” hầu hạ chu đáo .

 

Nàng lắc đầu, theo .

 

Thanh Hòa thẳng tới nhà bếp, Minh Di theo nàng qua mấy tầng viện lạc, tới chỗ một hành lang dài, chỉ về phía :

 

“Ta còn một ít đồ cũ để ở Đường Trường Xuân, xem thử.”

 

Thanh Hòa thấu mà toạc , một chân bước qua cửa nhỏ trù viện, nghiêng chuyện với Minh Di:

 

“Sư phụ, quy củ nhà bếp Bùi gia cũng quá lớn , mỗi ngày chỉ hai con ngỗng , ăn một con, con còn còn cho mang .

 

Nếu ăn thì lát nữa đích tới nhà bếp đó.”

 

Nói xong nàng liền đại tiếu rời .

 

Minh Di thèm để ý đến sự trêu chọc của nghịch đồ, tự men theo hành lang dài tới Đường Trường Xuân.

 

Vẫn còn là đầu giờ Tuất, giờ Bùi Việt chắc chắn về phủ, nàng bèn về phía chính phòng, mà từ cửa góc bước hậu viện.

 

Vốn định tới tây sương phòng chào hỏi Phó ma ma một tiếng, nào ngờ hành lang tây sương cũng một bóng , thế là dứt khoát qua lối mòn phòng tắm, vòng qua chính phòng mà tới.

 

Vừa mới bước nhà liền ngửi thấy một mùi r-ượu, Minh Di khỏi nhíu mày, thong thả vòng qua bình phong, bước đông thứ gian.

 

Dưới ánh sáng mờ ảo, một bóng cao lớn vững như núi, lưng về phía cửa sổ chiếc kỷ dài mà nàng ngày thường thích .

 

Trong phòng thắp đèn, tối đen như mực, chỉ góc hành lang treo hai chiếc đèn l.ồ.ng lục giác, đung đưa hắt chút ánh sáng.

 

Ánh sáng đan xen trôi chảy bóng lưng thon dài mà rộng lớn của , soi thấu đôi mày mắt của .

 

Minh Di tuy rõ dáng vẻ , nhưng cảm nhận rõ ràng ánh mắt như khóa c.h.ặ.t, buộc c.h.ặ.t nàng.

 

Hơi thở đột nhiên trì trệ, vô cớ chút hoảng loạn.

 

“Gia chủ...”

 

Nàng khẽ gọi , dò xét phản ứng của .

 

Bùi Việt động đậy, lặng lẽ chằm chằm về hướng của nàng.

 

Trong bóng tối, các đồ trang trí đều phai nhạt đường nét vốn .

 

Vạn vật trong phòng ẩn ẩn hiện hiện như những mảng tối chuyển động.

 

Chỉ thấy nàng mặc một chiếc bào màu đậm, gần như hòa một với màn đêm, duy chỉ khuôn mặt là vô cùng trắng trẻo, hệt như vầng trăng sáng thể soi thấu rãnh nước tăm tối nhất thế gian .

 

Nàng chậm rãi về phía , như thể hóa từ màn đêm.

 

“Sao nàng tới đây?”

 

Yết hầu lăn động, giọng khàn.

 

“Sao thể tới chứ?”

 

Giọng điệu Minh Di là lẽ đương nhiên, bước xuống đài trì, tới mặt , đối diện với , hai cánh tay gác kỷ dài chồng lên một chỗ, hệt như học trò ngoan ngoãn trong học đường.

 

nàng ngoan nhất, luôn lặng lẽ chọc thủng một mảnh trời cho .

 

Bùi Việt hừ lạnh một tiếng mấy thiện cảm, ấn ấn thái dương đang căng tức, thèm nàng.

 

Minh Di nhận thực sự giận dữ , thong thả đỡ lấy khuỷu tay , chậm rãi kéo chiếc kỷ dài mặt , giữa hai còn gì ngăn cản.

 

Minh Di ghé sát , một đôi mắt đen láy sáng quắc áp sát tới mặt , dỗ dành :

 

“Chuyện hôm nay coi như từng xảy , thể nào vị công chúa ch-ết tiệt .”

 

“Nàng gạt .”

 

Hắn lạnh lùng ném ba chữ , buông thõng cánh tay, đăm đăm nàng, “Lại gạt .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-188.html.]

 

Tim Minh Di thắt , hổ thẹn vô cùng, đầu gối dấn tới một thốn, cứ thế hai đầu gối chạm , vải vóc sột soạt ma sát.

 

“Ta quả thực giấu giếm chuyện phận, xin .”

 

Bùi Việt thầm nghĩ nàng chỉ giấu một chuyện , món nợ cả đời cũng tính hết.

 

Minh Di càng gần càng cảm thấy mùi r-ượu nồng nặc, tức thì tâm như d.a.o cắt, nắm lấy cánh tay vội hỏi:

 

“Sao uống r-ượu?”

 

“Sao thế, chỉ cho nàng uống, cho uống ?”

 

Hắn vén rèm nàng một cái, khóe môi khẽ nhếch, giọng điệu mang theo vẻ châm chọc.

 

“Chàng bao giờ uống r-ượu mà.”

 

Minh Di xót xa cực kỳ.

 

Bùi Việt gì.

 

Minh Di dứt khoát rời khỏi ghế gấm, dịch tới đầu gối , cả trượt lòng , bắt chéo .

 

Nàng bưng lấy gò má , khẽ khàng dỗ dành:

 

“Ta tuyệt đối sẽ cung, từ đầu đến cuối cũng chẳng là công chúa gì cả, cần khó xử, sẽ để vi phạm tổ huấn .”

 

Bùi Việt nheo mắt sâu xa, đối với mỹ nhân nồng nàn đưa tới tận cửa thể buông tay.

 

Hắn đêm nay là cố ý đợi ở chỗ , rõ con mồi của sẽ về l.ồ.ng.

 

Cánh tay thon dài vòng siết c.h.ặ.t, kéo nàng về phía , cúi thấp đôi mày mắt, đôi môi mỏng dừng cách môi nàng một thốn, thở giao thoa quấn quýt:

 

“Nàng cho , nàng còn bao nhiêu cái giỏ chọc thủng nữa, rõ ràng cho một .”

 

“Không còn nữa .”

 

Minh Di lắc đầu như trống bỏi.

 

Thù cha báo, hai trong cung nàng cũng định nhận lời.

 

Hiện tại ngoài việc bầu bạn với tổ mẫu thì chính là .

 

Sau đó chính là tĩnh dưỡng cho , động đao binh, bầu bạn với qua xuân thu.

 

Minh Di gối giáo chờ tẻ suốt hai mươi năm, đối với việc sống những ngày tháng định thực chất là mờ mịt, điều ở đây, chắc chắn là con đường bằng phẳng.

 

“Ta thề, bảo hướng đông, tuyệt đối hướng tây.”

 

“Ngoan như ?”

 

Khóe môi Bùi Việt thoáng hiện một nụ , rõ ràng là tin.

 

Trong lòng Minh Di cảm thấy chột , hai điều tổ huấn nhà họ Bùi nàng lật tung cả lên mà mà vẫn từ bỏ nàng.

 

Đứng mặt rốt cuộc là thiếu mấy phần tự tin, ngoài việc chiều theo , nàng còn lựa chọn nào khác ?

 

“Nói lời giữ lấy lời.”

 

Bùi Việt :

 

“Ta tạm thời tin nàng một .”

 

Minh Di ôm lấy cổ , dịu dàng :

 

“Vậy hứa với , uống r-ượu nữa nhé?”

 

Đã từng lúc, lời lẽ do với nàng, giờ ngược .

 

Trong lòng hai nhất thời đều là hương vị gì.

 

Có điều Minh Di thực sự giỏi đa sầu đa cảm, sang :

 

“Dù uống, cũng đợi uống cùng chứ.”

 

Bùi Việt gần như bật vì giận, tâm niệm khẽ động, thong thả hỏi:

 

“Công chúa uống r-ượu ?”

 

Giọng của trầm thấp thuần khiết, mang theo chất giọng như cát sỏi, từng tấc từng tấc nghiền nát tâm dây đàn của nàng.

 

Một tiếng “Công chúa” gọi đến mức Minh Di suýt chút nữa vứt giáp đầu hàng.

 

Rõ ràng nàng đối với phận chẳng hề cảm giác gì, thế mà phát từ miệng mang theo sự quyến rũ kỳ lạ.

 

Tim Minh Di đ-ập như trống bỏi, nam nhân đường nét dần rõ ràng trong bóng tối:

 

“Ta uống, cho ?”

 

Chỉ thấy đột nhiên rủ mắt, từ ống tay áo rộng rãi trượt một chiếc bình bạc nhỏ.

 

Hắn tự hướng bình bạc miệng, uống mấy ngụm r-ượu, đó ném bình .

 

Ánh mắt sắc sảo và thâm thúy chậm rãi rơi nàng, dần dần khóa c.h.ặ.t lấy nàng, hai cánh tay giam cầm nàng, cúi đem r-ượu mớm môi nàng.

 

Hơi thở nóng bỏng thiêu đốt qua gò má và đỉnh mày Minh Di, thiêu thẳng đáy tim.

 

R-ượu theo đầu lưỡi từng chút một mớm khoang môi, trượt qua cổ họng rơi trong bụng.

 

Chỉ thấy yết hầu lăn qua lăn , cuối cùng đem đại bộ phận r-ượu mớm miệng nàng, đầu lưỡi lướt qua môi răng nàng, thấp giọng chất vấn:

 

“Muốn công chúa ?”

 

“Không, công chúa.”

 

Minh Di tuy cho thần hồn điên đảo nhưng lý trí vẫn còn đó, nuốt r-ượu giọng khàn đục trả lời .

 

Giữa Công chúa và Bùi Đông Đình, nàng chút do dự chọn Bùi Đông Đình.

 

Bùi Việt khẽ một tiếng, nàng nuốt xuống r-ượu mà mớm qua, đầu ngón tay nhẹ nhàng ấn lên xương cổ nàng, từng tấc từng tấc dời lên , che phủ vành tai nàng, gần như bưng cả khuôn mặt nàng trong lòng bàn tay, cánh môi dán môi răng nàng, tinh tế mài giũa một hồi, lầm bầm :

 

“Được, thì công chúa của một thần thôi.”

 

Trái tim Minh Di thiêu đốt dữ dội, chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều thở thanh khiết miên man bất tuyệt của chiếm lĩnh, giọng khuyên nhủ dụ dỗ của mê hoặc.

 

Dẫu là Tây Phong Liệt mãnh liệt nhất cũng khó thể chuốc say nàng, nhưng hôm nay chỉ là một câu như khiến nàng ngũ nội câu phần, đầu óc dường như sinh một chút choáng váng.

 

Nàng ánh mắt thâm thúy ngắm , mang theo d.ụ.c vọng chiếm hữu nồng đậm.

 

Bùi Việt đón lấy ánh mắt mạnh mẽ của nàng, chậm rãi một tiếng, đôi môi mỏng còn vương r-ượu nhẹ nhàng c.ắ.n một cái khóe môi nàng, dần dần chậm rãi di dời tới gò má, cuối cùng đem cả thùy tai nàng ngậm trong miệng, bên tai nàng:

 

“Đêm nay, do thần tới hầu hạ Công chúa điện hạ.”

 

Minh Di hít sâu một , trái tim bao giờ đ-ập nhanh như lúc , thình thịch như phun trào khỏi l.ồ.ng ng-ực.

 

Đời nàng vốn càng chiến càng hăng, mà lúc đây nàng hận thể vứt giáp đầu hàng, hận thể ch-ết trong lòng .

 

 

Loading...