Hầu Môn - Chương 189
Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:37:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chương 102 Nàng là gả cho trong hoàng tộc ?...”
Đôi môi vương r-ượu quấn quýt dính lấy , hệt như nam châm thiên sinh, đuổi đuổi, dây dưa dứt.
Có lẽ mới tắm xong lâu, phảng phất một mùi hương tùng xà phòng cực kỳ dễ chịu, qua r-ượu thuần khiết nhuộm màu, làn da trắng lạnh mất chút sắc sảo mà trở nên ôn nhuận nhu hòa.
Lông mi đậm đen, mắt như điểm sơn, hợp với hình cơ bắp mỏng manh rắn chắc , đường nét cao ngất, cực kỳ mỹ cảm.
Hắn nhẹ nhàng bế lên, đặt chiếc kỷ dài .
Phía ánh đèn vẫn trôi chảy đan xen giữa vạt áo, theo hình dáng lay động gợn lên một vòng quang y.
Cách lớp vải vóc cọ xát dường như mang sự kích thích thầm kín hơn là da thịt chạm , thở nóng ẩm tuần du đỉnh mày, gò má và cổ nàng, chấn khai hết đợt tê dại đến đợt tê dại khác.
Hôm nay đặc biệt kiên nhẫn, nhất định vỗ về từng tấc da thịt của nàng, ủi phẳng từng tấc xương cốt của nàng.
Không để dấu vết phân hoa phất liễu, xuyên lâm độ nguyệt, ánh mắt miên man quấn lấy một chỗ, ngay cả thời gian hiểu sự đời thuở dường như cũng chút ấm áp thấm đẫm đến mềm mại.
Bên ngoài hành lang mưa thu như tơ, lả tả rắc xuống đình viện.
Đám trúc Minh Di c.h.ặ.t bỏ năm mọc đều đặn .
Trải qua sự sinh trưởng mãnh liệt của mùa hè trở nên rậm rạp tươi .
Những sợi mưa xuyên qua đó, dày đặc lấp đầy cả cánh rừng.
Gió cuốn theo thế mưa thổi tới như xô đổ cánh rừng trúc tú lệ , nhưng trúc tú lệ cực kỳ dẻo dai, theo gió uốn, theo mưa lắc, nhưng gãy khí tiết xương cốt .
Gió càng mạnh hơn, thế mưa cũng dần nghiêng đổ.
Gió mưa xối xả, cuốn theo chớp giật sấm sét mạnh mẽ gập trong mảng xanh biếc hùng vĩ mà ôn nhu .
Nhìn từ xa chỉ thấy sóng xanh cuộn trào, lúc thì nghiêng trốn mái hiên, lúc thì lơ lửng lay động, hết là gió mưa vùi dập trúc, là trúc đương đầu với mũi nhọn của nó.
Kéo dài dứt.
Bữa tối dùng xong lâu, Tuân thị do ma ma dìu tới vùng hồ để tiêu thực.
Hồ giữa hầm r-ượu và nhà bếp, là một khu vườn đoan chính, mà là nơi bếp nhà họ Bùi nuôi vịt ngỗng.
Ngày thường Tuân thị cũng tới vùng , thực chất là kể từ khi Minh Di rời , Thanh Hòa mỗi đêm tới Bùi phủ ăn ngỗng , bà luôn yên tâm, tới một cái.
Thỉnh thoảng từ vài câu của nàng mà tình hình gần đây của Minh Di để an ủi nỗi nhớ nhung.
Ánh đèn dọc theo hành lang ngoằn ngoèo thành một dải hỏa xà, những sợi mưa trong ánh đèn hiện rõ mồn một.
Từ xa, bà thấy hai mụ bà hầu hạ Thanh Hòa ăn ngỗng ở ngôi đình mái chéo hình tam giác đối diện.
Một đĩa ngỗng mới lò, một đĩa đậu phộng rang muối, một đĩa thịt bò thái lát mỏng, một bình r-ượu nhỏ.
Minh Di sai, t.ửu lượng của Thanh Hòa thực cực , chỉ là nàng khác với Minh Di, nàng kiềm chế, lúc cần uống thì một chút cũng hàm hồ.
Đứng mặt Minh Di, nàng là một giọt r-ượu cũng chạm.
Sư phụ , đến lúc nàng tiếp ban , thế nên thời gian qua mỗi ngày nàng đều tập luyện Song Thương Liên Hoa tới bốn canh giờ, tiêu hao thể lực cực lớn.
Ăn ở Hầu phủ đủ, luôn tới Bùi gia bồi bổ thêm một bữa.
Tuân thị cứ thế nàng ăn từ đằng xa.
Mưa dần dày đặc, như màn sương thu đậm đặc bao trùm lấy cả đầm sen.
Giữa hồ, đôi uyên ương lão thái gia bỏ mãi chịu lên bờ, mưa càng lúc càng lớn, ướt sũng bộ lông rực rỡ của chúng.
Chúng tự vui đùa, gợn lên hết vòng sóng đến vòng sóng khác mặt nước, quấn quýt ướt sũng cả .
Thanh Hòa uống cạn hớp r-ượu cuối cùng, ăn no uống say dậy, ước lượng đôi vòng bạc , đội mưa ngoài thành tập luyện.
Mưa rơi suốt một đêm, mãi tới rạng sáng mới dứt.
Sáng sớm sương thu như hạt châu, ánh rạng đông phản chiếu ánh sáng trong vắt.
Nắng sớm vượt qua tầng mây ló nửa khuôn mặt.
Nhìn kỹ, đôi uyên ương sớm lánh nghỉ ngơi ở đó , mà khóm trúc biếc nhuộm màu thu cơn mưa tầm tã gột rửa lộ một lớp màu xanh mới.
Bầu trời trong xanh như lọc.
Bức tường cung điện màu đỏ sẫm cơn mưa đêm qua rửa sạch cũng lộ mấy phần tươi tắn.
Hoàng đế liên tiếp mấy ngày sai tới Bắc Định Hầu phủ tuyên triệu Minh Di, đều vồ hụt.
Không chỉ thấy , ngay cả khi phái Hắc Long Vệ cũng thấy tăm .
Hoàng đế bất đắc dĩ, khi bận rộn xong triều chính ngày mùng hai tháng tám, tuyên Chu Thành Dục và Thất công chúa tới ngự thư phòng.
Hai chị em chia hai bên Hoàng đế, Hoàng đế hỏi đến mức ngơ ngác.
Hoàng đế thấy hai lên tiếng, chân mày nhíu c.h.ặ.t:
“Sao thế, còn dám giấu phụ hoàng ?
Mau cho phụ hoàng , tỷ tỷ con ?”
Thất công chúa tức giận :
“Phụ hoàng, ngay cả Hắc Long Vệ còn tìm thấy thì nhi nữ hành tung của tỷ ?”
“Nàng thực sự cho con ?”
Thất công chúa nụ đắng chát:
“Nhi nữ tới Bắc Định Hầu phủ cũng gặp tỷ .”
Hoàng đế ngay Minh Di đang tránh mặt ông mà, trong lòng thoải mái.
Thất công chúa thấy sắc mặt ông chỉ thể khuyên:
“Phụ hoàng, tỷ tỷ tính tình phóng khoáng bất kham, lẽ hợp với cuộc sống trong cung, ngài cứ để mặc tỷ .”
Hoàng đế đáp lời , mà nhớ tới một chuyện khác, với Thất công chúa:
“Hôm nay triều nghị, quần thần nhắc tới tháng là vạn thọ tiết của phụ hoàng.
Phụ hoàng vốn tổ chức, nhưng nghĩ tới năm nay con hai mươi mốt, tuổi tác còn nhỏ nữa, nhân cơ hội chọn cho con một vị phò mã, con thấy thế nào?”
Thất công chúa lập tức lắc đầu:
“Phụ hoàng, nhi thần gả .”
Hoàng đế tức thì sa sầm mặt:
“Sao thế, còn vương vấn Bùi Đông Đình ?”
“Không !”
Mặt Thất công chúa đỏ bừng, vội vàng biện bạch:
“Phụ hoàng ngài đừng bừa, là phu quân của nhị tỷ, nhi thần thể còn vương vấn chứ, sớm quên sạch .”
Nhắc tới chuyện , Hoàng đế khỏi nhớ tới chuyện Minh Di và Bùi Việt hòa ly.
Từ thái độ của Bùi Việt trong thọ yến ngày hôm đó cũng thấy vài phần manh mối.
Ánh mắt ông dời đổi giữa hai chị em họ, đột nhiên hỏi:
“Con xem, Lận Nghi đối với Bùi Việt liệu còn tâm tư gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-189.html.]
Thất công chúa và Chu Thành Dục trao đổi ánh mắt.
Chu Thành Dục thông tuệ, một cái liếc mắt thấu nội tình giữa Minh Di và Bùi Việt, nhưng Thất công chúa dường như vẫn suy xét rõ lắm.
“Dù tâm tư thì , Bùi Việt sẽ gả cho hoàng tộc, thể cưới nhị tỷ.”
Hoàng đế xong lời liền rơi trầm tư.
Xưa khi Minh Di là nữ nhi nhà họ Lý, ông đương nhiên vui khi thấy Lý gia kết với Bùi gia.
Nay vì Minh Di là nữ nhi của ông, sự việc liền thể so sánh như nữa.
Bùi Việt cưới Minh Di thì coi như là con rể của ông, tính là hoàng t.ử ngoại thích.
Chỗ tạm gác .
hai lui .
Tới ngày hôm , Lễ bộ mang chương trình vạn thọ tiết mùng mười hai tháng tới cho Hoàng đế xem qua.
Hoàng đế gọi mấy vị bỉnh b.út Ty Lễ Giám và Nội các đương trường định đoạt quy trình.
Sau khi kết thúc, Hoàng đế đuổi những liên quan , thừa thế mở lời:
“Vừa hôm nay bốn vị Các lão đều mặt, các ngươi trẫm đưa ý kiến xem chuyện của Lận Nghi công chúa nên thế nào?”
Mấy vị Các lão gì, sắc mặt lúc sáng lúc tối.
Ngày hôm đó ở Lý phủ, ý của Minh Di vô cùng rõ ràng, bước khỏi cửa lớn Lý phủ thì đừng để lộ phận công chúa ngoài.
Hiềm nỗi Hoàng đế bên khăng khăng nhận , mấy vị Các lão đều chút khó xử.
Khang Các lão vuốt râu, trầm ngâm :
“Bệ hạ, xin thứ cho thần thẳng.
Một là ngọc điệp kim ấn lúc chào đời năm đó, nhận công chúa thì hợp pháp độ.
Trong chuyện còn liên quan tới Chương Minh thái t.ử và nương nương, thực sự nên rùm beng lên.
Hai là thần thấy Lận Nghi công chúa dường như ý định cung.
Bệ hạ chi bằng cứ thế thôi , lấy công huân của Bắc Định Hầu phủ phong nàng Quận chúa, cho phép nàng cung , cũng coi như bù đắp một hai.”
Hoàng đế dứt khoát phủ quyết:
“Không , trẫm nhất định nhận con bé, các ngươi nghĩ cách cho trẫm.”
Khang Quý thấy thái độ Hoàng đế kiên quyết chỉ đành ngậm miệng.
Một lát Thôi Tự xuất trận, chắp tay với Hoàng đế:
“Bệ hạ, thần một cách.”
“Ngài .”
“Ngài nhận nàng nghĩa nữ, sắc phong công chúa là , chỉ là thể ghi ngọc điệp mà thôi.”
Hoàng đế chống cằm suy nghĩ một hồi, gật đầu :
“Cũng còn miễn cưỡng .”
Đột nhiên ông nhướng mí mắt, về phía Bùi Việt:
“Bùi khanh, ngươi vốn dĩ lắm mưu nhiều kế, ngươi cho trẫm một chủ ý xem?”
Bùi Việt thể cho ông chủ ý .
Hắn chút do dự rời khỏi ghế gấm quỳ xuống :
“Bệ hạ, thần nghĩ ý kiến của Khang Các lão cực kỳ thỏa đáng.”
Hoàng đế xong lời liền mấy vui vẻ, chậm rãi thẳng thắt lưng, tựa lưng tấm dựa màu vàng ròng, ấm nơi đáy mắt tan biến hết, phất ống tay áo hiệu cho những khác lui xuống, thẳng Bùi Việt :
“Bùi Việt, ngươi trẫm nhận nữ nhi , vẫn còn cưới con bé ?”
Ông một cái liếc mắt thấu tâm tư của Bùi Việt.
Bùi Việt cũng chuyện sớm muộn gì cũng che giấu nữa, thế là thẳng thắn :
“Vâng.”
“Nàng là gả cho trong hoàng tộc ?”
Hoàng đế thong thả hỏi, giọng điệu ngầm chứa sự trêu chọc.
Bùi Việt nghẹn lời, vẻ mặt lộ chút bất đắc dĩ, quỳ rạp đất :
“Vì thế thần khẩn cầu Bệ hạ đừng nhận nàng công chúa, ít nhất thần còn cơ hội.”
“Không thể nào, Bùi Đông Đình, con bé là công chúa, điểm cần bàn cãi, trẫm dựa cái gì mà nhận con bé?
Ngược là ngươi, chẳng chỉ là một điều tổ huấn thôi , phá vỡ quy củ thì ?”
Hoàng đế nhàn nhã .
Ánh mắt Bùi Việt rơi những viên gạch vàng, hít sâu một , im lặng một lát, ngẩng mắt Hoàng đế chính sắc :
“Bệ hạ, tổ huấn nhà họ Bùi dù thế nào cũng thể phá vỡ.
Phàm là gia chủ vi phạm tổ huấn đều là tội nhân của Bùi thị.
Thần tuyệt đối thể để danh tiếng mấy trăm năm của Bùi gia hủy hoại trong tay thần.”
Ánh mắt kiên nghị, cuộn trào mấy phần đau đớn khó lòng diễn tả bằng lời:
“Hôm nay thể gả cho hoàng tộc, ngày mai liệu tham gia đảng tranh ?
Lận Nghi là nữ nhi ruột thịt của ngài, ngài tin tưởng thần, nhưng năm mươi năm , trăm năm , vị đế vương của đời thì ?
Khi phát hiện gia chủ Bùi thị từng tiền lệ phá lệ, liệu còn bằng lòng tin tưởng ?
Thần cưới, thực sự là thể cưới .
Không thể vì một ý niệm riêng của bản mà hỏng đại cục trăm năm của Bùi thị, cũng thể tổn hại đến nền tảng tin cậy giữa quân vương và thế gia.”
Vẫn còn một nhóm triều thần vì nhà họ Bùi trọng danh tiếng mà kết với họ, hình thành một lực lượng trung gian dính dáng tới đảng tranh.
Một khi danh tiếng bắt đầu sụp đổ thì sẽ như quân bài domino , từng quân một ngã xuống, cuối cùng gia tộc Bùi thị sẽ còn vinh quang nữa, ai thể gánh vác trọng trách của thế tộc.
Hoàng đế xong những lời của vô cùng cảm động, càng sinh thêm mấy phần khâm phục.
Đây chính là phong thái của một thủ lĩnh thế tộc thế hệ .
Đến nước , ông tưởng Bùi Việt sẽ phá lệ vì Minh Di, tuy nhiên .
Hắn vì tình tình ái ái mà che mờ đôi mắt đó, như một kiên trì lập trường, giữ chữ tín như núi.
như câu “Lời vật, hành động khuôn phép, sống thì thể đoạt ý chí của , ch-ết thì thể đoạt danh tiếng của ”, thật đúng là quân t.ử .
Đại Tấn thể những vị thần phong thái thanh chính như Bùi Đông Đình, thực sự là phúc của xã tắc.
Hoàng đế mừng rỡ xong cũng thấy tiếc cho nữ nhi của :
“Vậy ngươi và Lận Nghi cứ thế ?”