Hầu Môn - Chương 193
Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:37:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắc mặt Hoàng đế xao động, lòng chìm xuống đáy vực, nhưng vẫn kìm nén sự giận dữ và kinh hãi trong lòng, từ từ nheo mắt , lớn tiếng :
“Nam Tĩnh Vương từ xa tới, báo một tiếng?"
Ứng với lời , chỉ thấy ba bóng dáng cao lớn hùng dũng từ mái hiên t.ửu lầu phía phi , như chim ưng lướt qua bầu trời, thong thả lướt về phía Bàn Lầu, cuối cùng lặng lẽ đáp xuống Chiêu Đài.
Hàng trăm thị vệ lập tức giơ giáo trương cung bao vây lấy Chiêu Đài.
Người giữa cao tám thước, hình vạm vỡ, đội vương miện, chỉ dùng một chiếc trâm gỗ ô mộc b.úi tóc.
Khác với hai vị phó tướng bên cạnh mặc giáp sừng màu đen, vai đắp hộ kiên Thao Thiết, thậm chí chỉ mặc một chiếc bào cũ cực kỳ bình thường, vạt áo gió tự bay, giữa đài, thong dong tự tại hướng về phía Hoàng đế phía , chắp tay một cái:
“Nghe hôm nay là thọ thần của Hoàng đế bệ hạ Đại Tấn, bản vương đặc ý từ Bắc Yến chạy tới, chúc thọ cho Bệ hạ."
Chỉ thấy đôi mắt trầm tĩnh như đầm nước lạnh vạn năm, khuôn mặt màu đồng cháy tựa như nham thạch trải qua chiến hỏa phong sương, đôi mày hiển hiện phong thái nhạo chinh phạt thiên hạ, ánh mắt tới , dường như từng tấc lưỡi đao ép dám thẳng .
Đây chính là uy áp đến từ chiến thần biên cảnh.
Toàn bộ Bàn Lầu im phăng phắc, ai đáp lời.
Nói một cách thông thường, vương gia nước địch khi phép nhập cảnh, nhưng vị Nam Tĩnh Vương chỉ âm thầm Đại Tấn, mà còn đường đường chính chính xông thẳng tiệc thọ của Hoàng đế, dùng ba tiếng dài phủ đầu, chấn nhiếp văn võ bá quan đến mức kinh hoàng thất sắc, rõ ràng đặt Đại Tấn trong mắt.
Nam Tĩnh Vương quả thực đặt Đại Tấn mắt.
Đầu năm nay, hai nước hội đàm, Bắc Yến thất bại t.h.ả.m hại, chẳng những thể nhờ Lý Tương mưu cầu lợi ích, ngược còn mất luôn con trai Alna, hiện giờ các sứ thần khác của Bắc Yến đều trục xuất, chỉ Alna còn cần hai vạn con ngựa để trao đổi, quả thực khiến Nam Tĩnh Vương tức đến đau cả xương sườn.
Lần sứ thần Bắc Yến nam hạ, vốn vì trao đổi Alna, hai vạn con ngựa vốn chuẩn xong, tuy nhiên Nam Tĩnh Vương tạm thời đổi ý định, dùng năm ngàn con ngựa để đ-ánh lạc hướng Đại Tấn, bản thì cải trang nam hạ.
Tại ?
Chỉ vì mật thám của cho , triều tranh Đại Tấn hỗn loạn, bốn phủ Quân Hầu lớn nay còn một, ngay cả kẻ kiêu dũng thiện chiến nhất là Lương Cẩm Trung cũng tạo phản g-iết, đây đối với Bắc Yến mà , nghi ngờ gì là một tin vui trời ban.
Sau c-ái ch-ết của Lý Lâm Chiêu, vốn còn đối thủ, hiện nay Đại Tấn tự c.h.ặ.t vảy ngược của , bộ trong triều còn tướng dám đ-ánh, vì Nam Tĩnh Vương quyết ý nam hạ, như một con d.a.o nhọn lặng lẽ cắm trái tim Đại Tấn, cho Đại Tấn một đòn phủ đầu đau đớn, nhụt ý chí của văn võ Đại Tấn, đ-ánh một trận chiến khói s-úng, lấy cái giá nhỏ nhất để giành lợi ích lớn nhất.
Thế là tới.
Chỉ thấy Nam Tĩnh Vương khẽ giơ tay, hiệu hai danh phó tướng bên cạnh đem thọ lễ mang theo, tất cả dâng lên:
“Bệ hạ, đây là chút tâm ý của bản vương, mong Bệ hạ nhận cho."
Kèm theo đó là một bức quốc thư, bức quốc thư Nam Tĩnh Vương đích tới Đại Tấn cầu chúc thọ.
Hai nước giao tranh, c.h.é.m sứ giả.
Đây là quy củ.
Huống chi là chúc thọ cầu .
Hai danh phó tướng một nam một nữ ứng thanh tiến lên, đem hộp gấm trong tay giao cho một vị thống lĩnh Vũ Lâm Vệ, thống lĩnh nhận lấy, cung kính bưng lên Bàn Lầu.
Hoàng đế nén cơn giận dữ và kinh hãi trong lòng, nhàn nhạt :
“Người đến là khách, mời Nam Tĩnh Vương ghế ."
Không ngờ, Tĩnh Vương điện hạ đài chậm rãi lắc đầu, một nữa cất tiếng dài:
“Bệ hạ, bản vương hành trình về phía nam một nguyện vọng.
Nghe gối Bệ hạ nuôi nấng một vị đích công chúa vàng ngọc quý giá, mà con trai cũng hâm mộ phong thái của nàng, ý định cưới tân phụ.
Như thế , Alna chẳng còn đang ở Tứ Phương Quán , hôm nay liền do cha , tới đ-ánh trận đấu lôi đài , nếu thắng, xin Bệ hạ hãy gả Thất công chúa cho con trai ."
Lời thốt , bộ Bàn Lầu bỗng chốc xôn xao.
“Vô sỉ đến cực điểm!"
“Cuồng vọng đến tột cùng!"
“Đây rõ ràng là khiêu khích!"
“Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, đúng là si tâm vọng tưởng!"
Nam Tĩnh Vương tới chúc thọ, rõ ràng là tới khiêu chiến, mượn cơ hội công chúa chọn rể, nhụt hết nhuệ khí của võ tướng Đại Tấn, danh nghĩa là vì con cầu , thực chất là ép công chúa hòa , với kỳ vọng chiếm thế thượng phong trong đàm phán hai nước.
Đây là một dương mưu trắng trợn.
“Đại Tấn từ đến nay tiền lệ công chúa hòa , Bệ hạ, tuyệt đối thể dung túng Nam Tĩnh Vương cuồng vọng như !"
Lễ Bộ hữu thị lang phẫn nộ lên tiếng:
“Hèn chi hai vạn con ngựa của Bắc Yến mãi thấy tới, thần liên tục phát quốc thư thúc giục, bọn họ chỉ nhất định sẽ gửi tới dịp thọ đản của Bệ hạ để đổi lấy Alna, thì đều đang đợi ở đây, tâm địa hiểm độc đến tột cùng!"
Không ít văn thần đầy rẫy sự phẫn nộ, mắng nhiếc xối xả.
Ngược là các võ tướng mặt, mỗi đều kìm nén phát, lặng lẽ .
“Ha ha ha!"
Nam Tĩnh Vương đối với sự mắng nhiếc của văn thần để ý, tự xắn ống tay áo rủ xuống, một bộ dáng chuẩn tay, bày rõ ý đồ hoặc là đ-ánh, hoặc là im miệng.
Bầu khí quyển Bàn Lầu nhất thời ngưng trệ như keo.
Hoàng đế dù giận dữ đến cực điểm, nhưng mặt vẫn lộ mảy may, chỉ chậm rãi xuống, phẩy tay hiệu Hắc Long Vệ lui xuống, ánh mắt nghiêm nghị quét qua đám võ tướng, hỏi:
“Các vị ái khanh kế phá địch ?"
Các võ tướng trao đổi ánh mắt với , sắc mặt đều nghiêm trọng như sắt nguội.
Các tướng mặt, hoặc là từng giao thủ với Nam Tĩnh Vương, hoặc là bại tướng tay , phóng mắt khắp bốn bể, thật sự trong trận chiến từng đ-ánh bại Nam Tĩnh Vương chỉ Lý Lâm Chiêu, những ở đây một khi sân, ch-ết cũng thương.
Tuy nhiên hiện tại đ-ánh tới tận cửa, rõ ràng cưỡi lên đầu Thiên t.ử, tay là thể.
Vì kế sách hiện nay, nghĩ cách nhụt nhuệ khí của Nam Tĩnh Vương, để sỉ nhục hoàng thất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-193.html.]
Vài vị võ tướng kề tai nhỏ thương nghị đối sách, cuối cùng tướng quân Chu Cù chắp tay mở lời:
“Bệ hạ, chúng sử dụng chiến thuật luân phiên (xa luân chiến), đ-ánh gục ."
“Một địch , thì mười , mười thắng, thì trăm , ngoại trừ biện pháp ngốc nghếch , còn lương sách nào khác."
Giọng của Chu Cù vang dội, rõ ràng chuẩn sẵn sàng cho việc hiên ngang hy sinh.
Quân nhục thần t.ử, bọn họ trách nhiệm thể chối từ, cũng sự lựa chọn nào khác.
Trong điện bao phủ bởi bầu khí trang trọng , văn võ đều lặng như tượng gốm, ngay cả tiếng yết hầu lăn động cũng rõ mồn một.
Hoàng đế siết c.h.ặ.t t.a.y vịn của long sập, lòng bàn tay bấm một vũng mồ hôi, sâu sắc rằng biện pháp nào hơn, nhắm mắt , định giọng :
“Cứ như !"
“Các vị ái khanh, bày binh bố trận."
“Tuân chỉ!"
Vài vị võ tướng nhanh ch.óng tụ một chỗ, thương nghị phái ai chiến, lúc , Bùi Việt xem hồi lâu cũng tiến lên vài bước, bên cạnh các vị võ tướng, thấy Chu Cù tiên phong, lập tức lên tiếng khuyên can:
“Chu tướng quân, ngài mấy phần nắm chắc thắng ?"
Chu Cù khổ, thế gian , ai dám nắm chắc thắng Nam Tĩnh Vương?
Không một ai.
Tuy nhiên lúc nên tăng uy phong kẻ khác, diệt chí khí phe , vì uyển chuyển :
“Dốc lòng thử một ."
Võ tướng trong triều đều sợ Nam Tĩnh Vương như cọp, nhất định một viên mãnh tướng đ-ánh tiền tiêu, nhụt một chút nhuệ khí của Nam Tĩnh Vương, đến mới lòng tin nghênh địch.
Chu Cù cách đây lâu công dẹp loạn, Hoàng đế điều nhiệm Nam Quân, trong võ tướng thế dẫn đầu, vốn dĩ luôn dám , hôm nay cũng là như thế.
Bùi Việt liền phần thắng, đề nghị :
“Chu tướng quân cách đây lâu dẹp loạn trở về, đang danh tiếng lẫy lừng, trong mắt trăm quan và dân chúng, ngài chính là cột trụ vững vàng, nếu như trận đầu thất bại, sẽ nhụt chí khí Đại Tấn lớn, cho nên theo ý kiến của , các vị tướng quân thể thực hiện kế sách Điền Kỵ đua ngựa, phái vài dò xét thủ của , tiêu hao thể lực của , cuối cùng mới để hai đến ba danh cao thủ, một trận định càn khôn."
Chu Cù một cái, gật đầu thật sâu:
“Lời Các lão cực kỳ đúng."
Sau đó Bùi Việt cùng tham gia bàn bạc bố trận, bàn định thương nghị phái ba danh tướng lĩnh trẻ tuổi kinh nghiệm tác chiến phong phú, dò xét thủ của Nam Tĩnh Vương, kế đó chọn vài danh cấm quân công lực thâm hậu võ nghệ trác tuyệt thực hiện trận chiến tiêu hao, cuối cùng để lão tướng Chu Cù cùng hai danh cao thủ hàng đầu trấn giữ.
Rất nhanh tướng lĩnh đầu tiên lên đài, võ tướng sân lúc , khác với những chiêu thức múa may cuồng lúc cầu đó, mỗi đao thật kiếm thật, dốc lực lượng, rõ ràng là liều mạng chiến đấu.
Dù , hai danh tướng lĩnh đầu tiên, đều bại trận trong vòng năm chiêu.
Những tướng lĩnh đều là những tay thiện chiến lấy một địch trăm trong triều, mà địch nổi năm chiêu của Nam Tĩnh Vương, thể thấy công lực của thâm hậu đến mức đáng sợ nhường nào.
Trên sân bầu khí im lặng như ch-ết.
Bên cạnh vị nữ tướng do Nam Tĩnh Vương mang theo, liếc mắt một cái thấu hiểu bố cục của Đại Tấn, ánh mắt sắc bén quét qua trường, với Nam Tĩnh Vương đang thu tay:
“Chủ t.ử, bọn họ đây là định thực hiện chiến thuật luân phiên, tiêu hao thể lực của ngài, chi bằng vài trận đầu để thuộc hạ ."
Nam Tĩnh Vương để ý, chậm rãi phủi bụi bặm dính ống tay áo, lắc đầu :
“Không cần, những tướng lĩnh chẳng qua là cho bản vương khởi động thể mà thôi, vả bản vương lâu động võ, vặn lấy bọn họ thử lưỡi đao của , mài thanh kiếm của bản vương."
Nữ tướng liền lùi tới góc đài, khoanh tay .
Đến lượt thứ ba lên sân.
Nam Tĩnh Vương chiêu chiêu lăng lệ, đằng đằng sát khí, xem mặt ai kinh tâm động phách.
Bùi Việt ở lan can, liếc thấy vị tướng lĩnh gần như sức chống đỡ, chiến tiếp chắc chắn sẽ nguy hiểm đến tính mạng, lập tức lớn tiếng :
“Nam Tĩnh Vương điện hạ, hôm nay là thọ yến của Ngô Hoàng, nên thấy m-áu, Điện hạ thực sự tới chúc thọ, là tới khiêu khích?"
“Ha ha ha!"
Nam Tĩnh Vương một mặt thong dong chiêu, một mặt ngẩng đầu về phía tầng ba, liếc mắt một cái thấy một vị cao quan bào đỏ phong thái hiên ngang lan can, khí trường tầm thường, :
“Chắc hẳn vị chính là Gia chủ Bùi gia Bùi Các lão nhỉ?
Ngưỡng mộ đại danh lâu, sứ thần Bắc Yến Bùi Các lão ép đến mức còn sức đ-ánh trả, Bùi Các lão hề hạ thủ lưu tình, cớ hôm nay bảo hạ thủ lưu tình?"
“Ồ?"
Bùi Việt giận mà , giọng như chuông trong:
“Xem Nam Tĩnh Vương điện hạ là định giảng quy củ , là các giảng lễ tiết tới cửa, thì cũng đừng trách Đại Tấn giảng đạo đãi khách, , lên cung nỗ!"
Ứng với tiếng , Hổ Bôn Vệ và Vũ Lâm Vệ ba trăm cung nỗ thủ đồng thanh bao vây lấy Chiêu Đài.
Nam Tĩnh Vương thấy thế, để ý, lớn :
“Bùi Các lão sẽ nghĩ rằng vẻn vẹn vài trăm danh cung tiễn thủ thể gì bản vương chứ?"
Liền đó khinh miệt ngoắc tay:
“Được, thì lên!"
Bùi Việt cái thủ thế , trong não hải đột nhiên hiện lên một bóng dáng, cũng từng một như độc lập giữa vạn quân, ngoắc ngoắc tay:
cùng lên .
Nàng mang vết thương cũ , mà còn thể tốn chút sức lực nào đ-ánh tan một trăm cung tiễn thủ, Bùi Việt đoán chắc ba trăm cung tiễn thủ thể chống đỡ Nam Tĩnh Vương bao lâu, binh mã khác còn đang trong lúc điều động, nếu thực sự g-iết ch.óc lên, Hoàng đế mặt ở đây, sẽ tới cảnh ngộ thế nào, lòng Bùi Việt đáy.