Hầu Môn - Chương 198
Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:37:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngữ khí vẫn kiêu căng thoải mái như xưa.”
Nam Tĩnh Vương tuy sức chống đỡ, bảo vệ khuôn mặt, nhưng vẫn mấy chi lang thứ cắm l.ồ.ng ng-ực, bả vai và hai đầu gối, chỉ thấy lão phun một ngụm m-áu, hình khôi ngô vội né tránh tới một góc cột buồm.
Chương 106 Tại hạ Lý Lận Chiêu, kiến quá Bùi đại...
Bùi Việt đại để là đầu tiên trong đời nếm trải tư vị thấp thỏm yên, kinh tâm động phách như thế .
Từng b.úa từng b.úa của Nam Tĩnh Vương, nào là nện Minh Di, rõ ràng là nện tim , mấy , tim như túm c.h.ặ.t lấy, nghiền nát đến b-ắn m-áu tươi, hồn xiêu phách lạc, đợi đến khi hồn , mới kinh giác trung y sớm mồ hôi lạnh thấm đẫm, một vốn trầm như còn như thế, huống chi những khác bên cạnh.
Vừa mới vì Minh Di thấu cạm bẫy mà thở phào một , bỗng nhiên thấy câu :
“Cùng một chiêu , Vương gia chớ dùng thứ hai với Lý Lận Chiêu nha!”
Chân mày Bùi Việt tức khắc khóa c.h.ặ.t.
Lời ý gì?
Nhất định là Nam Tĩnh Vương từng đặt bẫy với nàng, mà nàng đại khái từng chịu thiệt, nếu Nam Tĩnh Vương dám dở trò cũ?
Vừa nghĩ đến đây, chút may mắn mới nảy sinh trong lòng Bùi Việt tan thành mây khói, hồi tưởng những vết thương chồng chất lưng nàng, liền cả đời của nàng đều là lăn lộn đầu đao ngọn kiếm mà tới, tiếc nuối vì thể gặp nàng sớm hơn, Bùi Việt tâm thần câu toái, nhắm c.h.ặ.t mắt , đến cả sức lực để hít một cũng còn.
Trên Chiêu Đài.
Nhìn thấy Nam Tĩnh Vương thương, suýt chút nữa bức xuống đài, nữ phó tướng theo , đáy mắt hàn quang lóe lên, đột nhiên đề khí lướt lên đài cứu , tuy nhiên Thanh Hòa sớm chằm chằm động tĩnh của ả, đợi khi ả lướt tới giữa trung, Thanh Hòa chợt nhảy vọt lên, hình như mũi tên rời cung lao thẳng về phía ả, nữ tướng thấy thế, ánh mắt trở nên sắc lạnh, thuận tay rút chủy thủ ống tay áo c.h.é.m về phía Thanh Hòa.
Thanh Hòa nghiêng đầu né tránh, xích bạc nơi cổ tay như rắn bò , khoảnh khắc quấn lấy cánh tay nữ tướng, cùng lúc đó, hình đ-âm sầm ả lướt nhanh tới bãi trống Chiêu Đài, đám thị vệ vốn tụ tập ở đây nhao nhao né tránh, bóng dáng hai lăn lộn mặt đất, quấn lấy như sợi thừng, chiêu thức của Thanh Hòa quả quyết tàn nhẫn bao, tuy nhiên đối phương cũng kém, ám khí tung liên tiếp, điều Thanh Hòa thực sự là nghẹn một bụng lệ khí, xem ả như mãnh thú trong rừng, đoản nhận trường đao đồng loạt chào hỏi về phía mệnh môn của ả.
Đối phương chiêu cũng vô cùng hung hãn, hình vững vàng mà dẻo dai, nhưng hình Thanh Hòa còn nhanh hơn, giống như một tia điện chỉ lo c.h.é.m g-iết điên cuồng đối phương, y hệt như lúc nãy Minh Di thống kích Nam Tĩnh Vương, nữ tướng vẫn là đầu tiên giao thủ với Thanh Hòa, ngờ công phu của nàng bá liệt như thế, kinh ngạc chi dư chút chống đỡ nổi, sức chu mưu đồ phản chế.
Mà Thanh Hòa ý định dây dưa với ả, chỉ lấy cái nhanh, tàn nhẫn, chuẩn xác gần như phát tiết mà t.ử t.ử áp chế đối phương.
Bên hai đồ đ-ánh đến khó phân thắng bại, đài hai vị sư phụ đồng thời thu tay.
Khắp Nam Tĩnh Vương trúng mấy đao, vịn cột đ-á góc đài điều tức, còn Minh Di thì , khi sử một chiêu Thiên Giang Nguyệt Ảnh, cũng hao hết tâm lực, sinh mệt mỏi, nàng lặng lẽ giấu đôi nhận lưng, mũi kiếm chạm đất để điểm tựa.
Hai đối phương, nụ đổi.
Nam Tĩnh Vương lộ vẻ khâm phục :
“Lận Chiêu, chiêu Thiên Giang Nguyệt Ảnh quả thực lợi hại.”
Minh Di nhẹ nhàng thổi một cái, thổi tan những giọt mồ hôi mịn trán, ánh mắt liếc lão, tư thái nên lời là phóng khoáng tản mạn:
“Vương gia tuổi , dùng chiêu đ-ánh ông, thực sự là thắng mà vẻ vang gì.”
“Đâu ...”
Nam Tĩnh Vương xua tay, thuận tay bẻ gãy cái lang thứ cắm ở ng-ực, rút nó , động tác vô cùng tùy ý, cứ như thứ đ-âm , đến mức đám bên là rợn tóc gáy,
“Lời thể như thế.”
Lão thở dài, ánh mắt đảo qua khắp Minh Di, cuối cùng bất động thanh sắc liếc mũi kiếm chạm đất ,
“Ngươi từng thương, lúc đỉnh phong, ngươi thắng , là danh xứng với thực.”
Rất ít thể thoát khỏi một kiếp những cạm bẫy liên tiếp của lão, Lận Chiêu chỉ thể tránh né, thậm chí mượn lực đ-ánh trả ngược lão một ván, trí tuệ cỡ thực sự là thiên tài thống soái bẩm sinh.
Minh Di nhếch môi , chậm rãi dời đôi kiếm tới chống đỡ, chút thái độ thả lỏng:
“Nếu điện hạ chịu thua, cũng khách khí nữa.”
Gió đêm từ từ thổi qua lông mày khóe mắt nàng, khuôn mặt ánh đèn lộng lẫy của Bàn Lâu soi rọi đến minh lãng uất nhiên, hợp với dáng cao ráo như ngọc, quả nhiên vẫn là thiếu niên lang ch.ói mắt nhất kinh thành Thượng Kinh .
Nam Tĩnh Vương nàng như , bỗng nhiên nảy sinh vô hạn cảm thản,
“Lận Chiêu, đang nghĩ, nếu gặp ngươi lúc đỉnh phong, mà ngươi cũng từng thương, và ngươi nhất định thể chiến đấu tới tám trăm hiệp.”
Minh Di lão như , cũng sinh chút thẫn thờ, trong đầu nhịn hồi tưởng ân ân oán oán đời với Nam Tĩnh Vương, từ năm mười ba tuổi đầu giao thủ với lão, cho đến tận bây giờ mười một năm, hai gần như mỗi năm đều đ-ánh một trận, mỗi thắng thua riêng, sự xảo quyệt khó đối phó của Nam Tĩnh Vương cũng là nguyên nhân quan trọng ép nàng trưởng thành, “Có thể đối thủ như Vương gia, cũng là cái phúc của Lận Chiêu.”
Cảnh tượng , một tráng niên qua, một trọng thương tại , lôi đài ánh sáng rực rỡ, sinh vài phần ý vị hùng tương tích.
Nam Tĩnh Vương khỏi tiếc nuối :
“Đáng tiếc quân sinh ngã dĩ lão...”
Nếu tuổi tác tương đương, lão và Lận Chiêu cũng nên là một đôi song hùng của một đời.
Nghe lời , cả tòa Bàn Lâu hốt nhiên rơi tĩnh mịch, một võ tướng cũng là vì hai cảm thán sinh tiếc, càng nhiều hơn cảm thấy vị Nam Tĩnh Vương da mặt quá dày, cũng vọng tưởng sánh vai với Thiếu tướng quân.
Tỷ thí kết thúc ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-198.html.]
Chưa .
Chữ “Lão” dứt, chỉ thấy Nam Tĩnh Vương đột nhiên gầm lên một tiếng, hai chuôi Lang Thủ Chùy trong tay đột nhiên đ-âm trung, sử một chiêu “Bá Long Trường Kích”, lao thẳng về phía Minh Di, thức mang theo vài phần kiên quyết tráng sĩ đoạn cổ tay và sự bá liệt gì cản nổi, hai cái chùy sói như những cái đầu sói dữ tợn gào thét, nanh vuốt lộ , bung gai dài, trong chớp mắt áp sát mũi Minh Di.
Mà Minh Di lui mà tiến, mũi đao chạm đất mạnh mẽ trượt về phía , mang theo một tràng tiếng rít ch.ói tai, nàng khuỵu gối ngửa trượt quỳ về phía , chuẩn xác vô cùng tránh khai song chùy, hình như hư như ảo lướt tới bên trái Nam Tĩnh Vương, né tránh đòn tấn công hùng hồn của lão, mũi chân men theo cột gỗ góc đài lao nhanh lên, đồng thời kiếm phong sắc bén vạch qua nách lão, sức hất ngược lên.
Chỉ thấy một tiếng gào t.h.ả.m thiết của Nam Tĩnh Vương, sương m-áu tung tóe, cánh tay trái Minh Di sinh sinh c.h.é.m đứt, vẽ một đường vòng cung trung, rơi xuống đài.
Tất cả những điều xảy trong khoảnh khắc cực ngắn, nhanh đến mức khiến kịp trở tay.
Một vị phó tướng khác của Nam Tĩnh Vương thấy thế, phi lao tới phía , đỡ lấy hình trọng thương của Nam Tĩnh Vương, đau đớn gào :
“Vương gia!”
Minh Di nhảy vọt lên đỉnh cột gỗ, cổ tay vung một dải tay áo dài, dải tay áo như rắn trong chớp mắt quấn lấy một góc mái hiên cong của Bàn Lâu, chỉ thấy nàng mượn lực nhảy nhẹ, nhẹ như yến từ từ lui về phía đỉnh Bàn Lâu, phóng thanh lạnh lùng quát:
“Hôm nay thọ yến của Ngô hoàng, để một cánh tay của Vương gia, vì Ngô hoàng chúc thọ!”
Săn g-iết lão là thể, một là công lực Minh Di hao tận, hai là nếu Nam Tĩnh Vương bạo tễ tại Đại Tấn, chỉ hội dẫn phát thù hận của Bắc Yến hoàng đế, cử cảnh chi quân lai phạm, mà đem Nam Tĩnh Vương g-iết đến chật vật chịu nổi trở về thì giống thế, như thể ở mức độ lớn nhất mài mòn binh phong Bắc Yến, đ-ánh tan sĩ khí của chúng, khiến Bắc Yến dám hưng binh với Đại Tấn.
Ánh hoàng hôn mờ mịt, một vầng trăng thượng huyền thong dong treo bên chân trời, vạn gia đăng hỏa và ánh đèn rực rỡ của Bàn Lâu bên soi rọi đến mất màu sắc, tuy nhiên nó giận, một đem một mảng linh hoa thiên địa thầm lặng nghiêng đổ xuống hình một , gió sóng khiến vạt áo nàng tung bay như cánh bướm, khắp một mảng nguyệt hoa nhuộm rọi, vạch qua một đường cong trôi chảy giữa trung, như bóng ảnh kinh hồng , trong chớp mắt biến mất trong tầm mắt .
“Thiếu tướng quân!”
Từng tràng hoan hô nổi lên bốn phía.
Trên Bàn Lâu ai vì nàng mà đổ gục.
Trước đài Thanh Hòa đang đ-ánh đến hăng hái thấy thế, lập tức tung một cước mạnh mẽ đ-á l.ồ.ng ng-ực nữ tướng , sinh sinh chấn nát ba根 xương sườn của ả, xoay ném xuống đám , như bát vân phán nguyệt , nhanh ch.óng đuổi theo Minh Di.
Phía Bùi Việt, thấy bóng dáng từ cao Bàn Lâu hiên ngang lướt qua, gió thanh đưa tới một luồng hương tuyết tùng dị thường nồng đậm, sắc mặt chợt biến, hốt nhiên xoay chạy về phía hậu viện Bàn Lâu.
Lưu Trân tinh tường cỡ nào, thấy rời , hai lời theo sát phía .
Thanh Hòa sải bước đuổi kịp Minh Di, thấy nàng lướt một gian các lâu phía Bàn Lâu, vội vàng phá khai song cửa sổ nhảy , mới tiếp đất, liền thấy Minh Di mất chút chống đỡ cuối cùng, phun mạnh một ngụm m-áu.
“Sư phụ!”
Trong lòng nàng kinh đau, vội vàng tiến lên ôm lấy nàng, hoảng loạn đỡ nàng xuống giường mềm bên cạnh, mà quần áo Minh Di mới đang ở chỗ , Minh Di nhắm nghiền hai mắt, uể oải tựa bả vai nàng, sắc mặt trắng bệch như tuyết, trong lòng vẫn còn đang tính toán thương thế của Nam Tĩnh Vương,
“Lão kinh qua trọng sang , trở về sống quá một năm...
Như Đại Tấn cũng xem như trừ một mối họa tâm phúc.”
Thanh Hòa một mặt cởi áo ngoài cho nàng, một mặt nghẹn ngào :
“Ngài lo cho chính !”
Nước mắt sớm rơi xuống thành chuỗi.
Minh Di suy yếu hé mắt, thở dốc bật :
“...
Dưỡng nửa năm liền...
“Ngài nhất là lời giữ lấy lời!”
Thanh Hòa tức đến phát , cuối cùng cũng cởi bỏ áo ngoài của nàng, xóa lớp cải trang nơi cằm và cổ, khoác lên bộ Hàng trù trực lạt ban đầu, ngay lúc , ngoài cửa truyền đến tiếng leo thang gấp gáp, Minh Di nhận bước chân tới, gắng gượng ném chiếc áo dài trắng ánh trăng cởi xuống đất, che vũng m-áu , khi ngẩng mắt lên nữa,
Bùi Việt rõ ràng đuổi tới nơi , thấy nàng khí nhược du ty ngã vai Thanh Hòa, gấp đến mức đáy mắt đỏ ngầu, hai lời xông lên bế ngang lên, xoay xuống lầu.
Vừa vặn đ-âm sầm Lưu Trân đang đuổi tới.
Lưu Trân vịn lan can lên lầu, liếc thấy Minh Di mặt còn giọt m-áu tê liệt trong lòng Bùi Việt, kinh hãi thất thanh,
“Điện hạ...”
Bùi Việt để lão nghĩ nhiều, quát khẽ một tiếng:
“Mau, chuẩn xe ngựa!”
“Ơ ơ ơ...”
Lưu Trân bộ dạng của Minh Di dọa đến hồn xiêu phách lạc, rảnh suy xét, hốt hoảng xuống lầu, gấp lệnh thị vệ chuẩn xe.
Đợi Bùi Việt bế xuống lầu, khỏi cửa hông, xe ngựa Bùi phủ vặn đuổi tới, Bùi Việt nhanh ch.óng bế toa xe, Thanh Hòa thì nhảy lên càng xe, vung roi quất một cái, xe ngựa lao v.út về phía Bùi phủ.
Trong toa xe, Bùi Việt ôm Minh Di tim đ-ập thình thịch, l.ồ.ng ng-ực vì mới chạy nhanh vẫn còn phập phồng kịch liệt, mãi đến khi xe ngựa một quãng xa, mới từ từ hồn, vội vàng cúi mắt trong lòng, nhưng hai tay Minh Di chút sức lực vòng qua cổ , cả khuôn mặt chôn trong lòng , cho .
Trâm ngọc vẹo vẹo vẹo vẹo, lòa xòa vài sợi tóc đen, che sạch cả khuôn mặt nghiêng của nàng.