Hầu Môn - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:05:40
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hành lễ xuống, dùng xong bữa cơm, Bùi Việt và Minh Di ở phía Tuân thị, giữa hai ngăn cách bởi một chiếc kỷ cao rộng hẹp.”

 

Tuân thị đ-ánh giá bọn họ một hồi.

 

Con trai cao lớn trầm ghế tròn, thần sắc vẫn lộ chút cảm xúc, cứ như thể cưới ai cũng lay động nửa phần tâm tư của .

 

Chẳng uất ức , tóm , mẫu như bà thấy uất ức con.

 

Con trai sinh là đích trưởng tôn tôn quý nhất Bùi gia, từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa, đến năm mười bảy tuổi đỗ Trạng nguyên, bụng đầy kinh luân, bản lĩnh lẫy lừng, Giang Nam trừ hủ bại, đến danh tiếng lẫy lừng đến đó.

 

Mới triều năm năm giúp quốc khố Đại Tấn chuyển từ suy thoái, đó trong ba năm chịu tang cha, Hoàng đế tìm đủ cớ để đ-á bay vị Hộ bộ Thượng thư già nua lú lẫn , cho phép nội các hành tẩu, hiện giờ là Tể phụ trẻ tuổi nhất Đại Tấn.

 

Đáng hận là lão gia t.ử hồ đồ , chẳng qua là uống một bữa r-ượu với tên hương ở Đàm Châu, liền hồ đồ hứa hôn sự của Việt nhi ngoài.

 

Nếu như , tiểu thư khắp kinh thành , nào mà mặc kén chọn?

 

Thôi , lẽ là ông trời thấy quá viên mãn, nên nhất định bắt nếm chút khổ đầu trong chuyện hôn nhân chăng.

 

Tuân thị tự khai thông tư tưởng, bày dáng vẻ của , dặn dò hai :

 

“Từ nay về , phu thê các con nên hòa thuận gắn bó, việc gì thì cùng bàn bạc mà sống, nam chủ ngoại, nữ chủ nội, chồng xót thương vợ, vợ thể tất cho nỗi gian truân của chồng…”

 

Nói , bà chút tiếp .

 

Hai xuất khác biệt, nhãn giới khác , ngày tháng sống thế nào, Tuân thị đều lo lắng cho bọn họ.

 

Bùi Việt đang suy tính công vụ trong triều, Minh Di đang nghĩ xem nên kiếm chút r-ượu uống, tâm hồn sớm treo ngược cành cây, chẳng ai để lời của Tuân thị tai.

 

Sơ qua vài câu, liền rời khỏi thượng phòng, Bùi Việt tiễn Minh Di về Trường Xuân Đường, dừng bước cửa:

 

“Ta còn công vụ bận, phu nhân nghỉ ngơi .”

 

Ngày đại hỷ, sở dĩ rời là vì đoàn sứ thần Bắc Yến đóng tại hành cung cách phía bắc kinh thành trăm dặm bọn ác tặc cướp bóc, mất một món bảo vật quan trọng, liên quan đến bang giao hai nước.

 

Vừa vặn sứ đoàn Bắc Yến và Bắc Tề kinh triều cống, mục đích là để đổi lấy tơ lụa và đồ sắt của Đại Tấn, các sự vụ trong đó đều do vị Hộ bộ Thượng thư Bùi Việt xử lý, đầu việc đều trong tay , bất đắc dĩ mới bỏ thê t.ử mới cưới mà rời .

 

Rời kinh ba ngày, còn cả một đống việc đang chờ, Bùi Việt thể ở bên Minh Di.

 

Cũng ở bên.

 

Minh Di đàn ông mày mắt thanh lãnh, đoán tối nay qua đây .

 

“...

 

Đại nhân” hai chữ đến miệng nuốt xuống, đổi giọng :

 

“Gia chủ cứ việc bận công vụ, .”

 

Đây thứ hai nàng với câu “ ”, Bùi Việt thấy mừng vì thê t.ử hiểu chuyện, xoay cáo từ.

 

Minh Di dẫn Thanh Hòa về phòng, tiếng tuyết rơi xào xạc đưa nàng giấc ngủ ngon, một mạch ngủ đến giờ Thân buổi chiều.

 

Đến tối, sắc trời đen kịt, bên ngoài một màu bạc trắng bao phủ, cũng chẳng thấy Bùi Việt đến hậu viện dùng bữa, Minh Di cũng chẳng quản, cùng nha dùng xong bữa tối, dạo một lát hành lang nghỉ ngơi.

 

Thanh Hòa bưng tới một chậu nước nóng, cho nàng ngâm bồn thu-ốc, thuần thục xoa bóp kinh lạc cho nàng:

 

“Tiểu thư, cô gia tối nay tới hậu viện ?”

 

Minh Di chậm rãi trầm đôi bàn chân thùng thu-ốc, im lặng hồi lâu mới đáp:

 

“Tối nay em về sương phòng ngủ .”

 

Thanh Hòa thẳng nàng, tiếng nào.

 

Minh Di nàng đang lo lắng điều gì, vuốt ve đuôi mày nàng , :

 

“Yên tâm, tự chừng mực.”

 

Chờ Thanh Hòa lui xuống, Minh Di tùy ý rút một cuốn sách giá , tựa gối gấm sập ấm lật xem.

 

Giấc ngủ trưa dài nên giờ chẳng thấy buồn ngủ, xem thẳng tới giờ Hợi ba khắc mới xong cuốn thoại bản.

 

Minh Di dụi dụi mắt, thấy từ hành lang bên ngoài vọng tiếng bước chân vô cùng trầm .

 

Chẳng cần cũng , Bùi Việt về.

 

Minh Di cất cuốn sách , dậy đón .

 

Giây lát , Bùi Việt vén rèm bước , ngước mắt liền bắt gặp một nữ t.ử mặc tố y ánh đèn, lớp tố y đó chỉ dùng một dải thắt lưng buộc , cổ áo để lộ một mảng da thịt trắng ngần như tuyết, vài phần lười biếng tùy ý.

 

Bùi Việt lẽ ngờ tới trang phục của nàng chỉnh tề như , kinh ngạc dời tầm mắt .

 

Thần sắc Minh Di vẫn đổi.

 

Sau sống cùng một mái nhà, ngẩng đầu thấy cúi đầu gặp, ngày ngày quy quy củ củ chẳng mệt ch-ết .

 

Bùi Việt chú trọng là việc của , nàng ở trong phòng ngủ của xưa nay vẫn thế, cần kiêng kị.

 

Cách một tầng ánh đèn sáng rực, hai im .

 

Bùi Việt dùng dư quang xác định Minh Di ý định chỉnh đốn trang phục, nhẫn nhịn một hồi, mới gọi ma ma mang r-ượu .

 

Ma ma hầu hạ Minh Di vài ngày, quen với cách ăn mặc của nàng, bưng khay giữa hai :

 

“Mời gia chủ và phu nhân uống r-ượu giao bôi.”

 

Giao bôi là cho ngoài xem, ở đây ngoài, hai tự uống phần r-ượu của , đặt chén xuống.

 

Lễ thành, ma ma lui .

 

Lúc Bùi Việt mới dời tầm mắt trở :

 

“Ngày thường nghỉ muộn, phiền phu nhân nghỉ ngơi .”

 

Ánh mắt lệch một tấc, chẳng thèm sang nơi khác.

 

Minh Di :

 

“Ta giờ giấc cố định, lúc thì ngủ sớm, lúc thì ngủ muộn, gia chủ cần kiêng dè.”

 

Bùi Việt nàng “giờ giấc cố định”, thái dương giật giật.

 

Hắn thì khác, mỗi ngày giờ Hợi nghỉ, giờ Mão dậy, nếu chiếu triệu đặc biệt thì gần như bất di bất dịch.

 

Hắn vốn quê mặt trời mọc thì mặt trời lặn thì nghỉ, giờ giấc hẳn định lắm, xem cũng như .

 

Minh Di thấy đôi môi mỏng của khẽ động, dường như tìm chủ đề nào khác để , liền hỏi:

 

“Gia chủ dùng ?”

 

Nói đoạn định rót .

 

Nào ngờ đàn ông đối diện nghiêm nghị nàng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-2.html.]

 

“Sau giờ Tuất, bao giờ uống .”

 

Ban đêm uống hại .

 

Ánh mắt rõ ràng, cũng là đang nhắc nhở nàng, ban đêm đừng uống .

 

Minh Di khựng , lẳng lặng thu tay.

 

Có lẽ từng cảm nhận về việc phu thê, cũng lẽ phận chênh lệch quá lớn, xa lạ đến mức cả ngượng ngùng cũng chẳng buồn nhắc tới.

 

Bùi Việt một lát:

 

“Ta y phục.”

 

Hắn bước vòng qua bình phong, phòng tắm.

 

Minh Di cũng chẳng ý thức theo hầu hạ trượng phu, Bùi Việt đối với nàng tuy khách khí, nhưng nét chán ghét nhàn nhạt chẳng thể che giấu nổi.

 

Nàng sẽ tự chuốc lấy nhục.

 

Bùi Việt rõ ràng ý định viên phòng, , nàng cũng chuẩn .

 

Đây là phòng tân hôn của , nàng mới đến, tiện chiếm lấy phòng ngủ của , Minh Di cầm lấy ngoại y của treo ở bình phong về phía tây thứ gian.

 

Ở đó một chiếc sập mềm, thích hợp để nàng ngủ.

 

Minh Di thị lực ban đêm cực , thậm chí chẳng cần thắp đèn, ôm một bọc chăn nệm liền leo lên sập.

 

Hai khắc , Bùi Việt ăn mặc chỉnh tề bước khỏi phòng tắm.

 

Bên ngoài thấy bóng dáng Minh Di , cách một giá bình phong, bên trong là một chiếc giường bát bộ ngàn công.

 

Ánh nến đỏ khẽ lung lay.

 

Nghĩ là ngủ .

 

Đối mặt với một thê t.ử xa lạ từng quen , đột nhiên hành phòng, thật sự .

 

Nàng gả cửa, thể để nàng chịu uất ức, phòng ngủ chính nên để cho nàng.

 

, Bùi Việt thổi tắt đèn ngoài phòng, cũng bước chân về phía tây thứ gian.

 

Chương 2 Cùng giường

 

Minh Di vốn ngủ say, ngờ tiếng bước chân nhỏ trong đêm vô cùng rõ ràng, nàng đột nhiên mở mắt, trong bóng tối, một bóng cao lớn bước , lẽ vẫn thích hợp với bóng tối ở tây thứ gian, bước chân cực kỳ chậm chạp.

 

là Bùi Việt sai.

 

Minh Di kinh ngạc một thoáng, nhanh hiểu .

 

Hai nhất định là nghĩ cùng một chỗ .

 

Thấy bóng dáng Bùi Việt càng lúc càng gần, Minh Di kịp thời nhắc nhở:

 

“Bùi đại nhân.”

 

Giọng thanh thanh lãnh lãnh, như một kết giới ngăn cách một cách.

 

Trong bóng tối, bóng rõ ràng khựng , còn về thần sắc, ẩn trong chỗ tối, rõ, nghĩ hẳn là vi diệu.

 

Tâm trạng Bùi Việt quả thực vi diệu, ngờ Minh Di sớm chiếm chỗ, sự ăn ý khiến nảy sinh một nỗi ngượng ngùng quái dị, ngây mất nửa buổi mới theo chiếc ghế tròn cạnh giường mà xuống.

 

Hai bên rơi im lặng.

 

Minh Di co gối dậy, về phía Bùi Việt đang nghiêng, dù chỉ là một bóng lưng, vẫn đoan chính nghiêm nghị như núi ngọc.

 

Nàng là phá vỡ thế bế tắc :

 

“Buổi chiều ngủ mất mấy canh giờ, ban đêm buồn ngủ, e phiền gia chủ nghỉ ngơi, nên mới chọn thứ gian để ngủ.”

 

Nguyên do thực sự là gì, cả hai đều hiểu rõ trong lòng.

 

Tấm vải che mà, tóm vẫn nên .

 

Bùi Việt nghiêng mắt, theo lời nàng đáp:

 

“Tây thứ gian ấm áp bằng phòng hỷ, nàng là nữ nhi thể yếu ớt, chịu nổi cái lạnh , nàng qua ngủ .”

 

“Không , chỗ nào cũng ngủ , chiếc sập ấm đối với là cực , gia chủ chớ lo lắng, thời gian còn sớm, mau an giấc .”

 

Minh Di giục .

 

Bùi Việt thể vứt nàng đây, ngữ khí cho phép phản kháng:

 

“Nàng .”

 

“Ngài .”

 

Lại rơi thế bế tắc.

 

Dĩ nhiên còn một cách hơn, đó chính là cùng về.

 

Tiếc , chẳng ai mở miệng.

 

Bùi Việt từ nhỏ sống trong nhung lụa, quen việc khác đoán ý , vốn là suy tính kỹ mới , những năm qua tiếp quản chức gia chủ, uy nghiêm càng thêm nặng nề, từng ai dám trái ý , nhưng ngờ tới vị thê t.ử đến từ nông thôn hành sự cũng chẳng kém cạnh là bao.

 

Đã đến nước , nếu cứ giằng co tiếp thì vẻ như quá chán ghét đối phương, thì cuộc hôn nhân cũng chẳng cần tồn tại nữa, thà rằng thành còn hơn.

 

Bùi Việt quyết định giữ lời hứa, sớm muộn gì cũng chấp nhận nàng.

 

Minh Di thực cũng , chỉ là nhường bước .

 

Tuyết ngoài cửa sổ ngừng, một lớp ánh tuyết mỏng manh rắc lên đầu viện, chiếu khung cửa sổ.

 

Sau một hồi im lặng dài dằng dặc, Bùi Việt cuối cùng cũng hạ quyết tâm:

 

“Ở đây lạnh, vẫn nên về phòng hỷ ngủ .”

 

Nói xong, dậy .

 

Minh Di tiện từ chối, đó thu dọn chăn nệm đông thứ gian, Bùi Việt lưng phía nàng ở bình phong cởi đai lưng, Minh Di thẳng lên giường, bên trong giường bát bộ chỉ một chiếc chăn hỷ uyên ương dày dặn, Minh Di ném bọc chăn nệm của trong, nhắc nhở Bùi Việt:

 

“Ta ngủ giường trong.”

 

Sau đó dứt khoát chui trong màn.

 

Bùi Việt mờ sáng lên triều, nhất định tỉnh dậy sớm hơn nàng, ngủ giường ngoài là thích hợp nhất.

 

Bùi Việt ngầm thừa nhận, xác định giường còn động tĩnh gì nữa, lúc mới cởi ngoại sam, thổi tắt đèn đuốc, vén màn leo lên giường.

 

Mỗi một bọc chăn nệm, rạch ròi ngăn cách.

 

 

Loading...