Hầu Môn - Chương 210
Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:38:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ là tình cảnh , dường như cũng cho phép thoái lui, Bùi Việt hít sâu một , vịn giường dậy, khó khăn mở một khe mắt, ép tập trung ánh mắt vết thương của nàng, giúp nàng lọc bỏ phần thịt thối, bôi lên thu-ốc giải.”
Lặng lẽ xong tất cả những việc , ngoảnh đầu mà chạy trốn khỏi doanh trướng.
Lận Chiêu bóng lưng chạy trốn của , lắc đầu khổ, cứ thế mặc nguyên quần áo mà ngủ, sáng sớm hôm vội vàng chạy đến Kiều Đầu Bảo.
Quả nhiên đúng như Lận Chiêu dự liệu.
Nam Tĩnh Vương tấn công thứ hai.
Trong đêm, lính canh mang về tình báo.
“Ngài cái gì, Nam Tĩnh Vương bảo mười đứa con trai của ông phân biệt tập kích ruộng lúa mạch của chúng , ai thắng chúng thì sẽ hứa trao cho vị trí thế t.ử?"
Triều Chân xong tin tức, nhất thời giận hoảng.
Mấy vị phó tướng theo, ai nấy mặt trầm như nước, trong miệng c.h.ử.i bới tổ tông mười tám đời của Nam Tĩnh Vương đến mức còn gì để .
“Cái lão già !
Không từ một thủ đoạn nào!"
“Nam Tĩnh Vương cái đồ khốn kiếp , thật là âm hiểm độc ác!"
“Chẳng !"
Triều Chân hít một dài, Lận Chiêu đang im lặng , lo lắng khôn nguôi:
“Thiếu tướng quân, mưu kế của Nam Tĩnh Vương thật thâm độc, mấy đứa con trai của ông vì vị trí thế t.ử, nhất định sẽ dốc hết lực đến trộm lương thực!"
Lận Chiêu ôm đôi kiếm, chằm chằm màn đêm phía hồi lâu, tức đến mức lửa giận trong l.ồ.ng ng-ực bốc lên ngùn ngụt, đời nếu luận về âm hiểm xảo trá, Nam Tĩnh Vương xếp thứ hai thì ai dám xếp thứ nhất.
Không , cứ thế thì lương thực năm nay giữ .
Lận Chiêu bình tĩnh , ánh mắt lạnh lẽo quét qua các vị phó tướng:
“Ta hỏi các , cách phòng thủ nhất là gì?"
Mọi ngẩn , ngay đó đồng thanh đáp:
“Tấn công!"
“ !"
Lận Chiêu tiến lên một bước, ở vị trí tiền phương nhất của sườn dốc thấp, phóng tầm mắt doanh trại Bắc Yến xa xa:
“Có qua mới toại lòng , là Nam Tĩnh Vương tung chiêu hiểm , chúng sẽ phụng bồi đến cùng, Triều Chân , Thanh Từ , hai hãy chia quân Tiền Phong của chúng thành mười doanh, từ đêm nay trở , luân phiên tập kích doanh trại Bắc Yến, cho Nam Tĩnh Vương nếm mùi chiến thuật xa luân!"
“Tuân lệnh!"
Ba đêm liên tiếp, Đại Tấn tiên phát chế nhân, ngừng tập kích quân doanh Bắc Yến, nhằm rối loạn sự bố trí của Nam Tĩnh Vương, nhưng Nam Tĩnh Vương rốt cuộc hạng tầm thường, đích thủ doanh, dặn dò các con trai mỗi tự quản lý việc của , thực hiện phát binh theo kế hoạch ban đầu.
Chiêu của Nam Tĩnh Vương quả nhiên vô cùng lão luyện.
Mấy vị quận vương Bắc Yến vì giành vị trí thế t.ử, dẫn theo binh, dốc hết sức lực lao về phía biên giới Đại Tấn mà g-iết tới.
Lận Chiêu chinh đầu, đ-ánh lui đợt tấn công đến đợt tấn công khác, binh sĩ Bắc Yến sự trọng thưởng nên vô cùng dũng mãnh, binh sĩ Đại Tấn thương vong khiến kinh hãi.
Cứ giằng co thế mãi là cách.
Lận Chiêu nảy một kế, mỗi khi đối phó với một đợt tấn công, chiến tuyến lùi một thốn, tạo ảo giác tướng sĩ Đại Tấn ngày càng mệt mỏi, quả nhiên binh sĩ Bắc Yến nhận động tĩnh , các vị quận vương đều rục rịch.
“Ta Lâu tướng quân bên cạnh phụ vương , Lý Lận Chiêu trúng độc Nhuyễn Cân Tán của phụ vương !"
“Tin tức chính xác ?
Mấy đêm nay rõ ràng thấy chiêu thức của Lý Lận Chiêu sắc bén, giống như thương."
“Cái thì ngươi , là kiêu ngạo nhất, dù trúng độc cũng nhất định sẽ chịu đựng, tuyệt đối dám lên tiếng, vì sợ loạn quân tâm, thấy chiến tuyến Đại Tấn đang dần lùi , đó chính là bằng chứng trực tiếp nhất cho việc Lý Lận Chiêu thương!"
“Cũng đúng thôi, phân binh luân phiên tấn công doanh trại chúng , thủ lương thực, tướng sĩ quyền nhất định là vô cùng mệt mỏi, thấy, chúng tối nay dứt khoát dốc lực đ-ánh chiếm ruộng lúa mạch của chúng!"
“Chuyện nên chậm trễ, hành động ngay thôi, đừng để Arna cướp mất tiên cơ!"
Cứ như , đích trưởng t.ử của Nam Tĩnh Vương là Ma Kha dẫn binh tới tập kích.
Mà bản tình báo cũng thời điểm tương tự truyền đến bàn thư của mấy vị quận vương khác.
Ai cũng để khác chiếm mất tiên cơ, lượt âm thầm xuất binh.
Ngày thường Nam Tĩnh Vương vì bảo tồn thực lực nên cũng bảo mấy đứa con luân phiên tác chiến để tiêu hao Lý Lận Chiêu.
Mà đêm nay, mấy vị quận vương mỗi một tâm tính riêng, gần như là dốc bộ quân lực .
Đối mặt với quân địch đông gấp mấy , Lận Chiêu hề hoảng loạn, vẫn điều động một nhóm tinh nhuệ tấn công đêm quân doanh Bắc Yến để cầm chân Nam Tĩnh Vương, đó đích dẫn hai ngàn tướng sĩ bố phòng xung quanh ruộng lúa mạch.
Đêm nay theo Lận Chiêu thủ ruộng lúa mạch chỉ Đông Tử, hai nấp ở một sườn núi chú ý động tĩnh phía , trong màn đêm thấp thoáng nhận một lượng lớn binh sĩ đang áp sát về phía ruộng lúa mạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-210.html.]
Đông T.ử cuống đến mức mồ hôi đầy đầu, liếc Lận Chiêu:
“Thiếu tướng quân, ngài đây là chiêu dụ hết mấy đứa con của Nam Tĩnh Vương tới , quân địch tới đêm nay chắc chắn ít hơn một vạn, chúng chỉ hai ngàn , phá địch thế nào đây?"
Lận Chiêu xổm một bụi cỏ Bồng Bồng sắp khô héo, chằm chằm động tĩnh của ruộng lúa mạch chớp mắt, thấp giọng :
“Đừng hoảng, tự đối sách."
Thấy của Ma Kha vòng phục kích, Lận Chiêu thổi một tiếng còi đêm, chốc lát tên b-ắn như mưa dày đặc cắm quân địch, tướng sĩ tiên phong của Ma Kha ngã xuống theo tiếng còi, chiến sự nhanh ch.óng bùng nổ, Bắc Yến như thủy triều ập ruộng lúa mạch, Lận Chiêu đích dẫn binh từ sườn núi g-iết xuống, hai bên giao chiến kịch liệt.
Đợi đến khi Arna dẫn binh tới nơi thì tiếng g-iết ch.óc vang trời, ba vị quận vương gia nhập chiến sự, khiến Lận Chiêu nhất thời nên đ-ánh trả ai , Arna nấp ở một bên thấy Lận Chiêu lúng túng trái , binh lực đủ, khỏi lớn:
“Tướng sĩ đây, theo vòng sườn núi, bản vương sớm ngóng mấy ngày nay tướng sĩ Đại Tấn đều đang cắt lúa mạch ban ngày, giờ đại bộ phận lúa mạch cất giấu ở thung lũng sườn núi, chúng cướp lương thực thôi!"
Hổ phụ sinh khuyển t.ử, mấy đứa con của Nam Tĩnh Vương chỉ dũng mãnh thiện chiến mà còn vô cùng mưu trí, ví dụ như Arna cũng cực kỳ xảo trá, mấy ngày nay tấn công hề dốc sức, trái ngừng phái mật thám ngóng động tĩnh của Lý Lận Chiêu, chẳng nhờ mà nắm rõ hư thực, thực hiện chiêu thức “trộm nhà" .
Arna lập tức dẫn vòng sườn núi, dễ dàng g-iết ch-ết binh sĩ canh giữ lương thực, dặn dò thuộc hạ đ-ánh từng xe lương thực, ngừng nghỉ mà rút về.
Đáng tiếc khi sắp rời khỏi biên giới Đại Tấn, trong một rừng cây Hồ Dương bỗng nhiên xông mấy nhóm .
“Ha ha ha, Arna, ngờ , ca ca ôm cây đợi thỏ, cuối cùng cũng đợi ngươi!"
Thì con trai thứ ba của Nam Tĩnh Vương là Chu Nguyên bí mật lôi kéo hai vị , lấy việc thong thả mà đ-ánh kẻ mệt mỏi, chỉ đợi Arna và Ma Kha đ-ánh nh-au xong là họ sẽ ngư ông đắc lợi.
Arna cũng giận, trái chuẩn thừa lúc hỗn loạn g-iết ch-ết đối thủ cạnh tranh .
Đáng tiếc rời , Lận Chiêu liền đem tin tức tiết lộ cho Ma Kha, Ma Kha Arna cướp mất lương thực, thèm dây dưa với Lận Chiêu nữa, hai lời dẫn binh đuổi g-iết Arna.
Còn Lận Chiêu thì nhanh ch.óng phi lên lưng ngựa, vác thanh trường thương , c.h.é.m rụng mấy tên binh sĩ Bắc Yến kịp lùi tránh, hét lớn một tiếng với tướng sĩ phía :
“Tướng sĩ lệnh, theo tiêu diệt quân địch!"
“Rõ!"
Đợi đến khi nàng đuổi tới biên giới hai nước, mấy đứa con của Nam Tĩnh Vương sớm g-iết thành một đoàn, mà Lận Chiêu quả đoạn b-ắn những mũi tên lửa về phía mấy chục xe lương thực, trong xe lương thực giấu một ít dầu hỏa, đốm lửa bốc lên trung, xe lương thực cháy thành một mảng, đám Arna lúc mới nhận trúng kế của Lý Lận Chiêu.
Đầu tiên là giả vờ yếu thế, đó dụ địch sâu, thực hiện kế ly gián, cuối cùng là bắt rùa trong hũ.
Dù Nam Tĩnh Vương dẫn binh tới cứu thì trận Bắc Yến cũng định phần thua, t.ử thương t.h.ả.m trọng, cuối cùng kết thúc trận chiến giành lương thực mùa thu năm nay với c-ái ch-ết của Ma Kha và Chu Nguyên.
Đây là chiến quả lớn nhất của Lý Lận Chiêu đối với Bắc Yến kể từ khi cầm quân, một trận đ-ánh tan chí khí Bắc Yến, dù là mạnh mẽ như Nam Tĩnh Vương khi mất hai đứa con cũng thể rút quân về triều.
Quân doanh Túc Châu tiếng reo hò vang trời, lượt khen ngợi thiếu tướng quân dùng binh như thần.
Bùi Việt đương nhiên cũng về chiến tích của Lận Chiêu, khâm phục đồng thời nảy sinh mấy phần phức tạp.
Có điều theo tiền tuyến, rốt cuộc là tới để chuẩn lương thực, nếu giải quyết tận gốc quân nhu thì quân Túc Châu vẫn kiềm chế.
Vì thế trong thời gian tiếp theo, Bùi Việt thăm khắp các quân hộ trong địa giới Ung Châu.
Đừng Lý Tương là chủ soái quân Túc Châu, nhưng mảng dân chính ông can thiệp .
Dân chính của mấy nơi biên quan như Túc Châu đều do Bố Chính Sứ Thiểm Cam quản lý, để tránh quyền lực của chủ soái biên quan quá lớn, ba Bố Chính Sứ, Án Sát Sứ và Lý Tương kiềm chế lẫn , thuộc quyền quản lý của .
Quân hộ khi chiến sự thì thuộc quyền quản lý của Lý Tương, khi nhàn rỗi giải tán về các hộ thì do huyện nha địa phương quản lý.
Quân đồn tuy thể cung cấp lương thực hữu hạn, nhưng khu vực Túc Châu sản lượng thực sự cao, một hộ quân đồn đủ khẩu phần lương thực cho tướng sĩ bản hộ trong nửa năm, huống hồ Túc Châu là nơi chiến tranh kéo dài, nhiều quân hộ lưu lạc khắp nơi, chạy xuống phía nam, nhân khẩu đồn điền xa mới đủ quân nhu.
Ngoài cũng ít hào cường địa phương chiếm đoạt ruộng đất, vì thế Bùi Việt tới, chiêu đầu tiên chính là thanh tra ruộng đất.
Với phận thiếu chủ Bùi gia, gánh vai một bản quân lệnh trạng, vị Trạng nguyên lang trẻ tuổi thể là thần cản sát thần, phật cản sát phật, chỉ trong vòng một tháng mở một con đường m-áu.
Đầu tiên bày một buổi Hồng Môn Yến, mời các đại hộ và hào cường địa phương Ung Châu tới dự tiệc, đương nhiên tới nhiều, nhiều hào cường hề nể mặt , Bùi Việt cũng giận, lợi dụng buổi Hồng Môn Yến để nắm rõ phái hệ giữa các hào cường , đừng các hào cường xâm chiếm ruộng đất, chuyên đối đầu với triều đình, thực tế lưng chỗ dựa trong triều thì cũng là kết bè kết cánh, mạng lưới chằng chịt.
Mà trong đó thực lực hùng hậu nhất chính là một hào cường họ Hách ở vùng Tây Sơn.
Bùi Việt nắm rõ chân tướng xong liền chia để trị, sâu sắc thêm mâu thuẫn giữa họ.
Có một cơ hội, lấy chính mồi nhử, dấn hang cọp, đám họ Hách thầm mưu tính bắt giữ Bùi Việt để chứng cứ ch-ết đối chứng, ngờ Bùi Việt nội ứng ngoại hợp, cuối cùng lợi dụng mâu thuẫn giữa mấy gia đình để quét sạch cả nhà họ Hách chỉ trong một mẻ lưới.
Trận gây dựng danh tiếng, cho tất cả lũ địa đầu xà Ung Châu một đòn cảnh cáo đau điếng.
Nhổ bỏ một cái gai nhọn nhất, việc thanh tra ruộng đất tiếp theo thuận lợi hơn nhiều.
Hôm nay Bùi Việt một nữa tới quân doanh Túc Châu.
Lúc đó mặt trời lặn về phía tây, ráng chiều chập chùng nơi cuối chân trời.
Lận Chiêu tình cờ cưỡi ngựa trở về từ Kiều Đầu Bảo, vượt qua cổng trại, thấy nam nhân trẻ tuổi trong muôn vàn ráng chiều rực rỡ, vẻ mặt ôn hòa trò chuyện với mấy vị quan viên.
Hôm nay bầu trời vạn dặm mây, ráng chiều cũng thực sự diễm lệ, nhưng so với ráng chiều thì gương mặt lạnh lùng trắng trẻo còn diễm lệ hơn, lông mày và đôi mắt sạch sẽ rõ ràng, mất nhuệ khí, giống như tiên trong tranh Nữ Oa dày công điêu khắc, vẻ tuấn mỹ độc nhất vô nhị.
Sao đến thế ....
Động tĩnh của Bùi Việt gần đây cũng giấu Lận Chiêu, thậm chí khi dấn Tây Sơn, Lận Chiêu phái mấy tướng sĩ tâm phúc âm thầm giúp đỡ để bảo vệ an cho Bùi Việt.
Hai tháng tuy hai gặp mặt nhưng một ở tiền tuyến xông pha chiến đấu, một ở hậu phương tung hoành ngang dọc, một văn một võ kề vai tác chiến.