Hầu Môn - Chương 22
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:06:00
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thắng vua thua giặc," giọng điệu Bùi Việt vẫn bình thản như cũ, giơ tay rót cho một chén , hề ý định tiếp khách, “Tiêu Hầu quản dạy con gái, để nàng tùy ý hung hăng thì gánh chịu hậu quả."
Tiêu Trấn thấy thái độ của cứng rắn như liền sa sầm mặt:
“Đông Đình, nàng tại thì ngài hiểu rõ mà, nàng ngưỡng..."
Thấy ánh mắt Bùi Việt đột nhiên sắc lẹm quét tới, Tiêu Trấn lập tức im bặt, con gái bám lấy , cha cũng thấy mất mặt, nhất thời hổ giận dữ, thở dài một tiếng:
“Đông Đình, là thực hiện lời hứa, thực sự là sổ sách Tiêu gia nhiều tiền như ."
Bùi Việt cầm chén khẽ nhấp một ngụm, thong thả :
“Tiêu Hầu đang đùa đấy chứ, Bùi mỗ mặc dù giao tình gì với Tiêu Hầu, nhưng phần thưởng của Bệ hạ ban cho Tiêu Hầu phủ đều qua tay cả, tính cho ngài một cuốn sổ sách ?"
Tiêu Trấn Bùi Việt nắm rõ mồn một nên cũng vòng vo nữa, chỉ tay về phía Đô Sát Viện:
“Đông Đình, nể tình đồng triều quan, chuyện ngài cứ xí xóa cho là xong."
Bùi Việt vẻ mặt thanh phong ý nhị:
“Thế , Bùi mỗ cũng nhường một bước, tiền mặt bao nhiêu thì đưa bấy nhiêu, phần còn lấy cửa tiệm của Hầu phủ ở Tiền Triều Thị tới cấn trừ."
Tiêu Trấn ngờ Bùi Việt một chút nể mặt cũng cho, sắc mặt đen kịt , chằm chằm lời nào.
Bùi Việt tiếp tục uống , coi cơn giận của ông gì.
Hai bên đối đầu, Tiêu Trấn bại trận ,
Nghiến răng nghiến lợi :
“Bùi đại nhân, Hằng Vương điện hạ hiện tại thể là đang lên như diều gặp gió, ngài thực sự đắc tội với ?"
Tiêu Hà tại kiêu ngạo như , chính là vì chị gái nàng gả cho Hằng Vương Vương phi, mà Hoàng đế gối mười mấy con, kể đến Hằng Vương đức tài vẹn , triều đình và dân chúng ủng hộ nhiều nhất, cũng Hoàng đế sủng ái nhất, là ứng cử viên sáng giá cho vị trí Thái t.ử trong mắt các triều thần.
Tiêu Trấn với tư cách là nhạc phụ của Hằng Vương, là chỗ dựa lớn nhất của trong quân đội.
“Hoàng trưởng t.ử Hoài Vương tầm thường vô năng, đích t.ử Trung Cung Ninh Vương phạm tội đang giam lỏng, văn võ cả triều đều Hằng Vương điện hạ sớm muộn gì cũng lập Thái t.ử, Đông Đình thực sự để cho một con đường lui ?"
Bùi Việt đột nhiên từ khóe môi nở một nụ , nụ rạng rỡ đến lóa mắt:
“Tiêu Hầu đây là đang Hằng Vương điện hạ lôi kéo Bùi mỗ ?"
Tiêu Trấn đối diện với nụ mang ẩn ý sâu xa thì lập tức rùng một cái, Hoàng đế kỵ nhất việc phụ thần nội các tham gia tranh đấu đảng phái.
“Không , ý của là..."
Bùi Việt mất kiên nhẫn ngắt lời ông:
“Một vạn lượng tiền phiếu, hoặc cửa tiệm giá trị tương đương, nếu ," Bùi Việt lạnh lùng ông, phẩy tay một cái, một chồng lớn tấu chương liên quan tới Tiền Quân Đô Đốc phủ trải , “Hầu gia đừng mong yên trong triều nữa."
“Ngươi..."
Tiêu Trấn tức đến mức khí huyết hỗn loạn, nếu đắc tội vị thần tài thì ông ở khu vực công sở quả thực sẽ bước gian nan, đành ngậm đắng nuốt cay nuốt cơn giận trong, cứng mặt :
“Tối nay, muộn nhất là tối nay sẽ gửi tới phủ."
Sẩm tối, Minh Di nhận bốn nghìn lượng tiền phiếu và một tờ khế ước cửa tiệm do Tiêu gia gửi tới.
Theo lệ thường của sân mã cầu, chủ nhà lấy hai phần, Minh Di đếm hai nghìn lượng tiền phiếu đưa cho Thanh Hòa,
“Gửi cho Lương tam công t.ử."
Thanh Hòa một mặt nhận lấy, một mặt cầm tờ khế ước xem:
“Cô nương, cửa tiệm ở Tiền Triều Thị, liền kề Chính Dương Môn, vị trí cực ạ."
Minh Di khẽ nhướn mày:
“Đây đúng là một niềm vui ngoài ý ."
Có cửa tiệm căn cứ, hoàng cung cũng dễ dàng.
Ngày hôm đó Bùi Việt đêm khuya mới về, trở Trường Xuân Đường gian phòng phía đông chỉ còn một ngọn đèn lưu ly leo lét, tắm rửa y phục xong nội thất, phát hiện Minh Di đang tựa đầu giường xem truyện dân gian,
“Vẫn ngủ ?"
Bùi Việt một mặt cởi áo ngoài vắt lên tấm bình phong bên cạnh, một mặt về phía giường.
Minh Di thu cuốn truyện , ném phía trong, mỉm với :
“Hôm nay lúc về phủ dẫn Thanh Hòa dạo hiệu sách, đúng là truyện dân gian ở kinh thành nhiều thật, xem đến say mê,"
Nói đến đây nàng :
“ , chuyện của Tiêu gia cảm ơn gia chủ dàn xếp, vị trí cửa tiệm đó cực ."
Bùi Việt bên giường cởi giày tất, nàng:
“Sau coi như là cửa tiệm của hồi môn của nàng, về sẽ điều động một ít nhân lực cho nàng, coi như là theo hầu hạ nàng."
Minh Di lẻ loi tới kinh thành, sản nghiệp cũng coi như là chút chỗ dựa.
Minh Di :
“Vẫn là gia chủ suy tính chu ."
Thấy thổi tắt đèn liền nhường chỗ bên trong.
Vốn định giống như khi ngủ ở phía trong cùng, nghĩ tới chuyện đêm qua Minh Di đổi ý, lỡ như ngủ quá sát mép phiền tới đắp chăn chẳng may thương nữa thì ?
Để ngăn chặn chuyện xảy , Minh Di ngủ xích giữa một chút.
Bùi Việt bên buông màn xuống, leo lên giường, vén chăn lên mượn ánh sáng mờ ảo từ hành lang thấy rõ Minh Di gần như ngủ ở ngay chính giữa, thở trong nháy mắt nghẹn , nàng hôm nay cung thăm hỏi chủ động xích qua ngủ, còn né tránh thì quả thực mất phong thái quân t.ử, thể cứ để cô nương nhà chủ động mãi , thế là Bùi Việt cũng xích trong một chút.
Lúc xuống c-ơ th-ể gần như chạm , thở thanh khiết hòa quyện cùng mùi hương lạnh nàng, nhất thời phân biệt ai là ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-22.html.]
Đây là hai tỉnh táo nhất khi sát như .
Chương 15 Tranh Xuân Cung
Có lẽ quen sát như nên nhất thời ai lên tiếng.
Bùi Việt vì chuyện sáng nay thực sự là vẫn còn kinh hãi.
Còn Minh Di thì cố gắng cử động, nàng quá hiểu rõ sự cảnh giác của cao đến mức nào, đây là bản năng phòng thủ hình thành từ năm ba tuổi, nàng cần thời gian để thích nghi với , thậm chí là tin tưởng từ thể xác thì mới thể chung sống với như những đôi vợ chồng khác.
Minh Di lên tiếng hỏi:
“Tay thế nào ?"
“Đỡ hơn nhiều ."
Giọng của trong bóng tối giường trầm thấp và đầy sức hút.
Minh Di gật đầu:
“Không gì bất ngờ thì ba ngày sẽ kh-ỏi h-ẳn."
“ , hôm nay gia chủ về muộn, các trông ngóng nên tới thư phòng lấy tranh về ."
Sợ Bùi Việt tưởng nàng tùy tiện thư phòng nên nàng giải thích:
“Ta trong, là sai tiểu đồng lấy."
Minh Di nhận hai vị tiểu đồng của Bùi Việt là luyện võ, công phu phi phàm, chắc là mật vệ để canh giữ thư phòng.
Bùi Việt khựng một chút, nên đáp thế nào, giữa vợ chồng vốn nên né tránh như , thư phòng của trượng phu theo lý thì thê t.ử thể tùy ý , chỉ là thư phòng của khác biệt, chỉ liên quan tới chính vụ quốc gia mà còn những bí mật của Bùi gia mấy trăm năm giấu bên trong, thể tùy tiện cho thấy, cưới Minh Di mới nửa tháng, lai lịch mặc dù rõ ràng nhưng tính là hiểu rõ tường tận, thứ cho thể tin tưởng nàng.
Nàng chừng mực là chuyện .
“Được."
Chỉ một chữ “Được" rơi tai Minh Di ít nhiều chút thất vọng, nhưng cũng hiểu nếu dễ dàng cho phép nàng thì là Bùi Đông Đình .
Cứ từ từ thôi.
Rõ ràng hai tình cảm, cũng tính là quen thuộc, để tránh ngượng ngùng nên nửa cách xa.
Ngủ một lúc Minh Di cảm thấy chân lạnh, hai chân tự chủ mà co quắp lên , đầu ngón chân vô tình chạm bắp chân , giống như mặt hồ yên tĩnh rạch một tia gợn sóng, tia gợn sóng là lạnh giá,
“Nàng lạnh ?"
Minh Di nghiêng đầu lời nào.
Bùi Việt ôn tồn :
“Nàng gác qua đây một chút."
Minh Di cũng bộ tịch, gác đôi chân qua áp bắp chân ,
Một trận lạnh giá xộc tới khiến đôi mày Bùi Việt nhíu , lòng bàn chân nàng lạnh như cục đ-á , Bùi Việt nàng lạnh tới mức :
“Nàng ngày thường cũng sợ lạnh như ?"
Minh Di khổ:
“..."
Nghĩ năm đó nàng cũng từng là một c-ơ th-ể như lò lửa , hiện giờ cần dựa một đàn ông để sưởi ấm, trong lòng Minh Di khỏi bùi ngùi,
Bùi Việt :
“Trong phủ đại phu, là vị lão y sĩ từ Thái Y Viện về hưu đây, cực kỳ giỏi về các bệnh phụ khoa, ngày mai bảo ông tới bắt mạch cho nàng, kê cho nàng ít thu-ốc ấm để điều dưỡng..."
Trong mắt Bùi Việt, Minh Di chắc hẳn là từ nhỏ , ai dạy nàng yêu thương bản , dãi dầu mưa gió nên để hàn chứng.
Minh Di thì kiêng kỵ vô cùng:
“Không cần , đang uống thu-ốc , một phương thu-ốc còn uống hết mà lập tức đổi phương thu-ốc khác e rằng bệnh tình nặng thêm."
Bùi Việt thấy nàng lý nên khuyên thêm nữa.
Minh Di áp quả nhiên là thoải mái hơn nhiều, Bùi Việt thì hẳn là dễ chịu, dù cũng là c-ơ th-ể đang độ sung sức, cho dù lòng tĩnh như nước đến mấy thì thê t.ử mới cưới ngay bên cạnh cũng thể nào phản ứng gì, nhớ tới lời dặn của mẫu , hiểu rõ rằng thể thuận nước đẩy thuyền, ôm lòng để vợ chồng thực sự, chỉ là lý trí vẫn còn e dè.
Nếu tay đưa qua thì liệu còn giữ ?
Lúc lão thái gia đưa kinh thành chắc hẳn ngờ sẽ tình cảnh khó xử như ngày hôm nay.
Bình tâm mà , để tự chọn vợ thì Minh Di chắc chắn là lựa chọn , chỉ là môn hôn sự định sẵn từ khi còn nhỏ, quyền can thiệp, khi nhận sẽ cưới một vợ môn đăng hộ đối thì từng bất mãn, cũng vì chuyện mà tranh cãi với phụ , tiếc là ván đóng thuyền, phụ cũng gì quyết định của lão thái gia.
Lâu dần chỉ nhớ một môn hôn ước từ bé, vị hôn thê xuất từ gia đình hương sa sút, khác gì dân thường, dần dần cũng nhạt nhòa .
Cho tới khi bắt đầu bộc lộ tài năng, bám lấy thì môn hôn sự trở thành tấm lá chắn nhất cho , so với những thiếu nữ hàng ngày chặn đường về phủ thì vị hôn thê nơi làng quê xa xôi vẻ quá đáng ghét.
Sau nữa khi đỗ Trạng nguyên, xuống Giang Nam dẹp trừ tham nhũng, trổ hết tài năng trong triều đình thì chuyện cưới ai cưới ai thực sự trở nên còn quan trọng nữa.
Chỉ cần nàng an phận thủ thường, quán xuyến việc nhà, phụng dưỡng cha , nối dõi tông đường là .
Trước khi Minh Di kinh ôm hy vọng gì, thậm chí chuẩn tâm lý để dạy bảo thê t.ử lâu dài, hiện tại Minh Di hành sự hào phóng, quấy rầy náo loạn, con sảng khoái khoáng đạt, hơn dự liệu nhiều.
Cưới ai mà chẳng .
Hắn sẵn sàng vợ chồng với nàng, chỉ cần Minh Di bằng lòng.
Cơn buồn ngủ dần chiếm ưu thế, Bùi Việt dần dần chìm giấc ngủ.
Lần Minh Di tỉnh dậy Bùi Việt, nàng một sự khó chịu nào đó cọ tỉnh, mở mắt bốn phía tối đen như mực, trời vẫn sáng, Bùi Việt động đậy, chắc vẫn tới giờ Mão.
Minh Di là trẻ tuổi hiểu chuyện, khi trấn tĩnh liền đoán đó là cái gì, nhất thời thẹn thùng.
Trước khi kinh chuẩn tâm lý , cũng quá coi trọng chuyện , chỉ là khi thực sự đối diện thì trong lòng khỏi chút hoang mang, sợ tương lai dễ kết thúc, sợ bọn họ thể tới cuối cùng, chỉ là nghĩ nghĩ Bùi Việt cưới nàng với thái độ bình thản, thể thấy điều chỉ là một vợ, một vị tông phụ, còn đó là ai dường như quan trọng.