Hầu Môn - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:06:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện náo nhiệt lớn gì thế?”
“Gần đây sứ thần Bắc Yến kinh ?
Con trai của Nam Tĩnh Vương là A Nhĩ Na đến thăm, Bệ hạ dặn dò công t.ử nhà Trường Tôn và Lương tam công t.ử cùng dạo chơi kinh thành, chiêm ngưỡng sự phồn hoa của cố đô Đại Tấn chúng .
Ngờ vị Quận vương Bắc Yến cũng là một kẻ ham mê ăn chơi trác táng, trưa nay chui tọt La Tú phường ở phố Đồng Loa để ăn chơi đàng điếm, gọi kỹ nữ hầu hạ.”
Nhắc đến chuyện “gọi kỹ nữ”, vốn định vài câu bông đùa, nhưng thấy Thanh Hòa ở đó liền lập tức thu , chính sự:
“ chuyện ở đây.
Hắn bên đó chỉ mải lo vui sướng, ngờ nhòm ngó hành tung của , âm thầm lẻn La Tú phường, g-iết cho bằng để giải hận.”
Thanh Hòa đến đây, tim thắt một cái, “Người ch-ết ?”
Tiểu sai còn mặt đầy vẻ tiếc nuối, “Chưa, nhát đao đó trúng chỗ hiểm, chỉ thương ở chân thôi, thật là đáng tiếc.”
Phụ của A Nhĩ Na – Nam Tĩnh Vương điện hạ là kẻ thù truyền kiếp của Đại Tấn.
Bao nhiêu năm qua Nam Tĩnh Vương điện hạ tung hoành ngang dọc ba nước, gần như đối thủ, duy chỉ một bại trận tay Lý Lăng Chiêu.
Trận chiến Túc Châu ba năm , Lý Lăng Chiêu tuy g-iết ch-ết mấy vạn tinh nhuệ Bắc Yến nhưng bản cũng t.ử trận nơi sa trường.
Người dân Đại Tấn đối với vị Thiếu tướng quân vô cùng yêu kính, đều trút hết nợ m-áu lên đầu Nam Tĩnh Vương, thế nên đừng một tên tiểu sai thấp bé ở Bùi phủ như , cũng hận thể g-iết ch-ết tên A Nhĩ Na để xả cơn giận.
Thanh Hòa đại khái xong liền thời gian còn sớm, về Trường Xuân đường, thế là lập tức về hậu viện.
Lúc đó Minh Di đang ngâm chân, thấy nàng phong trần mệt mỏi bước liền nhíu mày hỏi, “Sao thế?”
Thanh Hòa liếc ngoài rèm, ghé sát bên cạnh nàng:
“Sư phụ, đại sự , hôm nay ám s-át A Nhĩ Na ở phố Đồng Loa, thương ở chân.”
Sắc mặt Minh Di lập tức chuyển biến :
“Đã nàng sẽ chịu yên mà!”
Thanh Hòa thở dài, “Tạ cô nương chính là cái tính tình đó, cả kinh thành ngoài nàng , thực sự sẽ ai khác loại chuyện , cũng ai lá gan đó.”
Minh Di sầm mặt gì, lập tức lấy khăn lau khô nước chân, một mặt xỏ giày, một mặt dặn dò:
“Ngươi theo ngoài, gặp nàng , khuyên nàng đừng hành động lỗ mãng nữa.”
Lời Thanh Hòa mà ngẩn , trố mắt nàng khoác lên một lớp áo bào dày cộp, lấy áo choàng bình phong xuống thắt c.h.ặ.t .
Thanh Hòa thấy nàng thực sự dáng chuẩn ngoài, cổ họng lăn lộn vài , khàn giọng hỏi nàng:
“Lời của Lý Minh Di thì nàng chắc chắn sẽ , định dùng phận gì để khuyên?”
Động tác thắt dây lụa của Minh Di khựng , nàng ngước mắt về phía .
Đêm ngoài cửa sổ đặc quánh , đen đến mức một khi bước chân đó là thể đầu nữa.
Minh Di im lặng một lát, giọng vang lên trong đêm tối:
“Tự nhiên là một phận thể khuyên nhủ nàng .”
Chương 19 Thư thoái hôn
Đêm rằm tháng Mười một, giờ Tuất khắc hai.
Giờ là lúc thích hợp để ngoài, nhưng Minh Di vẫn mặc trang phục chỉnh tề, ôm một cái lò sưởi bước khỏi Trường Xuân đường.
Quản gia túc trực ở cửa thấy nàng dẫn Thanh Hòa vòng qua hành lang, lập tức giật một cái, “Muộn thế Thiếu phu nhân ngoài ?”
Đêm nay tuyết rơi, Thiếu phu nhân ở kinh thành họ hàng thích bạn cũ, ngoài giờ thật khiến yên tâm.
Đáng tiếc là Minh Di , lúc hiền hòa thì hiền hòa hơn bất cứ ai, nhưng một khi cứng rắn thì ai dám nửa chữ mặt nàng.
Nàng mắt liếc ngang liếc dọc bước qua ngưỡng cửa, lạnh nhạt :
“Chuẩn xe ngựa.”
Hầu quản gia thấy nàng dáng quyết đoán cho thương lượng, dám hé răng, vội vàng chào hỏi dắt xe ngựa chuyên dụng của nàng tới, điểm thêm thị vệ và ma ma theo nàng ngoài.
Nhìn theo xe ngựa xa, Hầu quản gia vẫn yên tâm, đầu về phía Sơn Thạch viện.
Đi đến lối hành lang ngoài Sơn Thạch viện, Thẩm Kỳ đang hành lang c.ắ.n hạt dưa:
“Gia chủ ở thư phòng ?”
Hầu quản gia bậc thềm rướn hỏi , hoa tuyết phả đầy mặt ông suýt chút nữa mở mắt .
Thẩm Kỳ yên động đậy, miệng vẫn đang nhai đồ ăn, hỏi :
“Có chuyện gì?”
Hầu quản gia khổ :
“Vừa nãy thấy Thiếu phu nhân vội vội vàng vàng ngoài , đến báo với Gia chủ một tiếng.”
Chân mày Thẩm Kỳ nhướng lên, trong lòng hiểu rõ, lười biếng đáp:
“Thiếu phu nhân đến hoàng cung còn dám xông , đêm hôm ngoài một chuyến thì là gì, khuyên ông già như ông bớt quản chuyện bao đồng .”
Hầu quản gia tức đến mức ngã ngửa, nhổ một bãi nước bọt mặt , “Ngươi tưởng dám quản chuyện của chủ t.ử chắc?
Đây chẳng là lo lắng Thiếu phu nhân chuyện gì, yên tâm .
Quay Gia chủ trách tội xuống, gánh nổi .”
Thẩm Kỳ thể hiểu , nhét một hạt lạc miệng, chỉ chỉ chính viện lưng :
“Tiếc là Gia chủ đang bàn bạc triều vụ với Tề đại nhân, cho phép bất cứ ai gần, tin tức tạm thời đưa .
Ông điểm theo thì chắc là gì đáng ngại , đợi lát nữa Gia chủ rảnh rỗi tự khắc sẽ bẩm báo.”
Hầu quản gia thêm gì nữa, ông chỉ lo đưa tin đến Sơn Thạch viện, chuyện đó ông quản , thế là về phòng trực.
Thẩm Kỳ theo bóng lưng ông một cái, đầu về phía thư phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-32.html.]
Trong Đông thư phòng đèn đuốc sáng trưng, hai tên tiểu đồng hầu hạ ở cửa đều đuổi , ai dám gần nửa bước, xem chuyện Gia chủ và Tề đại nhân bàn bạc hề tầm thường.
Tiểu đồng ở đó, Bùi Việt đích dậy nhặt những mảnh chén vỡ ném sọt r-ác bên cạnh.
Hắn bệnh sạch sẽ, trong tầm mắt cho phép thứ gì lộn xộn.
Tề Tuấn Lương vẫn còn đang trong cơn kinh hãi, kịp hồn, phịch xuống ghế bành, giọng run rẩy:
“…
Vẫn còn sống ?
Năm đó ông thực sự phản bội sang Bắc Yến ư?”
“Đó là Bắc Định Hầu… vị chủ tướng biên quan lừng lẫy nhất Đại Tấn chúng …”
Tề Tuấn Lương dường như khó chấp nhận sự thật , buồn bã vuốt vuốt tay vịn ghế bành, kìm rơi xuống một tràng nước mắt.
Đại Tấn bốn vị Quân hầu lừng danh:
“Viễn Sơn Hầu Tiêu Trấn, Tĩnh Tây Hầu Lương Tấn Trung, Bình Xương Hầu Vương Kiêu, và đó chính là Bắc Định Hầu Lý Tương.
Trong đó phận của Bắc Định Hầu cao quý nhất, chỉ vì ruột thịt của ông chính là Hoàng hậu đương triều, xuất cũng là từ danh môn Lý thị vùng Lũng Tây của tiền triều, con cháu trong nhà đông đúc, văn võ song .”
Bắc Định Hầu Lý Tương thời trẻ xuất từ Tiến sĩ, là làu thông binh pháp.
Một năm nọ quân Bắc Yến tràn xuống phương Nam, ông với phận Lang trung Bộ Binh hiên ngang xông pha tiền tuyến, từ đó dấn con đường võ tướng đầu .
Ông trấn thủ biên quan ròng rã hai mươi lăm năm, là đối thủ quen thuộc nhất của Nam Tĩnh Vương Bắc Yến.
Trong lúc Nam Tĩnh Vương hung hăng càn quấy nhất, chính ông là chống đỡ áp lực nơi biên cảnh, để mất một tấc đất nào.
xét về chiến tích, Lý Tương khó mà sánh kịp Nam Tĩnh Vương.
Mũi binh của Nam Tĩnh Vương đến quét sạch đến đó, gần như thất bại, là một lớp mây đen bao phủ lên đầu các võ tướng Bắc Tề và Đại Tấn, cho đến khi con trai của Lý Tương là Lý Lăng Chiêu xuất hiện.
Vị Thiếu tướng quân từ nhỏ theo phụ lớn lên nơi biên quan, hành sự phóng khoáng gò bó, võ công bá đạo.
Bảy tám tuổi theo phụ chiến trường, đối với chiêu của Nam Tĩnh Vương nắm rõ như lòng bàn tay.
Năm mười ba tuổi, Thiếu tướng quân vượt núi băng đèo, dẫn một đội quân lẻ tập kích Nam Tĩnh Vương thành công.
Sau đó năm mười lăm tuổi, đầu tiên trực diện giao phong với Nam Tĩnh Vương mà hề bại trận, từ đó danh tiếng lẫy lừng, trở thành một ngôi võ tướng mới đang trỗi dậy nơi biên quan.
Lý Tương giỏi thủ thành, Lý Lăng Chiêu giỏi đột kích, hai cha con phối hợp kẽ hở, đúc nên bức tường thành thép thể lay chuyển cho Đại Tấn.
“Tuy nhiên, bức tường thành thép đó sụp đổ tan tành ba năm …”
Mỗi khi nhắc đến trận đại chiến Túc Châu ba năm , quan viên triều đình ai thở dài hối tiếc, “Đông Đình , chuyện năm đó mỗi khi nhớ vẫn cứ như một cơn ác mộng…”
“Mùa đông năm đó, Nam Tĩnh Vương Bắc Yến chịu khổ tay cha con họ Lý quá lâu, nảy sinh mưu kế hiểm độc, bí mật cấu kết với Bắc Tề, hứa hẹn lợi ích lớn lao.
Thế là kẻ thù cũ một thời trở thành liên quân trong nháy mắt, bí mật tràn xuống phương Nam, mũi binh chỉ thẳng phủ Tuyên, ép sát kinh đô.”
“Lý Tương thấy , lập tức điều động ba vạn tinh nhuệ trong sáu vạn quân Túc Châu chi viện cho phủ Tuyên.”
“ ai ngờ Nam Tĩnh Vương dùng kế điệu hổ ly sơn, chỉ phái binh lực Bắc Tề đ-ánh nghi binh ở phủ Tuyên, mục tiêu thực sự của là Túc Châu.
Hắn rõ phủ Tuyên là cửa ngõ phía Bắc của kinh đô Đại Tấn, một khi phủ Tuyên nguy cấp kinh đô sẽ chấn động, bộ quân biên phòng chắc chắn sẽ điều quân chạy đến cứu viện.
Do đó đợi khi quân Túc Châu điều , đích dẫn bảy vạn quân chủ lực, với khí thế gì cản nổi ập thẳng tới Túc Châu.”
“Lúc thành Túc Châu chỉ còn ba vạn binh thôi.
Để ngăn chặn đà tiến xuống phía Nam của Bắc Yến, chủ soái Lý Tương lập tức điểm hai vạn tinh nhuệ khỏi thành đ-ánh chặn.
Nói cũng lạ, những nhiệm vụ tập kích đây đều do Lý Lăng Chiêu đảm nhận, nhưng đó chẳng hiểu Lý Hầu đích treo ấn trận.
Tiếc là binh lực chênh lệch quá lớn, chiến huống bất lợi, Lý Lăng Chiêu thấy phái thêm tám nghìn binh lực sang cánh trái tập kích, bản chỉ giữ hai nghìn binh cùng bốn nghìn già yếu bệnh tật lui về cố thủ trung quân.”
“Tuy nhiên Nam Tĩnh Vương thực sự gian trá, trong lúc đích đối phó với Lý Tương một nữa chia quân, điều động ba vạn binh lực đ-ánh thẳng trung quân, mục đích là lấy mạng Lý Lăng Chiêu!”
“Đây là một ván cờ ch-ết chắc !”
Giọng điệu Tề Tuấn Lương đầy bùi ngùi, “ đó còn là một trận chiến vận mệnh quốc gia.
Một khi Bắc Yến đột phá phòng tuyến Túc Châu, biên quan Tây Bắc của Đại Tấn sẽ xé một lỗ hổng, đến lúc đó đại quân Bắc Yến sẽ như chẻ tre, thể từ cao xuống Thái Nguyên, Kinh Đô, thậm chí thể thuận đà mà đ-ánh thẳng Trường An, Lạc Dương cho đến bộ Giang Nam…”
“Không lùi dù chỉ một bước…”
Hắn vẫn còn nhớ như in một buổi thảo luận triều đình năm đó, Thiếu tướng quân Lý Lăng Chiêu hiếm hoi mới về kinh quân Túc Châu đòi lương thực từ triều đình:
“Túc Châu là vùng biên thùy sai, nhưng nó còn là cửa ngõ yếu hại của Đại Tấn, một khi quân địch đột phá bộ Đại Tấn sẽ lâm nguy.
Cho nên Bệ hạ, lùi một bước, lương thực một gánh cũng thể thiếu!”
“Hắn !”
Nói đến đây, Tề Tuấn Lương nắm c.h.ặ.t hai nắm đ-ấm, nước mắt nóng hổi trào , “Đông Đình , ngươi từng nghĩ qua , nếu là trí mưu trăm phương nghìn kế thì thể dùng sáu nghìn quân già yếu bệnh tật mà g-iết ch-ết ba vạn tinh nhuệ của đối phương chứ?
Đó là đội quân vương bài mà Nam Tĩnh Vương tự hào nhất, để g-iết Lý Lăng Chiêu đem hết vốn liếng quân đội vương bài của đ-ánh cược .”
“ vị Lý Thiếu tướng quân g-iết đến mức khiến Nam Tĩnh Vương nôn m-áu trong trướng, thậm chí ép phái cả đám già yếu bệnh tật ở biên thành Bắc Yến trận nữa…”
Năm đó trận đại chiến Túc Châu, Lý Lăng Chiêu lấy ít thắng nhiều trở thành một thần thoại gì sánh nổi trong bộ lịch sử chiến tranh.
Người ngoài tại chiến tích của Lý Lăng Chiêu oai hùng như , nhưng Bùi Việt thì , bởi vì sử dụng một món bảo vật, một món bảo vật bao giờ xuất hiện đời thứ hai.
Bùi Việt lặng án thư, những ngón tay trắng nõn gõ nhẹ lên mặt bàn, nghiêm nghị quan sát bầu trời đêm:
“Đó thực sự là một trận chiến vận mệnh quốc gia, Lý Lăng Chiêu giữ vững vận mệnh cho Đại Tấn.”
Tề Tuấn Lương kích động bật dậy:
“Hắn là dùng chính mạng sống của để đổi lấy sự hưng thịnh cho vận mệnh Đại Tấn!”
“Đây vốn dĩ là một trận chiến lừng lẫy nghìn thu, nhưng ai biến thành như chứ…”
Lúc trung quân của Lý Lăng Chiêu đang ác chiến, Lý Tương – đang trực diện đối đầu với Nam Tĩnh Vương cũng lâm tình thế nguy cấp.