Hầu Môn - Chương 34

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:06:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhắc đến Lý lão phu nhân, Tạ Như Vận một trận nước mắt giàn giụa:

 

“Hiện giờ vẫn , chỉ là đôi mắt rõ lắm , một khổ sở chống đỡ phủ Hầu trống trải, cả kinh thành ngoài và Công chúa điện hạ ai đến thăm bà cả…

 

Lăng Nghi, gặp bà , nếu bà lão còn sống sẽ vui mừng đến thế nào…”

 

Minh Di lắc đầu, ngữ khí trầm mặc:

 

“Muội tạm thời còn thể gặp bà, nếu bà về kinh thành sẽ chỉ đuổi thôi.”

 

Tạ Như Vận khựng , ánh mắt dần trở nên nghiêm trọng thậm chí là sợ hãi:

 

“Cho nên, kinh là vì vụ án của Lý Hầu mà tới, ?”

 

“Lăng Nghi, phụ thực sự quân trướng của Bắc Yến ?

 

Ông là một nho nhã như , thể phản quốc?”

 

Minh Di nheo mắt , nghiêm giọng hỏi nàng :

 

“Triều đình nhận chuyện như thế nào?”

 

“Đông Đình , ngươi Lý Tương thực sự phản quốc ?”

 

Bùi Việt ngoài cửa sổ tuyết bay, án thư xuống, im lặng .

 

Năm đó trận đại chiến Túc Châu, đang ở Văn Hỷ chịu tang, tuy dốc sức chu chuyện vật tư nhưng rốt cuộc ở triều đình, tay thể vươn quá dài, đợi đến khi về kinh thì Cẩm y vệ điều tra xác thực vụ án nhà họ Lý.

 

Lý Tương ngày viện quân tới quả thực thả cho một vạn Bắc Yến , và bước quân trướng Bắc Yến để thương thảo hòa đàm với Nam Tĩnh Vương.

 

rắc rối ở chỗ ông một mạch trở , vững tội danh thông đồng với địch.

 

Lúc đó nhiều quan triều đình giống như Tề Tuấn Lương tin Lý Tương sẽ phản quốc, nhưng đó Cẩm y vệ điều tra ngày càng nhiều bằng chứng.

 

“Sau khi về kinh xem qua hồ sơ, năm vị tướng lĩnh xác nhận Lý Hầu thực sự bất mãn vì Hoàng đế lâu ngày lập đích t.ử Trung cung, nhiều bộc lộ lời oán thán mặt các tướng lĩnh cấp .”

 

“Hơn nữa năm đó tận mắt chứng kiến Lý Tương bước quân trướng Bắc Yến năm nghìn , năm nghìn là đội tiền phương của viện quân năm đó, mà trong đó cả cựu bộ hạ quân Túc Châu, thậm chí cả ái tướng tâm phúc của Lý Tương là Sào Chính Quần.”

 

“Đến nay Sào Chính Quần vẫn thể chấp nhận sự thật , suốt ngày u uất buồn bã, mượn r-ượu giải sầu.”

 

“Ta suy tính kỹ, khác thể vu khống Lý Tương nhưng Sào Chính Quần thì , là mãnh tướng do một tay Lý Tương đề bạt, coi Lý Tương như cha, tình như thủ túc với Lý Lăng Chiêu.

 

Ngoài năm nghìn tận mắt thấy, khó mà l-àm gi-ả .”

 

Chính vì bằng chứng thép như núi nên những đại thần trong triều minh oan cho Lý Tương đều câm nín, thậm chí ngay cả cũng tra khả năng Lý Tương hãm hại.

 

Mật vệ Bùi gia xác thực Lý Tương thực sự bước quân trướng Bắc Yến và quả thực thả một vạn .

 

Càng hóc b.úa hơn là Thất hoàng t.ử vì thế mà liên lụy vụ án Lý gia, Cẩm y vệ tra từng tự ví với Lý Thế Dân, khiến Thánh thượng nổi giận dẫn đến cấm túc.

 

Sau khi Cẩm y vệ kết án, Hoàng đế cuối cùng xử lý Lý gia, cảnh truy nã Lý Tương, tộc nhân Lý gia đuổi khỏi kinh thành, chỉ nể mặt Hoàng hậu mà giữ một tòa Hầu phủ để phụng dưỡng của Hoàng hậu là Lý lão phu nhân.

 

Hiện giờ bà lão mù lòa một sống trong phủ , ai đoái hoài tới.

 

Điều đáng mừng là Hoàng đế đặc biệt yêu quý Lý Lăng Chiêu, nể tình giữ vững cửa ngõ Túc Châu, ch-ết một cách bi tráng nên miễn tội liên lụy cho , vì thế danh tiếng Thiếu tướng quân vẫn triều dã ca ngợi, chỉ những quân Túc Châu khác là may mắn như , t.ử trận nhận tiền tuất, còn sống thì mang danh quân phản loạn, khiến cho sự kính trọng của quân đội đối với Lý Tương ban đầu đều chuyển hóa thành căm hận thậm chí là c.h.ử.i rủa.

 

Tề Tuấn Lương kích động :

 

“Nếu đây hiểu rõ căn nguyên, hiện giờ Lý Tương vẫn còn sống, đưa về kinh thành, chẳng thể hỏi cho lẽ ?”

 

Bùi Việt khuôn mặt thanh tú tuấn lãng bỗng thấm một nụ gần như bất đắc dĩ:

 

“Hiện giờ chúng vẫn thể gặp Lý Hầu .”

 

“Tại ?”

 

“Bởi vì điều kiện của Bắc Yến chúng đồng ý nên họ chịu thả .”

 

“Kệ xác chứ, đang ở địa bàn của chúng , nghĩ cách gì mà chẳng đưa ?”

 

“Ngươi tưởng Bắc Yến nghĩ tới tầng ?

 

Nam Tĩnh Vương là một tay kiêu hùng, tâm cơ thâm sâu cực kỳ.

 

Hắn đưa Lý Tương về Đại Tấn thực chất là ý đồ khuấy động triều cục Đại Tấn, đó là cái thứ nhất.

 

Cái thứ hai là lấy Lý Tương quân bài để giá trời với Đại Tấn.

 

Để đảm bảo an nguy cho Lý Tương tiếc phái tám trong Thập bát La hán trướng hoàng thất Bắc Yến tới Đại Tấn, để họ ngày đêm canh giữ bên cạnh Lý Tương.

 

Tám võ công cực cao, thường là đối thủ.”

 

Nếu thì Tiêu Trấn và những khác cũng đến mức thất bại t.h.ả.m hại như .

 

“Cho nên,” Tề Tuấn Lương đến đây thở dài, “Tiêu Trấn là vì cướp ?”

 

Bùi Việt lạnh lùng nhướn mi:

 

“Là cướp là g-iết thì thể định luận .”

 

Tề Tuấn Lương xong lập tức nhận mối quan hệ ẩn giấu bên trong, rùng một cái.

 

Cũng đúng, sự tồn tại của Lý Tương khi về kinh sẽ trực tiếp liên quan đến sự thật của vụ án, liên quan đến việc Thất hoàng t.ử thể thuận lợi thả .

 

Một khi Thất hoàng t.ử triều đình thì theo lễ pháp ông sẽ chính vị ở Đông cung.

 

Nói cách khác sự tồn tại của Lý Tương là mối đe dọa cực lớn đối với Hằng Vương.

 

Việc Tiêu Trấn hai thuê t.ử sĩ g-iết cho nhanh cũng gì là lạ.

 

Hiểu rõ ngọn ngành Tề Tuấn Lương cuống quýt đến mức tóc sắp bạc trắng hết cả :

 

“Vậy đây, vụ án tiếp theo mà tra nữa?”

 

Bùi Việt tĩnh lặng :

 

“Sở dĩ cho ngươi sự thật về việc sứ đoàn kinh chính là để nhắc nhở ngươi, vụ án ngươi hãy tạm dừng .”

 

“Tại ?”

 

Trong đôi mắt thanh thoát của Bùi Việt thấm đẫm vài phần sâu sắc:

 

“Ngươi thấy chúng điều tra quá thuận lợi ?”

 

Tề Tuấn Lương ngẩn :

 

“Ý ngươi là gì?”

 

Bùi Việt xưa nay luôn nhạy bén, nhớ tới vị cao thủ bịt mặt .

 

Nếu Tiêu Trấn nắm giữ một nhân vật lợi hại như , tại còn ngoài thuê những t.ử sĩ bằng kẻ bịt mặt ?

 

Chỗ hợp tình hợp lý:

 

“Ta luôn cảm thấy trong bóng tối đang chằm chằm chúng , chằm chằm vụ án , bày mưu dắt mũi chúng .

 

Cho nên ý của là tạm thời dừng tra nữa.

 

Thứ nhất xem xem kẻ màn đó lộ sơ hở gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-34.html.]

 

Hắn quen đ-ánh cờ chứ quen trở thành quân cờ của kẻ khác.

 

“Thứ hai, hiện giờ chứng cứ vẫn đủ để định tội Tiêu gia nhưng thể đ-ánh rắn động cỏ.

 

Một khi Tiêu Trấn Hình bộ tra đến đầu ông , ngươi xem ông cuống lên ?

 

Rắn nhảy thì ngươi bắt nó?

 

Nếu Tiêu Trấn tự tìm đường ch-ết thì Hằng Vương cũng trách ngươi.”

 

“Ngoài vì liên quan đến án cũ nên nghi ngờ can thiệp đảng tranh, chúng vẫn cần thận trọng.”

 

Tổ huấn Bùi gia là can thiệp đảng tranh, bất kỳ gia tộc nào thông gia với Bùi gia cũng đều giữ lập trường .

 

Chi bằng cứ tĩnh quan kỳ biến (tĩnh lặng quan sát sự đổi) mới tính chuyện .

 

R-ượu hâm nóng nguội , Tạ Như Vận cuối cùng một ngụm cũng chẳng kịp uống.

 

“Chuyện chính là như đấy…”

 

Minh Di nàng xong thần sắc cũng đổi gì rõ rệt, chỉ gật đầu :

 

“Ta .

 

Ta trở về chính là để điều tra rõ đầu đuôi câu chuyện, trả sự trong sạch cho phụ và ba vạn quân Túc Châu.”

 

Tạ Như Vận thấy nàng nhẹ tênh như , trong lòng một trận t.h.ả.m hại.

 

Cha nàng chính là đầu Đô sát viện, phận như mà năm bảy lượt dặn nàng đừng nhúng tay , nước bên trong sâu hơn tưởng tượng nhiều, dễ dàng mà điều tra rõ ràng .

 

nàng vẫn c.ắ.n răng :

 

“Vậy thể giúp gì cho ?”

 

Minh Di tĩnh lặng một hồi lâu, lắc đầu :

 

“Không cần , chị đừng phá phách là .”

 

Tạ Như Vận:

 

“……”

 

Mặt đỏ bừng lên một trận, “Nếu thì tìm sứ đoàn gây rắc rối nữa.”

 

Minh Di thấy đôi mắt nàng sưng lên như quả đào liền giơ tay vỗ vỗ vai nàng :

 

“Giao cho , đừng lo lắng.”

 

Giao cho , đừng lo lắng.

 

Nàng cũng chỉ là một cô nương g-ầy yếu còn nơi nương tựa, thể chẻ một con đường sống giữa cái triều đình vạn mã tề âm (im lặng như tờ) chứ.

 

Nước mắt Tạ Như Vận một trận tuôn trào như suối, nghẹn ngào :

 

tại Bùi gia?

 

Nếu Bùi Đông Đình phát hiện phận của , lo sẽ đưa Cẩm y…

 

Nhìn vẻ khiêm khiêm quân t.ử một bộ nhiễm bụi trần nhưng trong lòng chắc chắn là một kẻ tàn nhẫn đấy, nếu tuổi còn trẻ thể dễ dàng nắm giữ một gia tộc lớn như chứ?”

 

“Bùi Đông Đình coi tổ huấn như khuôn vàng thước ngọc, những việc ngược với niềm tin trong lòng , sợ sẽ bất lợi cho .”

 

Minh Di dường như coi lời của nàng gì, vẫn là câu đó:

 

“Giao cho .”

 

Có một sinh thể mang cảm giác tin tưởng cho khác, ví dụ như Lý Minh Di.

 

Tạ Như Vận còn gì để , đôi mắt đẫm lệ ngơ ngác nàng:

 

“Vậy còn thể qua với ?”

 

Minh Di nụ vẫn như cũ:

 

“Có thể cùng đ-ánh mã cầu, thể cùng uống r-ượu.”

 

Tạ Như Vận:

 

“……”

 

“Muội cũng giống hệt trai , đúng là một tên sâu r-ượu!”

 

Minh Di khẽ ho một tiếng, đột ngột im miệng.

 

Một lát tiễn Tạ Như Vận cửa, Minh Di men theo cầu thang tiệm mì xuống, từ cửa nách .

 

Người nhà họ Bùi nàng sắp xếp ở cửa hàng nhà họ Tiêu xa chỗ , từ đây qua gần hơn.

 

Người mới bước xuống bậc thềm trong viện thì bỗng nhiên một chiếc phi tiêu từ bên cạnh phóng tới.

 

Thấy sắp trúng nàng, từ ống tay áo Thanh Hòa bay một dải xích bạc, chỉ thấy một tiếng keng lanh lảnh, dải xích bạc đ-ánh lệch chiếc phi tiêu .

 

Ngay đó chưởng phong của Thanh Hòa đổi, xích bạc bỗng biến thành bạc xà lao tới mắt đó, nhanh ch.óng quấn lấy cổ .

 

Đồng thời Thanh Hòa sải bước trượt tới gần, siết c.h.ặ.t sợi xích, co ngón tay thành trảo bóp nghẹt cổ đó, ấn mạnh cả tường, sát khí đằng đằng quát lớn:

 

“Tìm ch-ết!”

 

Toàn bộ quá trình Minh Di hề động đậy, thậm chí ánh mắt cũng thèm nhấc lên một cái.

 

Trường Tôn Lăng Thanh Hòa siết đến mức nghẹt thở, mồ hôi mịn vỡ trán nhưng ánh mắt vẫn luôn dán c.h.ặ.t bóng hình thanh tuyệt , gần như nghẹn ngào:

 

“Sư…

 

Minh Di đầu lưỡi chạm chân răng, tĩnh lặng một hồi lâu, trầm giọng hỏi:

 

“Hành tung của A Nhĩ Na là do ngươi tiết lộ cho Tạ Như Vận ?”

 

Mấy ngày nay Hoàng đế hạ chỉ, lệnh cho Trường Tôn Lăng và Lương Hạc Dữ cùng chơi với A Nhĩ Na – con trai của Nam Tĩnh Vương.

 

Ánh mắt Trường Tôn Lăng sắc m-áu tràn , lẩm bẩm nàng mà hé răng.

 

Minh Di khoác áo choàng tiến lên một bước, phần bất đắc dĩ:

 

“Cho nên mới dẹp xong Tạ Như Vận, tiếp theo dẹp ngươi ?”

 

Đáp câu xích bạc của Thanh Hòa siết c.h.ặ.t thêm một phân.

 

Khuôn mặt tuấn tú của Trường Tôn Lăng đỏ bừng lên, gân xanh trán nổi đầy, khó khăn lắm mới hít một nhưng vẫn gì.

 

Minh Di bộ dạng quật cường của giống hệt năm đó mới đến Túc Châu, cả đầy gai nhọn.

 

Nàng thở dài một tiếng, hất cằm dặn dò Thanh Hòa:

 

“Buông , một bên, bịt tai .”

 

Thanh Hòa đối với mệnh lệnh của nàng luôn là chấp hành chút do dự, thế là rút xích bạc , cách xa mười bước bịt tai .

 

 

Loading...