Hầu Môn - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:06:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Di xác nhận nàng theo sai sót gì mới yên tâm tiến gần, giơ tay vuốt vuốt chiếc cổ lông nhăn nhúm của Trường Tôn Lăng, bình thản :
“Cho nên ngươi xúi giục Tạ Như Vận ám s-át A Nhĩ Na chính là để ép lộ diện?”
Trường Tôn Lăng hai mắt đỏ hoe tựa lưng tường, dám cử động một cái, khỏi kính sợ chằm chằm đôi lông mày lạ lẫm , chỉ đôi môi thâm tím run rẩy, hai chữ “Sư phụ” quẩn trong khoang miệng mà mãi dám thốt lời.
Minh Di cuối cùng cũng vuốt phẳng cổ lông cho , tầm mắt từ ng-ực dời tới đôi mắt , thấp giọng :
“Lần gặp nhớ mang theo một bình r-ượu.”
Sau đó vỗ vỗ vai , rời .
Chương 20 Xếp lịch định ngày
Minh Di bên về cửa hàng, lên xe ngựa trở về phủ .
Ma ma đổi cho nàng một chiếc lò sưởi mới, Minh Di ôm trong lòng nhắm mắt dưỡng thần.
Chợp mắt một lúc nàng nhạy bén nhận thấy gì đó , mở mắt thấy chiếc ghế cẩm chẩm, Thanh Hòa mặt nhỏ kéo dài thườn thượt, má phồng lên như mang cá, rõ ràng là vui, hỏi:
“Giận ?”
Thanh Hòa liếc nàng một cái, phục :
“Hắn lấy tư cách gì mà gọi là sư phụ chứ?”
Chẳng qua là một tên gai nhọn cô nương dạy bảo qua thôi, nếu thế mà cũng gọi là đồ thì đồ của cô nương nhiều lắm.
Minh Di nhịn , xoa xoa cái đầu nhỏ của nàng, dỗ dành:
“Cho nên ngươi bao giờ thấy đáp ?”
Thanh Hòa chớp chớp mắt nghĩ ngợi, hình như đúng là như .
Minh Di :
“Hơn nữa những kẻ đó cùng lắm chỉ coi là đồ tản mát thôi, ngươi mới là đồ chân chính, chính tông, duy nhất đóng cửa (quan môn t.ử) của .”
Nghe cái danh hiệu dài ngoằng Thanh Hòa vui mừng toét miệng .
Minh Di thấy dỗ dành nàng liền nhéo nhéo má nàng :
“Vậy theo ngươi thấy r-ượu Đồ Tô của Tạ cô nương thể đưa cho ?”
Mặt Thanh Hòa cứng đờ, lật mặt còn nhanh hơn lật sách:
“Đừng hòng!”
“……”
Cái con nhóc con .
Minh Di tức giận nhắm mắt thèm lý đến nàng nữa.
Đến tận đêm mới về tới nhà.
Đi đường tắt ngang qua Sơn Thạch viện, thuận tiện liếc thư phòng của Bùi Việt một cái thì thấy tối om đèn đuốc.
Đây là ngủ ?
Hay là ngoài ?
Trong lòng Minh Di lộp bộp một tiếng, men theo lối đ-á qua cửa nhỏ bước về phía Trường Xuân đường.
Quả nhiên thấy trong viện đèn đuốc sáng rực, hầu đang bưng khay什 vật hành lang.
Nàng ở trong viện thì chỉ thể là Bùi Việt về hậu viện .
Minh Di dặn dò Thanh Hòa về sương phòng của nàng nghỉ ngơi, một bước chính phòng.
Phó ma ma đang bưng từ gian thứ phía Đông , thấy Minh Di trở về lập tức mừng rỡ, nhẹ tay nhẹ chân vén rèm cho nàng, thấp giọng bẩm báo:
“Gia chủ đợi gần nửa canh giờ …”
Minh Di khẽ gật đầu tỏ ý rõ trong lòng.
Trước tiên vòng từ cửa ngăn phòng tắm rửa tay rửa mặt mới chính thất.
Rèm giường của chiếc giường bạt bộ đều treo lên.
Trên bàn trang điểm thắp một ngọn đèn lưu ly, ánh lửa sáng rực.
Bùi Việt khoác một chiếc áo ngoài màu trắng đang bên mép sập sách.
Thân hình ngay ngắn lạc, cổ áo giao lĩnh chồng lên màu sắc tươi sáng, cả khí chất sạch sẽ nhuốm chút bụi trần.
Trong tay đang lật xem sổ sách lệ phí năm của các trang trang trại gửi tới, thấy tiếng bước chân cũng thèm ngẩng đầu lên.
Minh Di đến chiếc ghế bành bên cạnh bình phong xuống, họng khô nên tiên tự rót cho một chén nước uống.
Đại khái là thấy Minh Di lên tiếng nên Bùi Việt lúc mới ngẩng đầu, tĩnh lặng nàng:
“Về ?”
“Ừm…”
Minh Di thản nhiên đáp một tiếng, đặt chén nước xuống nghỉ ngơi, cũng di chuyển về phía giường bạt bộ, nhưng ánh mắt Bùi Việt mà hề dời nửa phân.
Vô thanh đối thị ( ).
Chuyện đêm qua vẫn còn như mới hiện mắt.
Ai cũng nhắc tới nhưng cái tầng ám vẫn còn đó.
Đã da thịt mật, vô hình trung giống như một sợi tơ sen kéo co giữa hai .
Ai cũng đ-âm thủng.
Tâm trạng Bùi Việt chút khó tả.
Phải thừa nhận rằng khi viên phòng chút hưởng mỹ vị, dù cũng là độ tuổi huyết khí phương cương, là phu thê danh chính ngôn thuận, thực sự chuyện đó cũng là lẽ đương nhiên.
Hơn nữa con cái là việc quan trọng nhất.
Cho nên khi tiễn Tề Tuấn Lương liền về hậu viện ngay.
Cố ý về sớm hơn hai khắc đồng hồ nhưng thông báo rằng nàng đội gió tuyết ngoài .
Cứ như đợi nàng ở đây gần nửa canh giờ.
Đã gần giờ Tý , muộn quá.
Trong lòng tránh khỏi chút thất vọng.
Thế nên mãi lên tiếng.
“Nàng ?
Sao muộn thế mới về?”
Minh Di trả lời :
“Tạ cô nương đột nhiên sai đưa tin tới hẹn gặp ở tiệm mì Tây Bắc.
Ta còn tưởng chuyện gì gấp gáp liền vội vội vàng vàng chạy tới.
Ai ngờ nàng là uống say khướt, cứ nháo lên nhờ nàng xin một bản tiểu khải…”
“Nàng đồng ý ?”
Bùi Việt nhíu mày.
“Không!”
Minh Di dứt khoát phủ nhận, lúc mới từ chiếc ghế bành di chuyển đến bên mép giường, đôi mắt thanh thoát của :
“Chuyện thể đồng ý chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-35.html.]
Không Gia chủ cho phép thể tùy tiện hứa hẹn đồ của Gia chủ cho khác ?
Chuyện .”
Nàng đầy vẻ chính nghĩa lẫm liệt cứ như hứa hẹn chuyện đó lúc là nàng .
Bùi Việt nên khen ngợi nàng là giận nàng nữa, dẫu đem bán là tiến bộ .
Ai ngờ kịp khen nàng thấy nàng đổi giọng hì hì hỏi:
“Tuy nhiên vị Tạ phu nhân năm đó cũng là tài nữ vùng Giang Nam, một tay thư pháp , việc đòi tiểu khải đại khái cũng là vì học hỏi trao đổi thôi, là Gia chủ cứ ban cho một bức?”
Bùi Việt tức đến bật , nàng quả nhiên là một bộ khởi thừa chuyển chiết (mở đầu, diễn biến, chuyển hướng, kết thúc), từng chiêu từng chiêu một.
Hắn dời tầm mắt thẳng về phía :
“Không rảnh.”
“Kẻo kiệt!”
Minh Di lẩm bẩm một tiếng.
Bùi Việt ánh mắt liếc xéo qua, lời thâm trầm chân tình:
“Trong tay một bức kiệt tác của Mễ – đại gia thư pháp tiền triều.
Ta và Tạ đại nhân cùng quan trong triều, phu nhân ông là vì học hỏi mà tới, chuyển tặng bức đó thì ?”
Minh Di ghé sát mắt , định giọng :
“Người chính là của cơ, chính là ngưỡng mộ bản tiểu khải của Gia chủ đấy.”
Nàng ghé nửa qua, đôi lông mày gần ngay trong gang tấc.
Mùi hương tuyết tùng đặc biệt nàng cũng theo đó mà tỏa mũi , một mùi hương sạch sẽ và thanh khiết.
Không từ lúc nào thích nghi với mùi hương .
Yết hầu Bùi Việt khẽ lăn động, chằm chằm đôi môi đỏ mọng đang phủ một lớp ánh nước lung linh, hiện đầy vẻ quyến rũ mặt lý do.
Rồi trố mắt nàng thẳng dậy, tâm trạng ngũ vị trần tạp, lặng lẽ dời tầm mắt , đặt cuốn sổ sách lên bàn trang điểm:
Đậy nắp đèn tắt đèn, tháo giày lên giường.
Lúc mới trả lời câu nãy của nàng:
“Nàng đừng quên Tạ Như Vận cực kỳ thiết với Thất Công chúa.”
Lo lắng việc Tạ Như Vận đòi thư pháp cuối cùng rơi tay Thất Công chúa.
Minh Di nghiêm túc :
“Chàng yên tâm, tuyệt đối sẽ để đồ của rơi tay Thất Công chúa .”
Bùi Việt cho rằng Minh Di bản lĩnh đó, càng Minh Di vì thế mà chiêu chọc Thất Công chúa, vô duyên vô cớ chi cho rắc rối thêm:
“Ngủ , chuyện của Tạ phu nhân tự cách xử lý.”
Tạ phu nhân mở lời thể Minh Di giữ thể diện , chọn một bức thư pháp khác tặng cho Tạ gia, Tạ gia chắc chắn sẽ gì.
Đèn tắt, vẫn thích hợp với bóng tối đột ngột nên ai cũng rõ ai.
Minh Di bò về phía gian trong.
Bò đến là xuống đến đó.
Bùi Việt sinh hoạt cực kỳ quy luật, một khi hình thành thói quen thì sẽ mặc định chuyện đó và dễ dàng đổi.
Ví dụ như từ khi Phó ma ma dọn dẹp chăn đệm của Minh Di , hai ban đêm gần như là ngủ sát cạnh .
Vị trí ngủ mỗi đêm đối với mà coi là cố định .
Cho nên theo bản năng xuống chỗ thường .
Thật khéo hôm nay xuống cảm nhận rõ ràng chăn đệm hai đầu căng lên, gió lùa , Minh Di ngủ xa .
Hắn chống khuỷu tay về phía thê t.ử đang mờ mịt trong ánh sáng rõ đường nét , bất đắc dĩ :
“Giận ?”
Minh Di đang định ngủ thì hỏi một câu đột ngột, ngơ ngác hiểu gì:
“Không , thế?”
“Cớ gì xa thế ?”
Minh Di khựng một lát lúc mới phản ứng là hai cách một cách.
Thế là nàng xích gần.
Lúc xích gần chân va đầu gối , Bùi Việt nhúc nhích.
Minh Di về hướng của xuống , cánh tay chạm vai .
Bùi Việt bấy giờ mới hài lòng.
Minh Di vẫn bỏ cuộc, mặt về phía hỏi:
“Thực sự ?”
Bùi Việt chợt nhận Minh Di đối với Tạ Như Vận đặc biệt, nghiêng trả lời nàng:
“Nếu nhớ lầm hình như hai hề thiết?”
Minh Di giải thích:
“Trận mã cầu đ-ánh mà quen , hơn nữa hôm nọ tiễn nhị tỷ về nàng mời ăn tiệc, thực sự là khó mà từ chối .”
Bùi Việt im lặng hồi lâu cuối cùng vẫn là nỡ để nàng mất mặt mặt khác, bất đắc dĩ thỏa hiệp:
“Thành , sẽ tranh thủ một bức.”
Minh Di :
“Đa tạ, yên tâm, Tạ Như Vận là nàng đòi, tuyệt đối đạo lý đưa cho Thất Công chúa .”
Bùi Việt chỉ :
“Chỉ thôi đấy!”
Minh Di tự nhiên là miệng nam mô bụng bồ d.a.o găm mà đồng ý hết.
Hai loay hoay xuống, thể ngửi thấy mùi c-ơ th-ể của .
Một khi tĩnh lặng những hình ảnh đêm qua thể kiểm soát mà lóe lên trong đầu.
Có chút gì đó rạo rực yên.
Bùi Việt nhịn một chút nhắc nhở nàng:
“Lần ngoài nhớ báo cho một tiếng.”
Để tránh đợi .
Minh Di ngẩn một lát, đó mới ngộ ý tứ trong lời của .
Hóa đêm nay đợi nàng lâu như là vì ý định .
Thôi , nể tình đồng ý tiểu khải, chủ động thêm một nữa thì ?
Thế là Minh Di giơ tay đưa về phía bụng của .
Không nhận cơ bắp vùng bụng của cũng khá săn chắc đấy chứ, vai rộng cơ mỏng, hèn chi sinh là cái giá treo quần áo thiên bẩm.
Bùi Việt lập tức cứng đờ cả , ngay cả thở cũng bắt đầu nóng hổi.