Hầu Môn - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:06:15
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Muộn thế còn chiêu chọc gì?”
Hôm nay dậy muộn hai khắc đồng hồ, hại suýt chút nữa trễ buổi triều nghị.
Hắn xưa nay luôn đến điện Văn Chiêu đúng giờ đúng giấc, dù mưa nắng.
Một khi ngày nào trễ sẽ trở thành tin tức nóng hổi, Bùi Việt thực sự các quan triều thần suy đoán chuyện giường chiếu của .
Hắn là d.ụ.c vọng chi phối, cũng cho phép bản d.ụ.c vọng chi phối, hít sâu một nghiến răng :
“Ngủ!”
Từ chối một cách vô cùng gian nan.
Minh Di chút mất hứng nhưng vẫn nhanh nhẹn thu tay , ngửa ngủ tiếp, thèm để ý đến nữa.
Có giỏi thì cứ nhịn mãi .
Bùi Việt thấy má nàng nghiêng về phía bên trong xác nhận là nàng giận .
Hắn đợi nàng, nàng nhà.
Nàng , chê thời gian muộn.
Luôn khớp với , một cái khuôn phép mới .
Thế là Bùi Việt dậy gọi nàng:
“Minh Di.”
Đây là đầu tiên gọi tên tục của nàng.
Minh Di là tính tình rộng lượng, thể thực sự vì chút chuyện mà tính toán với , thế là mắt hỏi:
“Sao thế?”
“Ta thương nghị với nàng một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Số phu thê đôn luân (quan hệ vợ chồng).”
“……”
Trong đầu Minh Di thầm lặng một hàng quạ đen bay qua, suýt chút nữa đàn ông cổ hủ cho tức , nhưng vẫn bình tâm tĩnh khí dậy cùng , tính :
“Chàng , đang đây.”
“Mùng một và rằm hàng tháng là ngày sóc vọng đại triều (buổi chầu lớn), tiện.”
Quy tắc Minh Di hiểu:
“Đêm qua là lỗ mãng , hai ngày tìm .”
Bùi Việt thấy nàng nhận thì càng thêm áy náy:
“Ta ý trách nàng, chỉ là cùng nàng định những ngày cùng phòng hàng tháng.”
Có bài bản như cũng thể sắp xếp , đến mức vội vàng như đêm qua, cũng đến mức hụt hẫng như đêm nay.
Chuyện mà cũng định ngày ?
Minh Di dở dở nhưng công phu dưỡng khí của nàng thực sự quá , cứng rắn để lộ nửa điểm manh mối:
“Chàng tiếp .”
Trong bóng tối đàn ông cao lớn vững vàng bắt đầu nghiêm túc tính toán:
“Kỳ nguyệt sự hàng tháng của nàng là khi nào?”
Minh Di nghĩ ngợi :
“Đại khái là từ mùng năm đến mùng mười hàng tháng, mỗi năm ngày.”
Bùi Việt ghi nhớ trong lòng :
“Mà mỗi tháng cần trực đêm bảy ngày, thỉnh thoảng gặp Bệ hạ triệu gấp cũng cung, những lúc nhiều nhưng cũng hai ba ngày.
Còn mười ba mười bốn ngày, nàng xem…”
Minh Di như ngắt lời :
“Thỉnh thoảng cũng ngoài, những lúc nhiều nhưng mỗi tháng cũng hai ba ngày.”
Bùi Việt:
“……”
Bùi Việt cho rằng nàng thực sự việc ngoài, chắc chắn là tức giận vì đặt quy tắc cho nàng nên gậy ông đ-ập lưng ông mà thôi.
Là nên dư địa để từ chối, cứ chiều theo nàng .
Thế là gật đầu tiếp tục :
“Như mỗi tháng còn mười ngày, nàng xem cách bao lâu một thì thích hợp?”
Tổng cộng chỉ còn mười ngày mà còn cách ?
Phổi của Minh Di sắp nổ khói .
Hay là đừng ở đây nữa, thẳng đến chùa Đại Tương Quốc mà ở, xuất gia hòa thượng cho xong .
Minh Di thấu việc Bùi Việt giao lựa chọn cho nàng .
Nàng , cứ bắt tự chọn cơ.
Thế là nàng lời nào.
Bùi Việt ý hội chút ngượng ngùng, khẽ hít một , ho nhẹ :
“Còn cứ hai ngày một ?”
Muốn quá nhiều thì tỏ lỗ mãng, cách một ngày là nhất, túng d.ụ.c thương .
Tính như mỗi tháng năm .
Minh Di tâm trạng đầy khó tả mà gật đầu:
“Thành.”
Dừng một lát nàng khẩy :
“Bùi đại nhân, phiền gảy gảy bàn tính của , hàng tháng xếp lịch cho .”
Bùi Việt:
“………”
Chương 21 Nhéo nàng
Minh Di cũng quá để tâm, dù nàng cũng đến để ăn uống vui chơi.
Chuyện giống như món thịt rừng , thì ăn một bữa, cũng chẳng nhớ nhung gì.
Cũng là r-ượu …
Đêm nay cực kỳ lạnh, trong phòng tuy đốt địa long nhưng Minh Di vẫn thấy chân đóng băng.
Đương nhiên là nàng chút do dự mà xích gần phía Bùi Việt, cái lò sưởi sống sẵn đây dùng thì phí.
Bùi Việt ngủ thế nào Minh Di rõ, nhưng đêm nay nàng ngủ cực kỳ ngon.
Sáng hôm tỉnh dậy bên cạnh chẳng còn .
Minh Di chải chuốt trang điểm vẫn thỉnh an Tuân thị như cũ.
Không để ma ma theo cùng chỉ Thanh Hòa cùng nàng đến Xuân Cẩm đường.
Đêm qua rơi tuyết nhỏ, hôm nay trong viện kết một lớp băng.
Minh Di sợ lạnh nên mặc một chiếc áo da mới từ phòng kim chỉ, tay ôm một cái lò sưởi, trái cũng thấy khá thoải mái.
Trước những thứ nàng từng dùng tới, giờ rời .
Trên đường Thanh Hòa liền hỏi:
“Hôm nay còn ngóng tin tức ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-36.html.]
Minh Di :
“Không việc gì thì cứ dạo quanh cũng , để mắt đến những động tĩnh ở Hình bộ và Tiêu gia.”
Đêm qua Bùi Việt tìm nàng đòi ngân phiếu của Tiêu gia, thể thấy tra đến đầu Tiêu Trấn .
Hiện giờ Tiêu Trấn ghi tên ở Hình bộ và chỗ Bùi Việt, một khi hạt giống nghi ngờ gieo xuống, Tiêu Trấn dù thế nào cũng thoát .
Hôm nọ Bùi Việt bày một trận Hồng Môn yến chắc chắn kinh động đến Tiêu Trấn.
Ám vệ tâm phúc thể sống sót về chỗ Tiêu Trấn hẳn là sốt ruột lắm .
Lúc bày mặt Tiêu Trấn hai con đường.
Thứ nhất, dứt khoát tàn nhẫn thêm một đao, một hai nghỉ mà g-iết ch-ết phụ nàng.
Thứ hai, tạm thời thu tay, minh triết bảo (giữ sáng suốt).
một khi Bắc Yến giao phụ nàng tay Hoàng đế thì những chuyện đó sẽ thể kiểm soát nữa.
Dựa hiểu của nàng về Tiêu Trấn, khả năng ông nước cờ mạo hiểm là cực kỳ lớn.
Nếu Bùi Việt tra thì đương nhiên là nhất, nếu con cáo già án binh bất động ( yên gì) thì nàng ngại ép một cái, giúp Tiêu Trấn lộ nguyên hình.
Cho nên tạm thời nàng cứ tĩnh quan kỳ biến.
Hơn nữa hiện giờ đối với nàng mà chuyện của phụ còn gấp hơn và hóc b.úa hơn chuyện của Tiêu Trấn.
Ngồi phụ rơi tay Cẩm y vệ, Minh Di yên tâm.
Vụ án năm đó chính là do Cẩm y vệ , Tam pháp ty đều thể nhúng tay , bên trong ẩn tình gì ai mà ?
Biểu là thông tuệ thấu đáo như , thể nào những lời tự ví với Lý Thế Dân .
Cho nên phụ thực sự rơi tay Cẩm y vệ thì chắc khả năng biến một vụ án điểm nghi vấn thành một vụ án thép (vụ án thể chối cãi).
Vẫn nghĩ cách liên lạc với phụ thôi.
Những đám mây đen nơi chân trời tầng tầng lớp lớp chồng lên như tảng đ-á đè nặng lên tim Minh Di.
Nàng nắm lấy cánh tay Thanh Hòa thấp giọng hỏi:
“Hai đều thể thấy của phụ ?”
Thanh Hòa nghiến răng, trong mắt lộ hung quang (ánh mắt hung dữ) hận thầm:
“Người Bắc Yến nhốt Hầu gia trong một cái l.ồ.ng sắt tối om om, thấy chạm tới, tối tăm mù mịt thấy ánh mặt trời.
Tám trong Thập bát La hán vây quanh bốn phía của ông , rời nửa bước.
căn bản cơ hội gần.
Đã mấy thổi ám hiệu nhưng trong l.ồ.ng sắt phản ứng gì cả, thực sự lo lắng cho sức khỏe của Hầu gia…”
Minh Di sầm mặt gì, nhưng Thanh Hòa hiểu nàng đều trong mắt nàng lúc là sát khí bừng bừng.
Chỉ trong một thoáng Minh Di thu liễm cảm xúc, bình tĩnh hỏi Thanh Hòa:
“Giao đấu với Thập bát La hán ngươi mấy phần nắm chắc?”
Thập bát La hán là những thị vệ ngự dụng trướng hoàng thất Bắc Yến.
Mười tám võ công ai nấy đều đỉnh cao , một khi kết trận thì càng là thiên hạ vô địch.
Uy lực của trận tám tuy bằng mười tám nhưng cũng cao thủ thông thường thể chống chọi .
Thanh Hòa nhíu mày :
“Đơn đả độc đấu (đ-ánh tay đôi) họ đối thủ của .
Nếu kết trận dẫu thắng cũng sẽ trọng thương.”
Minh Di thể Thanh Hòa thương, nàng xoa xoa huyệt thái dương :
“Xem vẫn lấy món bảo vật về tay .”
Một khi thần binh trong tay, dẫu Thập bát La hán cùng xông lên cũng thành vấn đề.
Muốn cứu cha cũng phi món bảo vật .
“Ta sẽ tìm cách ngóng tung tích của nó.”
Trong lúc suy tư đến thượng phòng.
Hôm nay Xuân Cẩm đường cực kỳ náo nhiệt.
Nhị Thái thái và Tam Thái thái dẫn theo các con gái đều tụ tập ở chỗ Tuân thị.
Minh Di tiên thỉnh an các vị Thái thái.
Các cô nương thấy Minh Di đều nhiệt tình chào hỏi.
Ba vị Thái thái ở phía , các cô nương quanh lò sưởi ở phía , tay đều đang việc thêu thùa.
Ngoài họ còn mấy vị con dâu đang hầu bên cạnh chồng.
Bùi gia ba chi chính, tổng cộng bảy vị thiếu gia:
“Đại gia Bùi Thừa Bân, Tam gia Bùi Việt, Tứ gia Bùi Thừa Hằng, Ngũ gia Bùi Thừa Lâm, Lục gia Bùi Thừa Khác, Bát gia Bùi Thừa Hứa và Thập tam thiếu gia Bùi Thừa Huyền.
Ngoại trừ Bùi Việt thì Đại gia và Ngũ gia đều lấy vợ.”
Mà Đại thiếu phu nhân và Ngũ thiếu phu nhân khéo đều là con dâu của Nhị Thái thái Mâu thị.
Tuy nhiên sự phân biệt sơ.
Ngũ thiếu phu nhân Diêu thị sát cạnh chồng, ngược Đại thiếu phu nhân Tạ thị nép ở một bên.
Minh Di đến đây một thời gian cũng coi như hiểu rõ .
Vị Nhị Thái thái Mâu thị thực chất là một kế thất (vợ kế).
Trước Nhị lão gia từng lấy một đời vợ, sinh Đại gia và Đại cô nương đó mới qua đời.
Cho nên Đại thiếu phu nhân mặt thực chất là đang sống trướng chồng kế, lộ rõ vẻ gian nan.
Minh Di thói quen hầu hạ khác, thấy Lục cô nương Bùi Y Ngữ vẫy tay gọi nàng thế là nàng liền dứt khoát xuống cạnh các cô nương.
Nhị Thái thái thấy rõ ràng là nhíu mày liếc Tuân thị một cái.
Ánh mắt đó chỉ thiếu nước thẳng là:
“Con dâu chị chị lập quy tắc cho nó?”
Tam Thái thái Chu thị thì động tĩnh gì.
Bà quanh năm một vị di nương đè đầu cưỡi cổ, ngày thường vốn im lặng tiếng thích quản chuyện.
Hơn nữa Minh Di chấn chỉnh nhà bếp cũng coi như gián tiếp giúp đỡ bà , bà chẳng lý do gì để hùa theo Nhị Thái thái khó Minh Di cả.
Tuân thị nhận ánh mắt chất vấn của em dâu, lặng lẽ vuốt vuốt tóc mai.
Lần con gái về nhà đẻ năm bảy lượt dặn bà đối xử với Minh Di, vả Minh Di riêng tư thực sự là dễ chiều.
Tuân thị việc bày vẻ chồng với Minh Di.
Thế là bà lảng sang chuyện khác:
“ , tháng là thọ thần của Hoàng hậu nương nương, đưa vị cô nương nào cung hai vị em dâu nên một cái chương trình (kế hoạch), cần chuẩn .
Tuy trong phủ sẽ thọ lễ dâng lên, nhưng những cô nương đưa cung ít nhiều cũng bày tỏ chút hiếu tâm mới .
Cả kinh thành đều Bùi gia chúng , vạn thể để chê .”
Mâu thị và Chu thị đều con gái đích xuất (con bà cả) nên chắc chắn là để con gái , hầu như cần bàn bạc gì cả.
Nhị Thái thái Mâu thị hạ thấp giọng hỏi:
“Chị dâu, từ khi Lý gia xảy chuyện Bệ hạ hai năm đều tổ chức thọ thần cho Nương nương, năm nay đột nhiên là ngay?”
Tuân thị :
“Năm nay là thọ chẵn, sứ thần kinh, Bệ hạ ít nhiều nể mặt Quốc mẫu.”
Mâu thị hiểu , gật đầu hỏi thêm gì nữa.
Tuân thị :
“À, hôm nay các em đến đây cũng , chuyện các em xem xét giúp chị, góp ý giúp chị với.”