Hầu Môn - Chương 48

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:27:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hoàng đế bỗng thấy đau đầu, chút bản lĩnh mèo ba hoa của Thất công chúa đối đầu nổi công chúa Bắc Tề, cứ xông lên như e rằng còn thương.

 

Hoàng đế nỡ mất mặt , cũng nỡ để con gái chịu khổ, suy tính một hồi, ngài chỉ tay mấy đứa con trai bên :

 

“Nhu Nhã công chúa, Thất công chúa hôm nay thể khỏe, tiện sân, là trong mấy đứa con trai của trẫm, cô chọn một bầu bạn cho thỏa lòng.”

 

Nhu Nhã công chúa Bắc Tề kinh là mang theo thành ý cầu , Hoàng đế định chọn một trong những hoàng t.ử thành để kết duyên.

 

Hôm nay cố ý đưa mấy Hán Vương, Thục Vương và Tín Vương tới chính là ý tứ .

 

Đáng tiếc công chúa Bắc Tề cũng giống Thất công chúa, mắt cao hơn đầu, chỉ trúng những nam nhân dung mạo tuấn mỹ.

 

Liếc mắt qua thấy ai đặc biệt kinh diễm, nàng chọn bừa vì sợ lát nữa Hoàng đế ép gả, đành tiếp tục nhắm Thất công chúa:

 

“Bệ hạ, thấy Thất công chúa đang trong gấm bồng của nàng kìa, ngài cứ để nàng đ-ánh với một trận , cùng lắm thì nhường nàng một chút là chứ gì.”

 

Nghe xem, lời tức ?

 

Thất công chúa trong trướng suýt chút nữa nổi giận.

 

Minh Di như nàng:

 

“Thấy điện hạ, ngày thường luyện tập, lúc then chốt thế ngài chẳng thể rạng danh Đại Tấn .”

 

Thất công chúa lườm nàng cháy mặt:

 

“Xem bổn cung trò , ngươi vui ?”

 

!”

 

Minh Di dậy, chỉ tay ngoài hành lang:

 

“Hay là thế , nếu giúp điện hạ thắng công chúa Bắc Tề , điện hạ thể đừng khó , và đừng dòm ngó phu quân của nữa ?”

 

Thất công chúa chống nạnh, ánh mắt trong trẻo quét qua nàng một lượt, rõ ràng là nửa tin nửa ngờ:

 

“Ngươi bản lĩnh đó ?”

 

“Tất nhiên, nếu chẳng mở miệng.

 

Lần đ-ánh gục Tạ cô nương và Trường Tôn Lăng xuống ngựa, ngài quên ?”

 

Thất công chúa quên, nhưng cũng dám tâm lý may mắn:

 

“Lý Minh Di, bổn cung thật cho ngươi , bổn cung mấy đ-ánh cầu, đến nay đ-ánh cầu băng vẫn ghi quả nào .”

 

Bản lĩnh đó của nàng , Minh Di tất nhiên rõ rành rành:

 

“Ta hiểu, cũng đùa với ngài, là nghiêm túc đấy.”

 

Thất công chúa thấy ngữ khí của nàng nhẹ bẫng nhưng sắc mặt nghiêm nghị, liền :

 

“Lý Minh Di, ngươi bổn cung là phận gì , ngươi coi như trò đùa!”

 

Minh Di , ánh mắt thoáng chốc thẫn thờ, ngữ khí thận trọng thêm vài phần:

 

“Ta hiểu, điện hạ là đích công chúa duy nhất của Đại... mất mặt nổi, mà cũng định để điện hạ mất mặt.”

 

Thất công chúa thấy nàng dường như là thật, trái lời nào.

 

Lúc , tiếng kêu ngạo mạn của công chúa Bắc Tề bên ngoài tới gần, Thất công chúa như nướng lửa, thực sự xuống đài .

 

Cân nhắc một lát, nàng hạ quyết tâm, nghiến răng :

 

“Ngươi thực sự giữ lời chứ?”

 

Minh Di chính sắc đáp:

 

“Chỉ xin điện hạ nhớ lấy giao ước hôm nay, đừng khó phu quân của nữa, chắc chắn sẽ giúp điện hạ đoạt giải nhất.”

 

Thất công chúa dứt khoát liều mạng, cởi áo choàng , sải bước ngoài:

 

“Lấy giày băng của bổn cung đây.”

 

Dưới sự chứng kiến của , Thất công chúa và Minh Di bước khỏi lều vây, tới hoàng trướng.

 

Hoàng đế thấy Thất công chúa lộ diện, khỏi cau mày:

 

“Khánh nhi, con đây gì?”

 

Thất công chúa lời thừa, thi lễ với Hoàng đế, thẳng công chúa Bắc Tề sân:

 

“Bẩm phụ hoàng, nhi thần chuẩn ứng chiến, bầu bạn với Nhu Nhã công chúa mấy hiệp.”

 

Đừng Thất công chúa bản lĩnh chẳng bao nhiêu nhưng khí thế thì tuyệt đối thua kém ai.

 

Sự đến nước , Hoàng đế cũng tiện ngăn cản:

 

“Con chọn ai bạn đồng hành?”

 

Thất công chúa chỉ tay Minh Di phía :

 

“Chính là nàng .”

 

Ánh mắt Hoàng đế rơi Minh Di, định thần một lát hỏi:

 

“Lý thị, ngươi nắm chắc ?”

 

Minh Di thản nhiên mỉm :

 

“Bẩm bệ hạ, thần phụ dốc hết sức .”

 

Vậy là nắm chắc .

 

Thôi .

 

“Khánh nhi, vạn phần cẩn thận, đừng gượng ép.”

 

Thất công chúa lười biếng đáp lời, tới ghế dài hành lang để nữ quan hầu hạ mang giày.

 

Minh Di bên ngước mắt về phía gấm bồng Bùi gia:

 

“Có giày băng nào cho mượn ?”

 

Nàng thứ đồ .

 

Công chúa Bắc Tề đằng thấy thế thì dở dở , chỉ Minh Di hỏi Thất công chúa:

 

“Thành Khánh công chúa điện hạ, dắt theo vị chắc là đ-ánh đấy?”

 

Thất công chúa trong lòng cũng đáy, nhưng miệng thì tha :

 

“Đ-ánh ngươi thì thừa sức.”

 

Bên Tạ Như Vận nhanh nhảu mang giày băng của cho Minh Di, thấp giọng hỏi:

 

“Chẳng ?”

 

“Ta đây chẳng là hết cách , đ-ánh cược một phen, nếu thắng, điện hạ hứa với tìm phu quân gây phiền phức nữa.”

 

Minh Di gấm bồng ngoài hành lang bắt đầu giày.

 

Tạ Như Vận thực sự lo lắng, nàng cẩn thận dậy, dường như đang từ từ tìm cảm giác, nàng treo trái tim lên hỏi:

 

“Nghi Nghi, cũng thấy đấy, bản lĩnh của công chúa Bắc Tề tầm thường , chớ lỗ mãng, thua thì thua, đừng để bản thương, rõ ?”

 

Minh Di khoanh tay thử trượt băng một lát, thấy nàng sầu muộn thôi liền an ủi:

 

“Yên tâm , chỉ là lạ tay mà thôi.”

 

Chỉ là lạ tay mà thôi...

 

Tạ Như Vận , như thể nàng lạ tay thì thể xông pha thiên hạ .

 

Chương 27 Một chút d.ụ.c vọng mà thôi

 

Bùi Việt ban nãy chỉ theo dõi một nửa thì về Nội các xử lý chính vụ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-48.html.]

 

Cho đến buổi chiều đột nhiên nhận tin Minh Di Thất công chúa giữ , sắc mặt lập tức trầm xuống.

 

Thôi các lão ở bên cạnh thấy thế liền khuyên :

 

“Đông Đình, ngươi , đừng .

 

Ngươi mà lúc chính là để Thất công chúa phu nhân là điểm yếu của ngươi, nàng chỉ càng thêm biến tướng khó phu nhân ngươi thôi.

 

Ngươi cứ coi như chuyện gì, để nàng nhận cũng vô ích, phu nhân ngươi trái sẽ an .”

 

“Hơn nữa, Thánh thượng ở đó, sứ thần ở đó, Thất công chúa chẳng qua là trút giận chút thôi, xảy chuyện lớn .”

 

Mặc dù , Bùi Việt vẫn yên tâm, dậy nhấc chân bước qua ngưỡng cửa, ngước mắt trời một cái.

 

Mặt trời ngả về Tây, một canh giờ nữa cuộc thi Băng Hý cũng kết thúc .

 

Tính tình Minh Di cũng giống sẽ chịu thiệt, chống lưng cho nàng thì cái tay nhỏ của nàng đấu cái đùi lớn .

 

Thế nên hề do dự, xách vạt áo hướng về phía Thượng Lâm Uyển mà .

 

Ra khỏi cửa Càn Minh, qua cầu đ-á vòm, tới Thượng Lâm Uyển, men theo con đường đ-á ven bìa rừng đến gần gấm bồng.

 

Giữa hoàng trướng và gấm bồng bên cách một lối , nơi cung nhân nườm nượp, chuyên cung cấp điểm tâm nước , bổ sung than lửa cho các vị quý nhân trong hoàng trướng.

 

Bùi Việt tới đây, định vòng trong hoàng trướng, bỗng nhiên thấy từ sân băng vọng tới một giọng quen thuộc...

 

Minh Di thực sự lâu trượt băng, thích nghi một hồi lâu.

 

Mà Thất công chúa bên cũng chống gậy nguyệt nguyệt (gậy đ-ánh cầu) chậm chạp lượn lờ sân băng.

 

Công chúa Bắc Tề thấy hai một dường như lạ lẫm, một nền tảng chắc chắn, liền cảm thấy đang bắt nạt khác.

 

“Hai các thế ?

 

Có cần nhường một chút ?”

 

“Không cần nhường.”

 

Minh Di giơ tay ngăn nàng :

 

“Ngược Nhu Nhã công chúa đ-ánh hai trận, thể lực chắc chắn tiêu hao, nhường cô một chân để cho công bằng?”

 

Dưới gấm bồng Bùi gia, đồng loạt ôm trán.

 

“Tẩu t.ử kiêu ngạo đến mức dám nhận quen luôn.”

 

Công chúa Bắc Tề lập tức lắc đầu:

 

“Không , chỉ là khởi động thôi, hiện giờ chân tay linh hoạt , sức lực dồi dào lắm.

 

Ngược là hai các , thực sự chứ?”

 

Minh Di thấy nàng kiên trì cũng khách sáo:

 

“Vậy bắt đầu nhé?”

 

“Bắt đầu.”

 

Công chúa Bắc Tề thực sự tìm thấy dấu vết cao thủ nào hai , định nhường một bước, gạt quả cầu chân sang cho Minh Di:

 

“Các phát bóng .”

 

Minh Di kiên trì gạt quả cầu trở :

 

“Không , điện hạ là khách, tự nhiên lễ độ với khách nhân.”

 

Đây là quy củ.

 

Công chúa Bắc Tề thầm nghĩ, cặp đôi bản lĩnh gì nhưng cốt khí thì khá đấy:

 

“Được, cung kính bằng tuân mệnh.”

 

Các vị trí sẵn sàng.

 

Toàn bộ sân cầu băng rộng ba mươi trượng, dài một trăm trượng, chỉ đặt một khung thành ở chính giữa hướng Nam, ai bóng thì đó thắng.

 

Hai bên đều bắt đầu từ phía Bắc, tiến về phía Nam.

 

Khung thành ở ngay phía , công chúa Bắc Tề hề do dự, trực tiếp dẫn cầu trượt thẳng về phía .

 

Cùng lúc đó nữ vệ vọt chân chắn ngay mặt Minh Di.

 

Nào ngờ Minh Di với tốc độ nhanh hơn, lướt qua một đường vòng về phía , vượt qua nữ vệ truy đuổi công chúa Bắc Tề.

 

Nữ vệ thấy thế vội vàng gót chân đuổi theo.

 

Ba nhanh ch.óng quấn lấy một chỗ.

 

Thất công chúa vội vàng trượt tới, ba đuổi kịch liệt tay thế nào, liền hỏi:

 

“Lý Minh Di, bổn cung bây giờ?”

 

Minh Di mấy hất gậy nhanh ch.óng đ-ánh bật nữ vệ , dặn dò Thất công chúa:

 

“Đứng cạnh khung thành .”

 

Thất công chúa theo, tưởng Minh Di bảo nàng canh khung thành, ngăn chặn công chúa Bắc Tề đường tất yếu.

 

Đợi nàng vững, chỉ thấy phía Minh Di khi đ-ánh lui nữ vệ liền trượt nghiêng đuổi kịp công chúa Bắc Tề, tiếng đinh đang vang lên mấy phát, quả cầu từ chân công chúa Bắc Tề rơi tay Minh Di .

 

Công chúa Bắc Tề đ-ánh cho trở tay kịp.

 

Nha đầu trông lầm lì, cũng chẳng thủ pháp hoa mỹ gì, nhưng mỗi chiêu mỗi thức đều chuẩn xác đến mức chê , nàng dường như tiên đoán nàng định di chuyển thế nào mà bước một bước mang quả cầu .

 

Lợi hại một cách lặng lẽ.

 

Công chúa Bắc Tề nhận đối thủ tầm thường, dám lơ là nữa.

 

Mà Minh Di bên nhanh ch.óng chuyền cầu cho Thất công chúa:

 

“Mau bóng .”

 

Tuy nhiên Thất công chúa còn đang chìm đắm trong sự chấn động khi Minh Di thể dễ dàng đoạt cầu từ tay công chúa Bắc Tề mà kịp hồn.

 

Khi cầu chuyền tới, nàng kịp đón, quả cầu theo gậy nguyệt bật lên trung rơi ngoài sân.

 

“...”

 

Nhận lỡ tay, Thất công chúa lộ vẻ lúng túng:

 

“Ta ngươi sẽ chuyền cho .”

 

Giọng rõ ràng còn kiêu ngạo như .

 

Minh Di chống gậy nguyệt nắng đông, tính tình :

 

“Không , .”

 

Thất công chúa vốn tưởng Minh Di ít nhiều sẽ chút thất vọng hoặc trách móc, nhưng nàng hề , bình tĩnh đến mức như thể bọn họ từng để lỡ một quả cầu nào.

 

Quay điểm xuất phát, công chúa Bắc Tề ngạc nhiên Minh Di:

 

“Vừa tự sút bóng?”

 

Minh Di nghiêm túc đáp:

 

“Đây chẳng là cuộc so tài giữa công chúa và công chúa ?”

 

Công chúa Bắc Tề nàng chặn họng đến mức nên lời, sáng mắt đều cái Thất công chúa chính là một kẻ vô dụng.

 

“Ngươi đ-ánh như hôm nay thắng .”

 

Minh Di thong dong đáp:

 

“Lời chớ nên quá đầy.”

 

 

Loading...