Hầu Môn - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:05:43
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Như .”

 

Cứ để mặc món ngỗng đó, nó nguội sẽ ngon , chẳng phụ lòng món ngon ?

 

Thế là Minh Di đưa tay định kéo đĩa thức ăn đó về.

 

Cùng lúc đó nàng liếc Bùi Việt, Bùi Việt rũ mắt tập trung ăn món mặt, giả vờ như thấy, thế là Minh Di trực tiếp kéo đĩa thức ăn qua, ngỗng c.h.ặ.t sẵn, nàng gắp một ít bát , phần còn bảo tiểu nha đầu đưa cho Thanh Hòa.

 

Sau đó Minh Di gắp một miếng ngỗng bỏ miệng.

 

Nàng đương nhiên từng ăn ngỗng , nếu cũng chẳng đến mức nhớ nhung như , nhưng món ngỗng tinh tế hơn nhiều so với những món nàng từng ăn đây, lớp da thơm giòn và độ dai, thịt mịn màng và b-éo ngậy, nếu thêm một ngụm Tây Phong Liệt nữa thì thật là mỹ.

 

Nhân lúc Thanh Hòa ở đây, Minh Di đàn ông bất động như núi ở đối diện, trong lòng bỗng nảy một ý định, nàng nâng chén kính Bùi Việt:

 

“Lấy r-ượu kính gia chủ một chén.”

 

Bùi Việt nàng một cái, đặt đũa xuống, cũng cầm chén hiệu với nàng.

 

Minh Di vội uống , mà , ánh mắt sáng ngời mang theo vẻ dẫn dắt:

 

“Gia chủ, một bàn thức ăn ngon thế , r-ượu chẳng đáng tiếc ?

 

Không ngày thường gia chủ uống r-ượu gì, loại r-ượu nào cũng ... thể bầu bạn cùng gia chủ uống cạn.”

 

Nói xong, nàng phát hiện đàn ông đối diện, thần sắc lạnh lùng tới, chằm chằm nàng hồi lâu lời nào.

 

Minh Di ngượng ngùng:

 

“Ta sai điều gì ?”

 

Bùi Việt từng chữ một :

 

“Phu nhân, nếu thánh mệnh, bao giờ uống r-ượu.”

 

Uống r-ượu hại , vả quen với việc thất thái.

 

Minh Di ngẩn hồi lâu, nỗi thất vọng trong đáy mắt gần như thể che giấu :

 

“Vậy ...

 

Thiếu mất một bạn r-ượu .

 

Ngay đó Bùi Việt nghiêm nghị :

 

“Phu nhân, uống r-ượu hại , nữ nhi gia nên chăm sóc thể cho , đừng uống nữa.”

 

Lời thốt , Minh Di như trời sập đến nơi, suýt chút nữa giữ nổi nụ :

 

“Ta .”

 

Tiếp theo gắp thức ăn cũng chẳng thấy hứng thú mấy nữa.

 

Bùi Việt thu hết thần sắc của nàng mắt, thấy nàng uất ức, nỡ.

 

Chuyện thuộc về nguyên tắc sẽ nhượng bộ, nhưng những chỗ khác thể bù đắp cho nàng.

 

“Phu nhân còn ăn gì, thể một lượt, những gì thể đáp ứng nhất định sẽ đáp ứng.”

 

Minh Di thẳng :

 

“R-ượu.”

 

Bùi Việt đưa b-ình lu-ận.

 

Hoàn thèm để ý đến nàng nữa.

 

Dùng bữa xong, Bùi Việt đến thư phòng xử lý công vụ, tùy tùng mang những tấu chương xử lý xong ở trong cung về, Bùi Việt xem hạ b.út phê duyệt, mấy vị quản gia của Tổng chưởng phòng vẫn theo lệ cửa.

 

Đã là mùng ba tháng Chạp, sắp đến cuối năm, mỗi năm thời gian , tiền thuê đất ở các nơi lục tục thu về, các quản sự của Bùi gia cũng bận rộn ngừng nghỉ.

 

Trước tiên là Lưu quản gia quản lý việc thu thuê:

 

“Gia chủ, tiền thuê ở các nơi như Doanh Châu vùng Đông Bắc hôm nay đưa tới kho, năm nay nhiều hơn năm ngoái hai phần, đợt thú rừng đầu tiên nhập kho, còn mấy xe da thú đang đường , ước chừng mười ngày nữa thể kinh.”

 

“Số tiền hoa hồng từ mấy trăm cửa tiệm ở Tùng Giang cũng sổ sách, so với năm ngoái tăng thêm năm vạn lượng...”

 

Những quản sự đều là những tay hòm chìa khóa giỏi việc tạp vụ, chẳng cần sổ sách, khom lưng bàn, báo cáo sót một chữ, tất cả các con đều thuộc làu trong lòng.

 

Bùi Việt đang xem một bản tấu chương trong tay, đột nhiên ngắt lời:

 

“Lô hàng gửi đến xưởng dệt giao ?”

 

Việc do một vị quản sự khác chuyên đối ứng với triều đình lên báo cáo:

 

“Theo dặn dò của ngài, đem ba phần thu nhập của các cửa tiệm vùng Giang Nam gửi đến xưởng dệt, hiến cho Tư Lễ Giám.”

 

Tư Lễ Giám trực thuộc quyền ngự tiền.

 

Triều đình mấy năm trải qua mấy trận đại chiến, gần như trống rỗng quốc khố.

 

Bùi Việt tuy cố gắng xoay chuyển cục diện, nhưng vương triều rộng lớn, những nơi cần chi tiêu bạc nhiều, lo đầu thì hỏng đầu .

 

Hoàng đế là một vị đế vương hiền minh, thường với triều thần rằng “thà khổ một chút cho bản chứ thể để bá tánh chịu khổ”, thần t.ử lẽ nào thật sự Hoàng đế “chịu khổ”?

 

Cho nên mỗi năm Bùi gia đều hiến một phần thu hoạch cho cung đình.

 

Chuyện Bùi Việt và Tư Lễ Giám đều hiểu ngầm trong lòng.

 

Nói xong chuyện sổ sách, thì đến lượt quản sự của Giới Luật Viện.

 

Vị quản sự dáng thô kệch, chuyên trách quản thúc những con em bất pháp trong tộc Bùi gia:

 

“Gia chủ, hôm nay lão gia phòng thứ mười một là Cừu lão gia ở bên ngoài chơi bời với kỹ nữ, Hàm lão gia của phòng thứ bảy tố giác.”

 

Bùi Việt xong, vui cau mày:

 

“Đây là thứ mấy trong năm nay của ông ?”

 

Quản sự đáp:

 

“Lần thứ tám, gần như mỗi tháng một , chỉ tháng năm và tháng sáu ông lâm bệnh nên mới yên hai tháng.”

 

Đã lớn tuổi mà tính tình đổi, gương cho hậu bối.

 

Bùi Việt dời tầm mắt về phía tấu chương, thèm ngẩng đầu dặn dò:

 

“Đưa ông về Văn Hỉ, tước bỏ phần lệ của bản , ghi cho phòng thứ mười một, cắt giảm hoa hồng năm nay.”

 

“Tuân lệnh...”

 

Nói xong, u uẩn ngước mắt, liếc quản sự:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-5.html.]

“Hàm lão gia tố giác Cừu lão gia như thế nào?

 

Ông mặt tại đó ?”

 

Quản sự Bùi Việt đang nghi ngờ điều gì, khổ :

 

“Hàm lão gia và Cừu lão gia hợp nhiều năm, ngài cũng rõ mà.

 

Hiện giờ yến tiệc chia hoa hồng cuối năm sắp tới, chẳng đang chực chờ bắt thóp lầm của Cừu lão gia ?

 

Lão nô xác nhận , Hàm lão gia thực sự kỹ viện.”

 

Bùi Việt cạn lời.

 

Tộc nhân giám sát lẫn là chuyện , nhưng cũng thể để mặc đầu cơ trục lợi, đem tộc quy s-úng sử dụng, những gì cần răn đe thì vẫn răn đe.

 

Hắn vô cảm :

 

“Ta nhớ Hàm lão gia thích uống canh thịt dê, bảo đại phòng bếp một bát lớn canh thịt dê Giản Dương gửi cho Hàm lão gia, cứ hiếu kính ông .”

 

Canh thịt dê ăn là đồ nóng, Hàm lão gia thấy bát canh thịt dê đó, hẳn sẽ hiểu ý của Bùi Việt.

 

Quản sự nhịn .

 

Bận rộn đến giờ Hợi đầu mới kết thúc, Bùi Việt nặn nặn huyệt thái dương, ngước mắt khung cửa sổ.

 

Đèn cung đình hình sừng dê lan tỏa một quầng sáng trong đêm tối, đêm khuya .

 

Bùi Việt dậy, khoác lên chiếc áo choàng màu huyền về phía hậu viện.

 

Từ thư phòng của một lối nhỏ dẫn thẳng tới sân Trường Xuân Đường, bước chân lên bậc thềm, ánh sáng từ đông thứ gian mờ mờ ảo ảo, chắc Minh Di nghỉ ngơi , bà già canh cửa sớm trong thông báo, Phó ma ma đón , vén tấm rèm vải dày dặn lên đưa , đích cởi áo choàng cho :

 

“Gia chủ, thiếu phu nhân nghỉ ngơi .”

 

Bùi Việt tắm rửa ở thư phòng, rửa tay xong thẳng nội thất, rèm giường bát bộ che chắn kín mít, loáng thoáng ánh sáng vàng nhạt hắt , một bóng tựa nghiêng gối gấm lật sách, đoán là Minh Di vẫn ngủ.

 

Hắn khẽ khẽ ho một tiếng, nhắc nhở nàng là qua đây.

 

Thực chẳng cần nhắc nhở, Minh Di nhận , nàng sớm buồn ngủ , chỉ là trượng phu về, là thê t.ử mà đường hoàng ngủ dường như cũng .

 

Hôm nay mới ăn món ngỗng của , Minh Di kiên nhẫn đợi , cuối cùng cũng đợi về, nàng dậy, vén rèm lên, lòng bàn tay cầm một ngọn đèn:

 

“Gia chủ về.”

 

Vóc dáng nàng cao hơn ít so với những nữ t.ử khác, vòng eo mảnh khảnh nhưng thẳng tắp, vẻ yếu mềm của những phụ nữ khác, mày mắt mỉm , ánh đèn vàng bao phủ, như ngọc sinh khói.

 

Bùi Việt danh tiếng vang dội, những năm qua luôn những nữ t.ử nối gót tìm đến mặt , quen với những loại phấn son tầm thường , thích những phụ nữ kiêu căng bộ tịch.

 

Chung sống hai ngày như , khí chất của Minh Di sạch sẽ, cũng gây chuyện ồn ào, đối với đủ .

 

Bùi Việt gật đầu với nàng:

 

“Để phu nhân đợi lâu.”

 

Thấy nàng mặc ít đồ, liền đưa tay đón lấy ngọn đèn của nàng.

 

Minh Di đưa cho , ánh đèn, khuôn mặt của thật sự là một chút tì vết cũng , ngũ quan như Nữ Oa đúc tạc, thêm một nét thấy thừa, thiếu một nét thấy thiếu, vặn vô cùng.

 

Một lát , thu dọn xong xuôi, hai lên giường xuống.

 

Minh Di đêm nay uống canh thịt dê, trong chút nóng nảy, nhất thời ngủ .

 

Bùi Việt ngửi thấy mùi hương thanh lãnh , vẫn theo lệ cũ ngủ .

 

Nghe thấy tiếng trở từ bên cạnh truyền , xác định Minh Di ngủ, đột nhiên lên tiếng hỏi:

 

“Mạn phép hỏi phu nhân dùng loại hương gì?”

 

Minh Di ngẩn , nửa chống hình về phía , nàng hương xông nào, chăng là mùi thu-ốc viên , tiện trả lời thẳng cho , bèn tùy miệng giải thích:

 

“Một loại hương linh sam lãnh.”

 

Bùi Việt :

 

“Phiền phu nhân một đơn thu-ốc cho , dặn hạ nhân phối.”

 

Tóm thể bắt Minh Di đổi sang dùng hương xông của , nàng lặn lội đường xa gả tới đây dễ dàng, nên là chồng thông cảm cho nàng.

 

Phối một túi hương, hằng ngày mang theo bên , ngửi mãi cũng sẽ thành quen, nghĩ như .

 

Minh Di tức khắc thấy đắng lòng.

 

Đó là thu-ốc, hương xông.

 

Đơn thu-ốc là tuyệt đối thể đưa cho .

 

“Ta tìm xem đơn thu-ốc, nếu tìm thấy sẽ đưa cho gia chủ.”

 

Không tìm thấy, cũng thể trách nàng đúng ?

 

Bùi Việt gật đầu.

 

Bên ngoài lưa thưa mưa nhỏ, những giọt mưa nhịp điệu vỗ khung cửa sổ, trái dễ ngủ, Bùi Việt chậm rãi nhắm mắt , cũng chẳng ngủ bao lâu, cánh tay mơ mơ màng màng thứ gì đó cọ , đột ngột tỉnh giấc.

 

Nửa đêm mưa lạnh, chăn nệm của Minh Di dày dặn bằng chăn uyên ương, ngủ một hồi, theo bản năng chui trong chăn uyên ương.

 

Bùi Việt Minh Di đang ở ngay sát bên , cơn buồn ngủ tan biến sạch sành sanh.

 

Chương 4 Cưới vị thần thánh phương nào?

 

Vị quý công t.ử sống trong nhung lụa, thực sự quen với việc khác chạm , đặc biệt là phụ nữ.

 

Mùi c-ơ th-ể nàng mang theo ấm trong chăn trực tiếp xông mũi.

 

Bùi Việt hít sâu một , hết đến khác tự nhủ với bản rằng, đây là thê t.ử của , khác, nên thích nghi với việc chung sống với phụ nữ, nhưng thể theo bản năng cực kỳ chậm rãi và nhẹ nhàng lùi khỏi chăn, từ từ xuống sập.

 

Tấm rèm vén lên, cơn gió nhẹ tràn , xen lẫn tiếng bước chân cố ý hạ thấp, Minh Di mở mắt , ánh mắt định hình một thoáng, mới nhận chui giữa giường, mơ mơ màng màng dịch trở .

 

Bùi Việt một chuyến phòng tắm về, phát hiện Minh Di ngủ ở phía trong, trong lòng là mùi vị gì, lên sập chợp mắt một lát, dậy sớm lên triều.

 

Ngày hôm nay thời tiết ẩm ướt lạnh lẽo, Minh Di chút khỏe, thỉnh an thượng phòng, Thanh Hòa đuổi khéo hạ nhân, đích chăm sóc nàng, giúp nàng ngâm thu-ốc bồn một phen, xoa bóp gân cốt cho nàng, khuôn mặt trắng bệch của nàng hỏi:

 

“Đã đỡ hơn chút nào ?”

 

Minh Di khoác chiếc áo bông giường lò ở đông thứ gian, nhắm mắt một lát, vén mí mắt lên, sự lo lắng của Thanh Hòa đều mặt, nàng nâng tay vuốt vuốt tóc mai của tiểu nha đầu:

 

“Không , lắm...

 

Thanh Hòa yên tâm, tiếp tục giúp nàng thư giãn kinh lạc ở chân, nào ngờ đầu ngón tay Minh Di từ tóc mai nàng trượt xuống gò má, nhéo nhéo khuôn mặt chắc nịch của nàng :

 

“Nếu cho uống một ngụm r-ượu, thì sẽ còn hơn nữa.”

 

 

Loading...