Hầu Môn - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:27:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tuân thị cảm thấy bất lực vô cùng.”

 

Đám đàn ông đó hiểu nỗi khổ của đàn bà, luôn cảm thấy là chuyện nhỏ, nhịn một chút là qua chuyện, sẽ để tâm.

 

Bà là thái thái chưởng gia của Bùi gia, vì chút chuyện mà đến phủ lý luận thì mất thể diện, trừ phi nhà họ Trần lên môn, lúc đó bà mới tiện mặt, nhưng trong đám hậu bối, Bùi Việt là Các lão, là tộc trưởng của một nhà, chút chuyện thể kinh động đến , Bùi Thừa Huyền tuổi còn nhỏ, còn các nhị phòng...

 

Bùi Y Lam bên còn một trai ruột thịt, chính là đại gia Bùi Thừa Bân, đáng tiếc vị từ nhỏ kế mẫu vùi dập nên tính cách nhu nhược, cho dù ép chắc hẳn cũng thành chuyện, ngược còn khiến chê .

 

Còn chị dâu cả Đại thiếu phu nhân Tạ thị... là thể , cũng là một tài giỏi, nhưng Tuân thị cảm thấy phận của Tạ thị trấn áp nhà họ Trần.

 

Đương nhiên một ứng cử viên phù hợp nhất.

 

Đó chính là Minh Di, với tư cách là Thiếu phu nhân trong tộc, do nàng mặt thì phận trấn áp , cũng đến mức quá rình rang.

 

Cái dở là ở chỗ Minh Di từ nông thôn tới, đối với việc đối nhân xử thế giữa các quý tộc ở kinh thành là mù tịt, sợ nàng chồng nhà họ Trần đó dắt mũi, những chống lưng mà còn chịu thiệt mang về.

 

Tuân thị dám mạo hiểm như .

 

Thân phận Minh Di tầm thường, tiệc tất niên đang cận kề, thể để xảy một chút sai sót nào mặt mũi.

 

Thực sự thì để ngũ thiếu gia của nhị phòng một chuyến, ngũ gia nhậm chức ở Lễ bộ, lễ phép nhã nhặn, đến nhà họ Trần chuyện cũng coi như trọng lượng, bảo Bùi Việt gửi một phong thư, đại khái cũng hòm hòm .

 

Trong lúc bà đang suy tính thì bên trong minh gian im phăng phắc.

 

Minh Di chỉ coi như ai mặt, bèn :

 

“Con ."

 

Bùi Y Lam và Tuân thị cùng ngẩn .

 

Bùi Y Lam ngờ lúc nàng gian nan nhất là vị tam thích mặt.

 

“Tam ..."

 

Nước mắt rưng rưng đầy hốc mắt.

 

Mậu thị lập tức :

 

“Không , con , con mà là đối thủ của nhà họ Trần đó ."

 

Minh Di để ý đến bà , dậy Tuân thị:

 

“Mẹ, con xử lý việc ."

 

Không thương lượng mà là khẳng định.

 

Tuân thị đương nhiên mừng rỡ vì sự đảm đương của Minh Di, thầm nghĩ tiệc tất niên đang cận kề, nếu Minh Di xử lý vụ thì cũng coi như là lập uy, thấy ánh mắt Minh Di kiên định, dứt khoát do dự nữa:

 

“Vậy sắp xếp thêm mấy cùng con."

 

Tạ thị tự nguyện :

 

“Đại bá mẫu, cháu dâu trợ trận cho tam ."

 

Minh Di xua tay:

 

“Không cần , ai cũng cần , một là đủ , đông quá vẻ quá coi trọng bọn họ."

 

Bùi Y Lam giọng điệu nàng hời hợt, thực sự là yên tâm, nàng khó xử Tuân thị.

 

Tuân thị suy tính , hỏi Minh Di:

 

“Một con thực sự đối phó chứ?"

 

Minh Di chẳng buồn giải thích, nàng cảnh tượng gì mà từng thấy qua:

 

“Yên tâm ."

 

Cứ như , khi dùng bữa trưa, Minh Di lên xe cùng Bùi Y Lam thong thả về phía nhà họ Trần.

 

Trên đường Minh Di hỏi nàng :

 

“Hắn đ-ánh chị mấy , đ-ánh ?"

 

Bùi Y Lam sụt sùi đáp:

 

“Đ-ánh năm , tát tai , xô đẩy , một tìm đòi tiền cho liền ném xuống giường... còn nữa là tối qua... chẳng qua là tranh cãi với tiểu của vài câu, liền như phát điên mà nhục , bắt xin tiểu của , chịu."

 

“Tên khốn kiếp!"

 

Đ-ánh đàn bà thì tính là đàn ông gì chứ?

 

Nhớ năm đó ở Túc Châu, bao nhiêu nam nhi biên quan cưới nổi vợ, vợ còn trân trọng.

 

Minh Di tức đến mức lời nào, một lúc lâu mới gật đầu, tỏ ý .

 

Nhà họ Trần là huân quý lâu đời, tổ tiên từng theo Thái tổ hoàng đế dựng nghiệp, quân công , phong tước hầu, truyền qua từng đời chỉ còn tước bá, bên trong rỗng tuếch nhưng bên ngoài vẫn còn oai phong.

 

Trần lão gia Phó giám ở Quân Khí Giám, ngày thường quản lý việc xuất kho v.ũ k.h.í trong quân, bận rộn lắm.

 

Tuân thị mặc dù cử các tỷ Bùi gia cùng nhưng vẫn phái một bà v-ú thâm niên theo, bà v-ú liền đem lai lịch nhà họ Trần rõ ràng với Minh Di.

 

Phó giám Quân Khí Giám?

 

Vậy chính là quản lý việc xuất kho tất cả v.ũ k.h.í trong quân, phẩm cấp quan chức thể cao, cũng chỉ là chính tứ phẩm hạ, nhưng trong mắt Minh Di thì coi như là một chức vụ quan trọng.

 

“Nhà họ Trần cũng coi như là phủ bá tước, mặt mũi đòi tiền của hồi môn của chị chứ?"

 

Bùi Y Lam thở dài:

 

“Nhà họ Trần những năm đầu cũng còn khá vẻ vang, tổ tiên ban thưởng ít ruộng vườn trang trại, từng đời phân gia, ngày càng lụn bại, hiện giờ chỉ còn một trang trại, hai ba cửa tiệm, cung cấp cho ăn mặc chi tiêu trong phủ, ít nhiều cũng chút túng quẫn, cũng là khi gả qua mới hiểu , năm đó bọn họ thành tâm thành ý cầu hôn thực chất là nhắm gia sản của Bùi gia, hy vọng thể mang theo của hồi môn hậu hĩnh qua để trợ giúp bọn họ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-56.html.]

Đáng tiếc kế mẫu ở bên ngoài giả bộ hiền lành, thực chất đối với nàng và trai , năm đó xuất giá nàng theo ý kế mẫu nên của hồi môn là hậu hĩnh, phần công trung Bùi gia cho nàng thiếu nhưng riêng cha thì bù đắp bao nhiêu, so với nhị cô nương Bùi Huyên, tam cô nương Bùi Y Tú do Hoắc di nương sinh thì kém xa.

 

“Sổ tay của hồi môn còn ?"

 

“Còn."

 

“Đã trợ giúp bao nhiêu, con ?"

 

“Muội ghi một cuốn sổ cái."

 

“Được..."

 

“Muội hỏi chị câu cuối cùng, chị định hòa ly là bảo giúp chị trấn áp !"

 

Xác định mục đích mới dễ tay.

 

Bùi Y Lam cúi mắt c.ắ.n răng, nước mắt rơi lã chã:

 

“Muội cũng hòa ly nhưng thể."

 

“Muội còn một đứa con, hòa ly thì ?

 

Tái giá cũng chắc gặp nhà t.ử tế, chỉ nghĩ nếu thể trấn áp bọn họ là nhất, ít nhất đừng tay nữa..."

 

Cha nàng dựa dẫm , kế mẫu bộ dạng đó, thực sự hòa ly nàng càng chỗ dung , Tuân thị đến thì dù cũng cách một phòng, Bùi Y Lam bất đắc dĩ thể đến bước đó.

 

“Muội nhà họ Trần chê sinh con gái, một lòng nạp để sinh con trai, nhưng con gái của là tâm can do mang nặng đẻ đau, khác thương thì thương, nhà họ Trần thì con bé dù cũng là tiểu thư của phủ bá tước, bàn chuyện cưới xin cũng cái danh môn , nếu mang con bé , con bé chỉ xem thường, cho dù chồng mới đối xử với đến thì con bé cũng chỉ là một đứa trẻ mồ côi ăn nhờ ở đậu, coi như vì con bé cũng nhẫn nhịn."

 

Minh Di ngẩn ngơ lắng , thất thần một hồi lâu, nàng từ từ giơ tay nắm lấy cổ tay Bùi Y Lam:

 

“Yên tâm , nhất định sẽ giúp chị."

 

Nhà họ Trần tọa lạc ở hẻm Tiểu Thời Dụng, giáp ranh với phủ Diễn Thánh Công, cổng phủ rộng rãi uy nghiêm, thể thấy năm đó quả thực từng vẻ vang.

 

Chắc hẳn báo tin, bà Trần thái thái đó liền dẫn đón , thấy Bùi Y Lam liền nắm lấy tay nàng:

 

“Con dâu ngoan, con liền gọi tên khốn đó tới mắng cho một trận, cũng nhận , hiền dâu, con là cô nương ngoan do Bùi gia nuôi dạy, là hiểu chuyện điều nhất, đừng chấp nhặt với tên khốn đó, kẻo chê ...

 

Nói xong mới phát hiện bên cạnh Bùi Y Lam một nữ t.ử mặt lạ lẫm, mày thanh mắt tú, ăn mặc cực kỳ thanh đạm, Trần phu nhân vốn dĩ còn để tâm, lúc mới thấy nha bà v-ú Bùi gia đều vây quanh nàng, dường như phận tầm thường.

 

hỏi Bùi Y Lam:

 

“Vị là?"

 

Bùi Y Lam giải thích:

 

“Vị là tam của con, Thiếu phu nhân đương gia của Bùi gia, thê t.ử của Việt ."

 

Trần phu nhân giật , như đến là phu nhân của Bùi Việt.

 

Lý Minh Di là hạng gì thì các quý quyến trong kinh thành ai , nhưng hễ nhắc đến Bùi Việt thì là nhà nhà đều , dám chậm trễ, lập tức nở nụ tươi rói, khách khách khí khí mời trong:

 

“Thiếu phu nhân mời phòng uống ."

 

Dẫn men theo hành lang xuyên thấu tới chính sảnh, đang định hậu viện, ngờ Minh Di dừng , chỉ chính sảnh:

 

“Cứ chuyện ở đây , xong còn việc."

 

Khó khăn lắm mới ngoài một chuyến, nhân tiện xem xem cái vòng bạc đó xong .

 

Trần phu nhân hiểu ý, liếc Bùi Y Lam, hiệu cho nàng khuyên Minh Di hậu viện, nhưng Bùi Y Lam động đậy, Trần phu nhân bất lực, nhẫn nhịn, nặn nụ , chỉ về phía chính sảnh:

 

là đang nghĩ hậu viện đốt lò sưởi ấm áp, đừng để Thiếu phu nhân lạnh, nếu Thiếu phu nhân tiền sảnh thì cứ ở tiền sảnh , , đốt lò than tới."

 

Vào mùa đông, than củi trong kinh cung đủ cầu, nhà họ Trần ở cái nơi đầy rẫy quyền quý như kinh thành thực sự xếp hàng nổi, than củi thì bỏ tiền cũng mua , huống hồ là tiền.

 

Giờ chỉ phòng con dâu là than củi do Bùi gia tiếp tế để dùng, các phòng khác đều tiết kiệm mà dùng, Minh Di chịu hậu viện, ít nhiều thêm một chậu lửa, lãng phí than củi vô ích.

 

Trần phu nhân trong lòng oán hận một hồi, phẩy tay hiệu nha dâng .

 

Than củi đưa lên nhanh như , chính sảnh lạnh ngắt, Minh Di cầm cái lò sưởi tay trong lòng bàn tay hề động đậy, Trần phu nhân liếc một cái, trong cái lò đó đốt là than bạc vụn, bình thường dùng nổi .

 

Minh Di và Trần phu nhân phân chủ khách xuống, Minh Di định vị phát hiện Bùi Y Lam còn , chỉ phía Trần phu nhân:

 

“Chị cả, mời ."

 

Mẹ chồng mặt, bảo con dâu thì con dâu dám , nhưng hôm nay Bùi Y Lam c.ắ.n răng xuống.

 

Trần phu nhân cau mày, thầm nghĩ con bé dã ngoại từ nông thôn tới quy củ kinh thành ?

 

Minh Di tiên chào hỏi Trần phu nhân, đó :

 

“Cô gia ?"

 

Trần phu nhân :

 

“Sáng sớm mắng mỏ một trận, trốn ngoài ."

 

dứt lời, một nha do Bùi Y Lam để ở cửa lén lén nháy mắt với Bùi Y Lam, ý tứ là đang ở trong phủ, Bùi Y Lam đoán chắc chắn là trốn trong phòng tiểu .

 

Bùi Y Lam Minh Di một cái, Minh Di hiểu ý, thẳng vấn đề với Trần phu nhân:

 

“Phu nhân, khi đến ngóng , cô gia đang ở trong phủ, gặp cô gia, phiền bà mời đây."

 

Trần phu nhân bóp bóp cái khăn trong tay, xượng trân:

 

“Thiếu phu nhân, ngài bận trăm công nghìn việc thì đừng bận tâm vì chút chuyện nữa, vợ chồng trẻ ai mà chẳng lúc cơm chẳng lành canh chẳng ngọt, tục ngữ câu vợ chồng cãi đầu giường hòa cuối giường, chuyện lớn sợ là khiến vợ chồng bọn họ sinh xa cách, chẳng bù mất, là thế , Thiếu phu nhân gì dặn dò ngài cứ dặn , ngài dạy bảo ."

 

lúc , nha bưng lên, Minh Di đón lấy trong lòng bàn tay, ung dung thổi thổi nóng, :

 

“Được, hôm nay cứ đây chờ, chờ đến khi cô gia xuất hiện mới thôi."

 

 

Loading...