Hầu Môn - Chương 62
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:27:19
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Minh Di Thanh Hòa :
“Cũng xem như là ưa ."
Thanh Hòa nhận sự trêu chọc trong thần sắc của nàng chứ, cũng cam lòng yếu thế :
“Lát nữa, Công Tôn Lăng nếu nhận tiểu thư, em sẽ tên là Thanh Hòa."
Minh Di một tay chống thành xe, một tay đỡ trán, tức giận :
“Em đổi tên thành Hoàng Hòa cho xong."
“Tại gọi là Hoàng Hòa, thể gọi là Lục Hòa ?"
Minh Di chỉ chỉ chuỗi bộ d.a.o vàng đầu cô:
“Soi gương , xem dáng vẻ của ."
Thanh Hòa cũng chọc chọc tua rua của Minh Di:
“Tiểu thư thì khá hơn chỗ nào?"
Hai chủ tớ suốt quãng đường vùi dập lẫn , suốt quãng đường mắng mắng c.h.ử.i c.h.ử.i, mãi đến Đông Hoa Môn mới thu liễm thần sắc xuống xe.
Tất cả gia quyến quan cung từ Đông Hoa Môn, ngoài Đông Hoa Môn sớm xếp thành hàng rồng dài, Hiệu úy cung môn cùng một thái giám ma ma hành lang, lượt từng một kiểm tra, mới cho phép trong.
Những cung nhân đều huấn luyện bài bản, dù đông, cũng hoảng vội, tơ hào thấy sự gấp gáp, nhất định đem tất cả kiểm tra rõ ràng mới cho .
Có một dãy ma ma chuyên sự hầu hạ nhất phẩm quý quyến và hoàng quốc thích, bên ít, cho nên Bùi gia nhanh kiểm tra xong thể tiến Đông Hoa Môn.
Từ Đông Hoa Môn đến Khôn Ninh Cung, thể mất nửa giờ, đối với những quý phụ nuông chiều từ bé như Tuân thị mà , là một thử thách lớn, đầy một khắc đồng hồ, Tuân thị chút mệt mỏi, lúc mới hiển hiện cái của việc tìm một cô con dâu ở nông thôn, Minh Di khẽ dìu bà một cái, để bà tựa nửa , Tuân thị lên liền tốn mấy sức lực.
Tuân thị ngại ngùng:
“Minh Di, như con mệt ?"
Minh Di khẽ:
“Con dâu , con dâu ."
Tuân thị thấy nàng mặt đỏ thở gấp, vẫn bước thong dong cũng yên tâm .
“Minh Di , theo con thấy, đám nữ quyến kinh thành chúng đều là những chiếc gối thêu hoa, mã mà dùng ?"
Minh Di dở dở :
“Mẫu , thực sự ."
Tuân thị :
“Con nghĩ như cũng cả, chúng quả thực là giá hoa, bì với cốt các con chắc chắn, sinh nở ...
Minh Di:
“..."
Ba câu rời chuyện sinh nở, thật hổ là chồng ruột thịt.
Con trai mỗi tháng chỉ chung phòng năm ngày, ?
Cứ hướng về phía nàng mà thúc giục bậy bạ!
Minh Di cạn lời một lúc, tiếp lời bà, cuối cùng qua một đoạn cung đạo dài dằng dặc bước Thương Chấn Môn, rẽ về phía tây, tới gần Cảnh Hòa Môn, bên trong cánh cung môn đang mở rộng, một tòa điện vũ nóc nhọn bốn góc một tầng lợp ngói lưu ly vàng rực rỡ sững trong đó, chính là Giao Thái Điện phía Khôn Ninh Cung, Giao Thái Điện giữa Khôn Ninh Cung và Càn Thanh Cung, thọ đản Hoàng hậu tiếp kiến ngoại quyến chúc lễ đều ở nơi .
Trước cung môn vẫn xếp hàng rồng dài, theo lệ kiểm tra thể một nữa, mới thể trong, chỉ điều so với chỗ Đông Hoa Môn, việc kiểm tra ở đây tỉ mỉ như , tới là nữ quan trong cung Hoàng hậu, vốn quen với các nữ quyến, tiện đắc tội, liền cho lệ, cho .
Quà chúc thọ của các nhà từ hôm qua lục tục cung, hôm nay từng kiện từng kiện bày ở quảng trường bạch ngọc ngoài Giao Thái Điện, chỉ đợi các nhà chầu, từng kiện khiêng qua cho Hoàng hậu xem qua, đó đăng ký sổ nhập kho.
Trước đó Chưởng ty chủ bạ của Tư Lễ Giám và Ngự Dụng Giám sẽ lập một tờ danh sách, đưa cho Khôn Ninh Cung xem , Hoàng hậu căn cứ quà chúc thọ các phủ gửi tới mà ban thưởng tương ứng.
Vừa mới ở ngoài Cảnh Hòa Môn đợi một lát nhỏ, bên trong liền một vị đại đương của Tư Lễ Giám nghênh đón tới,
“Thỉnh phu nhân an, ngoài trời lạnh, phu nhân mau theo tạp gia điện thôi."
“Đa tạ công công ."
Tuân thị dẫn đầu đám nữ quyến Bùi phủ .
Giao Thái Điện bên trang trí một màu ngói lưu ly, hành lang vẽ bằng tranh màu rồng phượng hòa hỉ, bốn mặt mở cửa, rộng rãi đại khí.
Ngày như thế , các cửa trái đều đóng c.h.ặ.t, từ cửa chính hướng nam, Minh Di cùng những khác bước lên bậc thềm, vòng qua hành lang tới cửa chính điện, bên trong thấp thoáng tiếng chuyện vọng , hề ồn ào.
Đại đương trong thông báo một tiếng, đám Bùi phủ nối đuôi trong, trong điện yên tĩnh lạ thường, Minh Di dám ngẩng đầu, bước qua ngưỡng cửa, chỉ thấy gạch vàng lát nền, hương trầm thoang thoảng bay từ bậu cửa sổ, trong điện là ít đang , chỉ là bầu khí trầm mặc, Minh Di dìu chồng từng bước một tiến về phía , cho đến khi trong tầm mắt xuất hiện một đôi hài phượng thêu hoa văn phượng hoàng nền vàng rực rỡ, mới dừng bước.
Đó hẳn là vị trí của bảo tọa bàn rồng, mà ở phía , nghi ngờ gì chính là Hoàng hậu đương triều Lý Tú Ninh, nhất mỹ nhân danh động kinh thành một thời.
Đây là đầu tiên Hoàng hậu lộ diện mặt kể từ khi Lý gia gặp chuyện, triều dã chú mục, thể thấy các nữ quyến đều cẩn thận dè dặt, dường như đều sợ chạm vận đen của vị Hoàng hậu .
Cung nhân đúng lúc mang bồ đoàn tới.
Tuân thị buông Minh Di , là đầu tiên quỳ xuống:
“Thần phụ Tuân thị - tông phụ Bùi gia cùng cả phủ nữ quyến, khấu thỉnh Nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế, chúc Nương nương thiên thu vô cực, phúc thọ vô cương."
Một ít theo Tuân thị điện, đại bộ phận các cô nương đều ở ngoài điện dập đầu một cái lui xuống.
Không lâu , phía truyền đến một giọng trầm thấp tinh tế:
“Miễn lễ."
Bình bình đạm đạm, thấy vui giận.
Tuân thị dẫn dậy, đợi Tư Lễ Giám xướng tên quà chúc thọ xong, mới hướng Hoàng hậu khụy gối:
“Một chút hiếu tâm, mong Nương nương tươi nhận lấy."
Hoàng hậu mí mắt khẽ nhấc, một tiếng “phá phí", giữa lời toát một vẻ lạnh lùng cho phép cận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-62.html.]
Ánh mắt bỗng nhiên rơi Minh Di bên cạnh Tuân thị, ngữ điệu mới sự thăng trầm:
“Vị hẳn là tân phụ của Bùi đại nhân?"
Tuân thị đoán Hoàng hậu sẽ hỏi han Minh Di, lập tức đem con dâu từ bên cạnh kéo :
“Bẩm Nương nương, chính là tân phụ Minh Di," với Minh Di, “Mau dập đầu với Hoàng hậu."
Minh Di xách vạt váy quỳ bồ đoàn, phục thấp :
“Thần phụ Lý Minh Di cung chúc Nương nương xuân linh vô tận."
Hoàng hậu thấy nàng phóng khoáng tự nhiên, trái ngạc nhiên:
“Không giống từ nông thôn tới, ngẩng đầu lên, để bản cung xem...
Minh Di chậm rãi ngẩng mắt lên, hề giống như những nữ quyến khác rũ mắt để mặc cho quan sát, ngược bình bình tĩnh tĩnh qua, chỉ thấy vị cô mẫu hai gò má lún sâu, hình dung nhạt nhòa, làn da một loại màu trắng gần như bệnh thái, so với gặp mặt , khuôn mặt đó chỉ g-ầy gò chịu nổi, mà còn hiện rõ vẻ già nua, tôn lên đôi mắt đen láy hệt như những hố sâu trống rỗng.
Cổ họng Minh Di khẽ nghẹn .
Hoàng hậu cũng quan sát Minh Di một phen, với Tuân thị:
“Dáng vẻ trái thanh tú."
Tuân thị thấy cực kỳ vui mừng:
“Đa tạ Nương nương khen ngợi."
Hoàng hậu sự yêu thích trong lời của Tuân thị:
“Xem con dâu , Bùi phu nhân hài lòng."
Lời dễ trả lời.
Tuân thị từng khéo léo từ chối Thất công chúa, hôm nay đề bạt Minh Di, ít nhiều tỏ vẻ coi thường Thất công chúa.
Trong điện những nữ quyến khác thi toát mồ hôi hột cho Tuân thị.
Hoàng hậu năm đó nổi tiếng là tâm khí cao, suýt chút nữa ngay cả thánh thượng cũng lọt mắt xanh, con gái bàn chuyện cưới hỏi Bùi gia khéo léo từ chối, khẩu khí chắc dễ nuốt xuống như .
Minh Di trong trống , lùi về bên cạnh Tuân thị, Tuân thị trìu mến vỗ vỗ mu bàn tay nàng, thong dong đáp rằng:
“Đã cửa thì là một nhà , đứa nhỏ cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện, thần phụ tự nhiên là hoan hỉ."
Hoàng hậu cũng khó bà, mỉm một cái bỏ qua chuyện , Minh Di, vẫy tay với nàng:
“Bản cung , là cô ở Thượng Lâm Uyển giúp Thành Khánh thắng công chúa Bắc Tề?
Cô tiến đây, bản cung thưởng cho cô."
Minh Di chỉ thể tiến lên phía , ma ma đem bồ đoàn dời tới gần một chút, Minh Di gần như quỳ gót chân bà, hiếm khi gần bà như thế , nhịn ngẩng mắt chăm chú bà.
Hoàng hậu từ b.úi tóc rút một chiếc trâm ngọc, thuận tay liền cắm lên đầu Minh Di, tùy ý quan sát hai cái:
“Không tệ, cũng hợp với cô."
Ánh mắt giao .
Mới phát giác đứa nhỏ cứ chằm chằm bà, cảm thấy nghi hoặc:
“Con nhóc gan lớn thật đấy, dám thẳng bản cung."
Tuân thị tâm dây cung thắt , lập tức khụy gối :
“Nương nương thứ tội, Minh Di từ nông thôn tới, tính tình thuần phác, ước chừng là từng thấy thiên hoàng quý chú, đối với quốc mẫu tự nhiên sinh lòng tò mò và ngưỡng vọng, mong Nương nương khoan dung hành vi non nớt của nó."
Hoàng hậu cũng coi là chuyện to tát gì, thấy sắc mặt Minh Di từ đầu đến cuối đều bình , bất luận khen nàng trách nàng đều thấy gợn sóng, cũng là buồn :
“Ngươi nó cáo tội, nó trái một phen khí độ sủng nhục bất kinh, so với Bùi Các lão nhà ngươi, quả thực đúng là hệt như từ một khuôn đúc ."
Hoàng hậu thích Bùi Việt, lời Tuân thị cũng là khen Minh Di là mỉa mai nàng.
Chỉ thể kiên trì :
“Thần phụ coi như Nương nương đang khen nó ."
Hoàng hậu vuốt vuốt chiếc trâm đầu Minh Di,
“Chiếc trâm là Thái hậu nương nương ban thưởng ngày bản cung thụ phong Hoàng hậu, đeo nhiều năm , hôm nay ban cho cô, nguyện cô và phu quân cầm sắt hòa minh."
Lời cực kỳ êm tai, Minh Di thích, đại hôn, bà ban một chiếc trâm quà mừng, là chuyện an ủi, cha , nhất định sẽ vui mừng, tâm nguyện duy nhất của ông cả đời , chính là mong cô mẫu đối với nàng một chút.
Minh Di :
“Đa tạ Nương nương."
Nụ , như đóng nắng xuân, Hoàng hậu thêm một cái, nảy sinh cảm giác quen thuộc khó tả, đang định kỹ, Minh Di lui , thêm lời nào, cũng bà nữa.
Hoàng hậu ban đồ dùng tùy cho nữ quyến là vinh dự to lớn, Tuân thị vui mừng, tạ ơn một nữa.
Nữ quan mời Tuân thị , ngoài bà , trong buổi tiệc còn vài vị nữ quyến của trọng thần và hoàng cùng bên cạnh, lục tục dập đầu, ai cũng tư cách điện, nhiều nữ quyến dập đầu ở ngoài điện, nội thị xướng tên một tiếng liền lùi về phía đảo Quỳnh Hoa.
Đa các cô nương và những phu nhân trẻ tuổi đều mời ngự hoa viên chơi đùa, duy Minh Di Tuân thị giữ ở bên , cũng là hết cách, ai bảo cô con dâu gan lớn còn chút ngốc nghếch, Tuân thị đặt nàng mắt thực sự yên tâm, sợ nàng gây họa gì.
Đám nữ quyến cẩn thận dè dặt bầu bạn cùng Hoàng hậu tán gẫu chút chuyện nhà, nghĩ thầm sắp tới giờ Ngọ, Hoàng hậu cũng nên khởi hành đảo Quỳnh Hoa , nhưng vị phía rõ ràng dấu hiệu dậy, đây là vì cớ gì, đang nghi hoặc, phía bậc thềm truyền đến một tiếng bẩm báo vang dội,
“Bệ hạ giá đáo!"
Tất cả nữ quyến đều ngẩn một chút, truyền, kể từ khi Lý gia gặp chuyện cho đến ngày hôm nay tròn ba năm, đế hậu từng gặp mặt, nếu lời đồn sai, hôm nay hẳn là đầu tiên gặp mặt khi đế hậu nảy sinh ngăn cách .
Các nữ quyến đều nín thở tập trung, dậy rũ đầu tĩnh hậu.
Minh Di thì lặng lẽ quan sát Hoàng hậu một cái, thấy vị cô mẫu thần sắc nhanh ch.óng nhạt , cả ẩn ẩn bao phủ một tầng t.ử khí.
Cái .