Hầu Môn - Chương 65
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:27:22
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng đế liếc Hằng Vương với ánh mắt đầy cảnh cáo, cũng tính toán với sự hung hăng của Hoàng hậu, giơ tay phân phó:
“Tấu nhạc."
Một lát , mười mấy vũ nữ nối đuôi , nhạc sư của Chung Cổ Ty tấu lên yến nhạc, bách quan đồng thanh hát chúc từ, bầu khí trong tiệc r-ượu một nữa lên đến cao trào.
Những còn đều đắm chìm trong khí vui tươi, duy chỉ Hằng Vương là trong lòng buồn bực vui, một câu của Hoàng hậu hại mất hết thể diện mặt bách quan, thiếu chút nữa là tìm cách gỡ .
Đừng Hoàng hậu ba năm lộ diện, hễ lộ diện là mẫu phi của đều áp chế đến mức ngẩng đầu lên .
Hoàng hậu cứ giữ vẻ chân thực như thì còn , chỉ sợ Hoàng hậu chuyển tính tranh sủng, đến lúc đó phụ hoàng của chống đỡ còn chừng.
Hoàng hậu thì gì , nhà họ Lý xảy chuyện lớn như mà phụ hoàng vẫn phế hậu, đủ thấy tình nghĩa sâu nặng.
Tuy nhiên, điểm yếu của Hoàng hậu là Thất hoàng t.ử thì thể nắn bóp một chút.
Hắn đúng lúc liếc mắt hiệu với một vị quan viên phía , vị quan viên đó hiểu ý, tìm một kẽ hở liền dậy nâng chén bái xuống:
“Bệ hạ, công chúa Bắc Tề đến kinh thành một thời gian, bệ hạ định chọn vị hoàng t.ử nào để liên hôn, Lễ bộ chúng thần cũng tiện chuẩn sớm."
Người chính là Lễ bộ Hữu thị lang, từng là môn sinh của Nội các Thủ phụ Vương Hiển, là kiên định thuộc phe Hằng Vương.
Hoàng đế cũng đang sầu muộn vì chuyện , về phía công chúa Bắc Tề ở điện:
“Nhu Nhã, mấy ngày nay trẫm phân phó mấy vị hoàng t.ử cùng ngươi săn b-ắn, ai lọt mắt xanh ?"
Ý của Hoàng đế là để công chúa Bắc Tề chọn một trong ba :
“Hán Vương, Tín Vương và Thục Vương.”
Công chúa Bắc Tề đều gặp qua, chê bọn họ dung mạo đủ tuấn nên trúng, nhưng lời thể thẳng , bèn :
“Các vị hoàng t.ử của bệ hạ, nào cũng là rồng phượng trong loài , Nhu Nhã nào cũng thích, thật sự chọn ai mới ?"
Hằng Vương hiểu rõ như gương, bật :
“Nhu Nhã công chúa, bản vương sớm danh ngươi từng ở Bắc Tề tìm kiếm mỹ nam t.ử khắp nơi để chiêu phò mã mà , Đại Tấn chuông linh quy tú, nhân kiệt địa linh, cho nên mới chủ động hòa .
Nói thật với ngươi, Đại Tấn quả thực sản sinh mỹ nam t.ử, mà trong các vị hoàng t.ử..."
Hằng Vương về phía Hoàng đế, chắp tay :
“Phụ hoàng, nếu luận về tướng mạo, trong các vị hoàng , Thất là mạo tú nhất, nhất định thể nhận sự thanh ái của công chúa Bắc Tề!"
Thất công chúa lập tức nổi trận lôi đình, nhịn mà phẫn nộ lên tiếng:
“Phóng túng!
Thất là đích hoàng t.ử, tôn quý đến cực điểm, thể liên hôn với nước khác?"
Một khi vị hoàng t.ử nào liên hôn với nước khác, nghĩa là vô duyên với vị trí Thái t.ử, “Hằng Vương , ngươi nhất tâm khó Thất hoàng , là ý đồ gì?
Phụ hoàng đang độ xuân thu thịnh vượng, chẳng lẽ ngươi đang dòm ngó vị trí Thái t.ử?"
Hằng Vương cũng giận, nhún vai :
“Thất , chỉ sự thật mà thôi, nếu thì ngươi để công chúa Bắc Tề chọn ai đây?
Hơn nữa, Thất hoàng hiện đang mang tội trong , nếu thể phân ưu cho phụ hoàng, cũng coi như là tạo hóa của ."
“Ngươi..."
“Cãi đủ !"
Hoàng đế nhàn nhạt nhấc mí mắt, kiên nhẫn quát khẽ.
Hai lập tức im bặt.
Hoàng hậu nén giận hỏi Hoàng đế:
“Bệ hạ thật sự cân nhắc Dục nhi ?"
Hoàng đế đưa câu trả lời chắc chắn, tùy ý nghịch chén , nhạt giọng :
“Trẫm sẽ suy tính thêm."
Hoàng hậu dám đ-ánh cược, nhân lúc hôm nay cơ hội diện kiến quần thần, quét mắt văn võ phía :
“Các vị đại nhân, các ngươi thấy đích hoàng t.ử do bổn cung sinh , thể kết với Bắc Tề ?"
Các đại thần , đều thấy khó xử.
Nếu Thất hoàng t.ử cấm túc, nghi ngờ gì nữa, chọn ai cũng đến lượt , nhưng hiện giờ hình thế đổi, thật khó để cân nhắc.
một kiên quyết dậy:
“Không thể."
Sào Chính Quần ngước mắt, chính sắc :
“Bệ hạ, Thất hoàng t.ử phận quý trọng, tuyệt đối thể kết với công chúa nước khác.
Ngoài , thần khẩn cầu bệ hạ chọn một quý nữ trong các danh môn ở kinh thành chính phi cho điện hạ."
Sào Chính Quần cũng chọn phi cho Thất hoàng t.ử thời điểm đen tối , nhà quan nào dám dính líu vụ án nhà họ Lý, nhưng hiện tại cũng còn cách nào khác, buộc chuyển dời sự chú ý của Hoàng đế.
Tạ Thủ tọa lời của Sào Chính Quần, liền nảy sinh vài phần cảnh giác, vì điều gì khác, chỉ vì ông còn một cô con gái cưng Tạ Như Vận đang chờ gả.
Hiện giờ khắp kinh thành ai dám gả con gái cho Thất hoàng t.ử, vạn nhất Hoàng hậu thấy Tạ Như Vận gả cho Lý Lân Chiêu thành, chuyển sang hứa gả cho Thất hoàng t.ử thì , Tạ Thủ tọa thật sự dính líu thêm nữa.
Thế là ông khẽ kéo ống tay áo Bùi Việt ở bên , hiệu cho mở lời kết thúc cuộc tranh chấp .
Bùi Việt động đậy, những chuyện liên quan đến đảng tranh, bao giờ mở miệng.
Tạ Thủ tọa bất lực, đẩy đẩy Vương Hiển ở phía .
Vương Hiển tuy là ông ngoại của Hằng Vương, nhưng xưa nay ông luôn thiên vị, thỉnh tho kỳ còn đỡ cho Thất hoàng t.ử, nếu cũng sẽ xúi giục Hoàng đế tổ chức thọ yến cho Hoàng hậu để hòa hoãn quan hệ đế hậu.
Vương Hiển đương nhiên ủng hộ Thất hoàng t.ử hòa , nhưng đồng thời với việc phản đối, ông đưa một phương án khả thi mới .
Ông do dự như , trong điện liền tĩnh lặng .
Công chúa Bắc Tề thầm nghĩ , nàng cũng ngốc, chuyện của Thất hoàng t.ử ẩn chứa cơ phong, dính đảng tranh của Đại Tấn, tìm cho một cái cớ để thoát , ngước mắt quét bốn phía, ánh mắt bỗng nhiên dừng ở một .
“Bệ hạ, vị Thất hoàng t.ử gặp nữa.
Ta thấy trong điện một sinh phong tư đoạt mục, như phỉ ngọc lâm thế, là chọn ..."
Chương 35 Đắc thủ
Bùi Việt đang húp canh, ống tay áo che khuất gương mặt tuấn tú, từng cử chỉ điệu bộ cực kỳ giảng cứu, đối với sự chỉ đích danh của công chúa Bắc Tề thì ngơ như thấy.
Cho đến khi Tạ Thủ tọa bên cạnh lôi kéo , thấp giọng :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-65.html.]
“Đông Đình, công chúa Bắc Tề nhắm trúng ngươi ."
Bùi Việt lúc mới đặt chén canh xuống, nhanh chậm dậy bái một cái:
“Luận về phong tư, Tín Vương điện hạ một tay phú , vốn phong thái của danh sĩ Ngụy Tấn, khiến lớp hậu bối chúng hướng tới.
Luận về phỉ ngọc, Thục Vương và Hán Vương điện hạ cùng sinh trong vòng một tháng, khi đó thuyết song ngọc lâm thế.
Điện hạ khó lòng quyết định, cũng gì ngạc nhiên."
“Còn về Bùi mỗ, thứ nhất cưới vợ, thứ hai ý định nạp , điện hạ chắc chắn là chỉ nhầm ."
Thất công chúa thấy công chúa Bắc Tề nhắm trúng Bùi Việt, giận đến cực điểm:
“Nhu Nhã, thê t.ử của Bùi đại nhân chính là Lý Minh Di, đ-ánh bại ngươi , ngươi tranh giành phu quân với nàng , đợi kiếp ."
Công chúa Bắc Tề đến Lý Minh Di, lập tức hứng thú, tìm kiếm hình bóng của Minh Di khắp nơi:
“Lý Minh Di, là phu quân của ngươi ?"
Minh Di đang uống r-ượu, công chúa Bắc Tề chỉ như , r-ượu sặc mất nửa ngụm, bèn vịn án dậy, vén rèm trướng lên, vòng đến bên cạnh Bùi Việt, tiên cúi chào Đế Hậu ở phía , đó dời mắt sang công chúa Bắc Tề:
“Nhu Nhã điện hạ, ngươi trúng phu quân của , hỏi qua ?"
Công chúa Bắc Tề đầy hứng thú thương lượng với Minh Di:
“Lý Minh Di, phủ công chúa của bổn công chúa nhất định sẽ xây dựng cực kỳ rộng rãi, so với cả nhà Bùi gia các ngươi chen chúc trong một viện t.ử thì thoải mái hơn nhiều.
Như , chân thành mời ngươi cùng dọn qua đó ở, đến lúc đó chúng thể luận bàn cầu mây băng."
Minh Di dám tin nàng thể những lời phi lý như , cũng nghiêm túc đáp :
“Phủ công chúa chê nhỏ, ngược là quốc đô Bắc Tề của các ngươi, đất rộng vật nhiều, thích, thể cân nhắc dẫn tướng sĩ của chúng qua đó ở."
Công chúa Bắc Tề chọc cho tức lộn ruột:
“Lý Minh Di...
Bổn công chúa đến để hòa , đến để đ-ánh trận."
“Ta lạnh lùng quan sát, điện hạ cũng thành ý hòa ..."
Vương Hiển sợ Minh Di hiện lúc sẽ chuyện càng thêm loạn, lập tức hiệu bằng mắt với Bùi Việt:
“Bùi đại nhân, mau bảo phu nhân lui về , đây nơi để nàng chuyện."
Bùi Việt dung sắc trầm tĩnh :
“Bệ hạ, nương nương, nếu là chuyện triều chính, nội t.ử của thần quả thực chỗ để chuyện, nhưng nếu liên quan đến việc riêng trong phủ thần..."
Bùi Việt lúc chậm rãi mỉm , “Mọi việc trong phủ thần đều do phu nhân chủ."
Ý tứ trong lời là, cũng giống như Vương Hiển, là một sợ vợ.
Vương Hiển nghẹn lời.
Hoàng đế thấy cũng khá cạn lời, phất tay áo với công chúa Bắc Tề:
“Nhu Nhã, Bùi khanh là các lão của Nội các Đại Tấn , trong phủ cưới thê t.ử, ngươi loạn."
Công chúa Bắc Tề vẫn còn chút cam lòng, trừng mắt Lý Minh Di một cái, Minh Di thèm để ý, lui về chỗ .
Còn Bùi Việt, thấy ngọn lửa thiêu đến , buộc mặt dọn dẹp tàn cuộc, nhân cơ hội liền tâu với Hoàng đế:
“Bệ hạ, về nhân tuyển hòa của công chúa Bắc Tề, thần một kế thể hiến tặng."
Hoàng đế lập tức nhấc tay áo:
“Nói cho trẫm xem."
Bùi Việt :
“Công chúa nam hạ hòa là vì để hai nước cùng tu sửa bang giao, kết lân bang môi hở răng lạnh, đây là đại kế thuận theo thiên mệnh, thể thận trọng.
Theo ý thần, bệ hạ thể đưa ngày giờ sinh của các vị hoàng t.ử đến Khâm Thiên Giám để hợp quẻ với công chúa điện hạ, quẻ tượng nhất, chắc chắn là nhân tuyển ưu tú nhất."
Như , chuyện sẽ do Hoàng đế quyết định, đến lượt phía Bắc Tề kén cá chọn canh.
“Chủ ý ."
Hoàng đế phân phó Tư Lễ Giám Chưởng ấn Lưu Trân:
“Chuyện giao cho ngươi ."
“Nô tì tuân chỉ."
Chuyện hòa của công chúa Bắc Tề xong, sứ thần Bắc Yến liền thể chờ đợi mà hỏi về bảo vật, Hoàng đế :
“Suýt nữa thì quên mất chuyện , , dâng bảo vật lên để các vị sứ thần cùng thưởng lãm."
Thế là các vũ nữ lặng lẽ lui xuống, Đề đốc Đông Xưởng kiêm Tư Lễ Giám Bỉnh b.út Quế Sơn đích bưng một khay sơn đỏ tiến điện, tiểu nội sử cũng lập tức khiêng lên một chiếc trường án, Quế Sơn đặt khay lên, vén lụa đỏ , một đôi vòng bạc tỏa ánh sáng hiện mắt.
Hoàn hoa văn, mặt gương nhẵn nhụi, thoáng qua gì đặc biệt.
Al Na hiển nhiên tin:
“Bệ hạ, đây chính là Song Thương Liên Hoa?"
Hoàng đế :
“Chính nó."
Ông chỉ Sào Chính Quần:
“Là Sào tướng quân thu lượm chiến trường, Sào khanh, ngươi qua tình hình lúc đó ."
Sào Chính Quần chậm rãi dậy, ánh mắt chú thị đôi vòng bạc đó, lộ vẻ thê lương:
“Ngày đó dẫn đầu tiên chạy đến doanh trại trung quân, chỉ thấy lửa cháy ngút trời, khói đặc cuồn cuộn, xác ch-ết chất chồng như núi ở khắp nơi, cái thiêu cháy, cái còn sót chút âm dung.
Tìm kiếm hồi lâu mới tìm ngân giáp của Thiếu tướng quân,"
Ông nghẹn ngào, hít sâu một :
“Lúc đó ngân giáp nổ vỡ thành bốn mảnh, mặt mũi Thiếu tướng quân thiêu cháy, thi vẹn , mà đôi vòng bạc liền rải r-ác ở hai bên xương tay của ngài.
Ta nhớ Thiếu tướng quân từng đeo đôi vòng bạc , liền là di vật của ngài, thế là cùng thi cốt thu liệm đưa về kinh thành..."
Hoàng hậu ở phía chuyện cũ vẫn như gặp ác mộng, đôi mắt trở nên đỏ thẫm, đầu ngón tay lún sâu chiếc khăn tay, suýt chút nữa thì bóp nát chiếc khăn thêu đó.
Lý phủ giờ đây một chút huyết mạch cũng còn nữa.
C-ái ch-ết của Lý Lân Chiêu chỉ là nỗi đau của Hoàng hậu, mà đối với Hoàng đế cũng là một tổn thất to lớn, Chương Minh Thái t.ử và Lý Lân Chiêu đại khái là hai điểm cộng hưởng duy nhất giữa vợ chồng bọn họ.