Hầu Môn - Chương 86

Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:47:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cảm giác quá đỗi , Bùi Việt ôm c.h.ặ.t lấy nàng, nỡ buông tay.”

 

Minh Di chẳng thể chờ thêm nữa, nàng bám bờ vai rộng lớn của , giọng khàn đặc:

 

“Trên em dính dấp khó chịu lắm, em tắm."

 

Bùi Việt cần suy nghĩ đáp ngay:

 

“Để gọi mỗ mỗ mang nước tới."

 

Minh Di lắc đầu, tìm cớ từ chối:

 

“Mấy ngày nay trong phủ đông , truyền ngoài thì em còn mặt mũi nào ai nữa?"

 

Cũng lý.

 

Bùi Việt đành buông tay lùi .

 

Khoảnh khắc tách rời , Minh Di thậm chí thể cảm nhận sự khác lạ của , cả hai đều chút lúng túng.

 

Chính vì sự ngượng ngùng mà Bùi Việt chú ý đến vẻ bất thường của Minh Di.

 

Nàng vội vàng chỉnh đốn y phục, dùng áo choàng che khuất quá nửa khuôn mặt rảo bước rời .

 

Cơn gió lạnh tạt thẳng mặt xua nóng gò má, nhưng vẫn hồi phục tinh thần.

 

Đến cửa Trường Xuân Đường, Minh Di hít sâu một , cố gắng bình luồng khí nhũn nhẽo đang chạy dọc c-ơ th-ể.

 

Nàng vén rèm bước nhà, cởi áo choàng , Phó mỗ mỗ liếc mắt một cái thấy tóc mai nàng ướt đẫm mồ hôi.

 

Đêm nay ở thư phòng lâu như thế, chuyện gì thì chẳng cũng rõ.

 

Phó mỗ mỗ nén xuống cơn sóng lòng, vội vàng :

 

“Thiếu phu nhân, nô tỳ chuẩn nước nóng cho ngay đây."

 

“Ân."

 

Minh Di mắt thẳng đông thứ gian, “Bảo Thanh Hòa đây một lát."

 

“Dạ , chờ chút."

 

Phó mỗ mỗ theo lối của phòng tắm khỏi chính ốc, vẫy tay hiệu cho tiểu nha đầu hành lang hậu trảo phòng gánh nước, về phía tây sương phòng ở hậu viện.

 

dám phòng Thanh Hòa mà chỉ ngoài hành lang gọi một tiếng:

 

“Thanh Hòa, Thiếu phu nhân gọi cô qua đó."

 

Thanh Hòa đang thiền trong phòng, tiếng liền hai lời thẳng tới chính ốc.

 

Minh Di đang ghế tròn uống , áo choàng vẫn khoác để che đậy sự lộn xộn bên trong.

 

Nàng nhấp một ngụm nóng cho nhuận giọng, bình tĩnh dặn dò Thanh Hòa bước :

 

“Bùi Việt lấy đôi ngân của chúng từ điện Phụng Thiên về, đang chuẩn tra xét các tiệm rèn trong thành.

 

Ngươi lập tức đến phía nam thành, tìm cách bịt miệng tên thợ rèn đó ."

 

Thanh Hòa kinh ngạc, chân còn vững tin , lập tức đầu rời .

 

“Tiểu thư yên tâm, con nhất định sẽ lo liệu thỏa đáng."

 

Dặn dò xong xuôi, Minh Di mới thở phào nhẹ nhõm, lúc mới nhận lạnh toát, nhịn mà rùng một cái.

 

Chẳng bao lâu , Phó mỗ mỗ bưng một bát canh sâm phòng:

 

“Thiếu phu nhân, đây là canh dưỡng sinh sắc xong, mau uống lúc còn nóng."

 

“Nước chuẩn xong ?"

 

“Các bà t.ử đang xách nước , sẽ xong ngay thôi ạ."

 

“Vất vả cho ."

 

“Chuyện đáng gì , vất vả."

 

Hầu hạ Minh Di là công việc nhẹ nhàng nhất trong phủ.

 

Từ lúc cửa đến nay, vị Thiếu phu nhân từng đỏ mặt quát tháo ai, đồ đều chia cho cùng ăn, ban thưởng cũng hậu hĩnh.

 

Các quản sự mỗ mỗ trong phủ ai nấy đều hận thể nhét con gái Trường Xuân Đường.

 

Minh Di an tâm xuống uống canh.

 

Phải là dạo gần đây thể lực phần hồi phục, cũng nhờ ơn bát canh “thập đại bổ" của chồng.

 

Ngồi một lát, phía phòng tắm truyền đến tiếng động:

 

“Thiếu phu nhân, nước pha xong ."

 

Minh Di cởi áo choàng, tắm rửa đồ.

 

Nàng ít khi để khác hầu hạ, hôm nay cũng tự tắm xong, mặc quần áo chỉnh tề mới bước .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-86.html.]

Quả thực chút mệt mỏi, kịp đợi Thanh Hòa về, Minh Di lên giường .

 

Đêm nay chuyện đó ở thư phòng, chắc Bùi Việt tới hậu viện , nàng cứ thế xuống .

 

Được một lúc, nàng thấy tiếng bước chân bên ngoài.

 

Là Bùi Việt.

 

Minh Di chống nửa dậy định lên tiếng thì một cánh tay thon dài đưa , vén nửa bức rèm giường.

 

Hắn bên mép giường, vóc dáng cao lớn, ánh mắt hai va .

 

Lúc nãy dứt quá nhanh, cả hai đều chút thỏa mãn.

 

“Chàng về ."

 

Giọng Minh Di vẫn bình thản như cũ.

 

Trong đầu Bùi Việt đều là dáng vẻ động tình của nàng lúc nãy, nhất thời thích nghi với sự bình tĩnh hiện tại của nàng.

 

Hắn buông rèm xuống, Minh Di đang chính giữa liền dịch trong một chút.

 

Nàng dịch, Bùi Việt cũng dịch theo, hai dính sát .

 

Nhìn một hồi, chẳng ai lên tiếng.

 

Minh Di thể cảm nhận trong đáy mắt Bùi Việt khảm một nỗi khó chịu tên.

 

Nàng đắc tội gì ?

 

“Gia chủ..."

 

Giọng nàng mang theo sự mờ mịt và ủy khuất.

 

Minh Di thực sự thấy đau đầu.

 

Hắn mà cứ tiếp tục tra xét như thế , nàng thật sự chống đỡ nổi mất.

 

Đối phó với bọn Tiêu Trấn đủ khó , còn luôn đề phòng điều tra .

 

Lẽ lúc đầu nàng nên lời lão gia t.ử mà dọn Bùi phủ .

 

đúng, nếu đến, thể động tĩnh của mà chuẩn ?

 

Nếu đến, cũng chẳng gặp .

 

Minh Di ngẩn ngơ vì ý nghĩ .

 

Mái tóc đen nhánh phủ lấy nửa , nàng mặc bộ áo tuyết trắng ngay ngắn, đôi mắt trong veo gợn sóng.

 

Cứ thế ngơ ngác , khiến lòng Bùi Việt mềm nhũn .

 

Chút trống trải khi nàng vội vã rời lúc nãy đột nhiên lấp đầy.

 

Bùi Việt ôm nàng lòng:

 

“Mệt ?"

 

“Vâng."

 

“Mau ngủ ."

 

Lúc nãy ôm nàng t.ử tế, lúc Bùi Việt nhất quyết buông tay.

 

Minh Di thấy trở bình thường thì yên tâm hơn, sợ nghi ngờ điều gì nên thuận thế tựa lòng .

 

Trên tỏa mùi hương xà phòng thanh khiết, dễ chịu.

 

Bùi Việt kiên nhẫn vuốt ve sống lưng nàng, để nàng nghiêng trong lòng .

 

Minh Di đây quen với tư thế ngủ , quen để lưng trống trải, nhưng giờ cũng đang dần thích nghi.

 

Dáng nàng khá mảnh mai, ôm lòng vặn, một chút thịt thừa, xương thịt cân đối.

 

Mới ôm một lát, Bùi Việt hôn nàng.

 

Có lẽ đêm nay vất vả là nàng, còn lúc vẫn thấy thỏa mãn, tiếp theo đợi đến ngày mười sáu, ham trỗi dậy mãnh liệt thể kìm nén.

 

Bùi Việt khó khăn nén thở, cúi đầu chạm nhẹ giữa mày nàng:

 

“Minh Di, chúng chỉ định ngày (ân ái), đúng ?"

 

“...

 

Ân."

 

Minh Di bắt đầu buồn ngủ, lầm bầm đáp.

 

Bùi Việt kéo nàng khỏi lòng , tiếp tục cọ nàng:

 

“Đã định , thì vi phu thêm một nữa, cũng tính là phạm quy."

 

Minh Di giật , tỉnh táo hẳn.

 

 

 

Loading...