Hầu Môn - Chương 87
Cập nhật lúc: 2026-03-10 11:47:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người hội tụ đủ ba điều kiện thực sự nhiều.
Ngày mười lăm, là buổi đại triều.
Sáng sớm khi trời còn sáng, Bùi Việt thức dậy lên xe ngựa về phía hoàng thành.
Xe ngựa khỏi Bùi viên hướng về phía Tây, qua cầu Ngọc Hà Bắc, dừng bên ngoài cửa Thừa Thiên.
Mỗi tháng ngày sóc vọng đại triều, bách quan đều từ đây cung, bước điện Phụng Thiên bên trong Ngọ Môn để tham triều, hôm nay cũng ngoại lệ.
Trời vẫn sáng hẳn, bốn phía cửa cung đèn đuốc rực trời, soi rọi lầu thành một mảnh huy hoàng.
Quan viên lục tục cung, dọc theo hành lang trực của Lục khoa hai bên mà tiến về phía Ngọ Môn.
Bùi Việt đến gần Thái Miếu, bỗng nhiên thấy mấy vị quan viên Bộ Binh đang phía chuyện, mà bên chính là Sào Chính Quần.
“Sào đại nhân."
Bùi Việt đột nhiên gọi một tiếng.
Phía Sào Chính Quần đang cùng Thượng thư Bộ Binh về việc cứu trợ thiên tai ở Túc Châu, bỗng nhiên gọi , dừng bước đầu , thấy là Bùi Việt, liền lộ vẻ vui mừng:
“Bùi đại nhân, ngài gọi hạ quan?"
Bùi Việt chậm rãi bước tới, Sào Chính Quần lập tức chắp tay hành lễ, Bùi Việt đáp lễ xong, chỉ tay về phía :
“Chúng ."
“Được."
“Sào đại nhân từ Túc Châu trở về khi nào?"
Sào Chính Quần trả lời:
“Ngày thứ hai thọ yến của nương nương là hạ quan Túc Châu, đến tối qua mới về.
Các lão yên tâm, băng tai ở Túc Châu xử lý kịp thời, hiện giờ còn gì đáng ngại.
Áo bông của tướng sĩ phát đến tận nơi, quân nhu và thức ăn trong doanh trại cũng cung ứng kịp thời, mắt loạn lạc gì."
Bùi Việt :
“Cũng may đại nhân điều độ thỏa đáng."
Sào Chính Quần vội đáp:
“Đâu , đều nhờ Các lão vận trù duy ác."
Bùi Việt đến để khách sáo với ông , nhanh thẳng chủ đề chính:
“ , Sào đại nhân, hôm nay tìm ông là việc hỏi.
Năm đó khi ông nhặt Đôi Hoa Sen Vòng Bạc chiến trường, còn những ai ở đó?
Lúc mang về kinh thành giao nộp, qua tay những ai?"
Mặc dù phía Lưu Trân đưa cho một bản danh sách, nhưng Bùi Việt lo lắng sai sót, nên đặc biệt tự xác thực một .
Trong lòng Sào Chính Quần trầm xuống, liền Bùi Việt đây là tra tìm tung tích Đôi Hoa Sen Vòng Bạc, ông bất động thanh sắc trả lời:
“Sau khi đại chiến Túc Châu kết thúc, hạ quan là đầu tiên dẫn tướng sĩ từ chiến trường lộ phía Đông chạy đến trướng chính trung quân, thu dọn chiến trường.
Hạ quan đem tất cả di vật của Thiếu tướng quân xếp riêng một cái tráp.
Lúc đó Viễn Sơn hầu Tiêu Trấn cùng Bình Xương hầu Vương Nghiêu phụng mệnh đến chi viện, khi họ đến, đều xem qua di vật của Thiếu tướng quân."
“Không giấu gì ngài, lúc đó hạ quan hề vòng bạc chính là Đôi Hoa Sen Vòng Bạc, chỉ thấy Thiếu tướng quân ngày thường mang theo, nên giúp thu dọn .
Còn Tiêu Trấn và Vương Nghiêu , hạ quan rõ."
“Chúng ở Túc Châu mất gần nửa tháng mới thu dọn xong chiến trường.
Ngài đấy, th-i th-ể của bao tướng sĩ đều an táng..."
Nói đến đây, giọng Sào Chính Quần mang theo tiếng nghẹn ngào, “Mà Vương Nghiêu và Tiêu Trấn đến bao lâu về doanh trại của họ chỉnh đốn quân đội.
Lúc đó chiến trường Túc Châu hỗn loạn chịu nổi, hạ quan lo lắng đồ đạc thất lạc, bèn khẩn cầu hai vị Hầu gia giúp mang di vật về thành ...
Cho đến nửa tháng hạ quan mới nhận đồ vật từ tay họ để phò linh cữu về kinh."
“Sau khi về kinh, Chưởng ấn Tư Lễ Giám Lưu Trân đón hạ quan ở ngoài thành.
Lúc đó Lý lão phu nhân cũng mặt, di vật của Thiếu tướng quân và Lý Hầu hạ quan đều giao hết cho bà.
Còn về vòng bạc trong cung, hạ quan thực sự rõ, việc hỏi Lưu chưởng ấn."
“Ít nhất là khi ở trong tay hạ quan, ngoài hạ quan , tiếp xúc với Đôi Hoa Sen Vòng Bạc chỉ Tiêu Trấn và Vương Nghiêu.
Trong nửa tháng họ bảo quản đó, liệu còn nào khác nhúng tay , hạ quan .
Nếu hạ quan sớm thứ quý giá như , năm đó để nó rời ..."
Trong lúc chuyện, bước chân của hai đến điện Phụng Thiên, quan viên tụ tập ở đây càng lúc càng đông, Bùi Việt thu lời , hỏi thêm nữa.
Qua một phen hỏi han , xuất hiện thêm một hiềm nghi là Bình Xương hầu Vương Nghiêu.
Sau buổi triều, Bùi Việt trở Đô Sát Viện, gọi Đại Lý Thiếu khanh Liễu Như Minh và Thiêm Đô Ngự sử Sào Ngộ phòng việc, đem suy đoán của cho họ .
Liễu Như Minh và Sào Ngộ đều giật kinh hãi.
Liễu Như Minh cho là đúng:
“Đại nhân, chẳng xác nhận là Tiêu Trấn ?
Bây giờ chỉ cần tìm vòng bạc, lấy thực chứng là xong mà."
Sào Ngộ ngược phản ứng nhanh hơn Liễu Như Minh:
“Vạn nhất Tiêu Trấn liên kết với Bắc Yến trộm cái vòng bạc giả, còn lấy vòng bạc thật là kẻ khác thì ?"
Liễu Như Minh gì nữa, im lặng một lát, ông về phía Bùi Việt đang ở vị trí chủ tọa:
“Các lão, theo ý của Sào tướng quân, Bình Xương hầu Vương Nghiêu cũng loại trừ khả năng ?"
Bùi Việt nắm một con dấu nhỏ, lên tiếng.
Sào Ngộ ở bên cạnh vuốt râu phân tích:
“Bình Xương hầu Vương Nghiêu là một trong tứ đại quân hầu, cũng là một trong năm Đô đốc nắm giữ kim bài.
Ngày thọ yến hôm đó ông cũng mặt, quả thực loại trừ diện hiềm nghi."
Nói xong ông chắp tay với Bùi Việt:
“Đại nhân, ý của ngài là bảo hạ quan tra xét Vương Nghiêu một chút?
Kiểm tra hành tung của Vương Nghiêu trong đêm đó?"
Bùi Việt ung dung tựa ghế tròn, tầm mắt chậm rãi từ con dấu nhỏ dời sang hai , đôi mắt nheo sâu thẳm:
“Ngoài Vương Nghiêu , còn tra một nữa."
“Ai ạ?"
“Chính là bản Sào Chính Quần!"
Liễu Như Minh và Sào Ngộ đồng thời hít một ngụm khí lạnh.
“Việc thể nào chứ?"
Liễu Như Minh trợn to mắt, tiến lên một bước vịnh bàn dài của Bùi Việt, vẻ kinh hãi trong mắt hề thuyên giảm, “Sào đại nhân là hào sảng, một lòng trung quân ái quốc, ngày thường hành sự bổn phận, mây về gió một , giống hạng chuyện gian ác phạm pháp.
Hơn nữa hạ quan Sào phủ hề giàu , y phục của ông quanh năm đều là mảnh vá, là phu nhân của ông vá vá mới miễn cưỡng mặc , cả phủ cũng chẳng mấy hầu, ông lấy bản lĩnh để bày mưu tính kế một cuộc trộm cắp kinh tâm động phách như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-mon/chuong-87.html.]
Sào Ngộ cũng cảm thấy mấy khả năng:
“Hơn nữa, hạ quan cho rằng, ông cũng cái gan đó.
Ông dám đem tính mạng cả nhà đặt cược để điện Phụng Thiên trộm bảo vật."
Bùi Việt bật :
“Xét về tình lý, cũng cảm thấy ông mấy khả năng.
xét về sự thực, ông hội tụ đủ điều kiện đó.
Kim bài của năm vị Đô đốc đều do Bộ Binh chế tạo, Sào Chính Quần là Tả thị lang Bộ Binh, khả năng l-àm gi-ả.
Và, ông là đầu tiên tiếp xúc với Đôi Hoa Sen Vòng Bạc, ông với Lý Lạn Chiêu tình như thủ túc, động cơ để trộm."
Liễu Như Minh vặn hỏi:
“Ông trộm về cho ai, ông trộm gì?
Nếu ông trộm thì ngay tại chiến trường Túc Châu trộm ."
“ , nhưng lúc bắt đầu ông hề vòng bạc chính là Đôi Hoa Sen Vòng Bạc."
Bùi Việt nghiêm mặt ông , “Liễu đại nhân, phá án nên mạnh dạn giả thiết, cẩn thận chứng minh.
cũng hy vọng ông , nhưng ba điều kiện ông đều phù hợp, thể loại trừ ông .
Cho nên, các ông cần đưa chứng cứ để chứng minh ông ."
Liễu Như Minh và Sào Ngộ , còn lời nào để , đều chắp tay với :
“Hạ quan lĩnh mệnh."
“Việc ..."
Bùi Việt dặn dò họ, “Các ông đích tra, và hãy tra thật cẩn thận, để lộ nửa điểm phong thanh.
Vương Nghiêu và Sào Chính Quần đều là trọng thần trong triều, nếu truyền ngoài, e rằng cả triều đình ai nấy đều tự nguy."
“Hạ quan hiểu."
“Những lời chỉ với hai các ông, khỏi cửa truyền cho thứ tư ."
“Tuân lệnh..."
Bùi Việt dặn dò xong những việc liền trở về Nội các.
Nội các và Bộ Hộ còn một đống việc đang chờ , tâm trí thể đặt vụ án thực sự hạn chế.
Sào Chính Quần khi Bùi Việt hỏi han ngày hôm nay, trong lòng liền thấp thỏm yên, sợ Bùi Việt chằm chằm .
Thế nên khi tan triều, ông tìm cách, nhờ Trưởng Tôn Lăng liên lạc với Minh Di.
Thông qua Trưởng Tôn Lăng đưa tin, giờ Thân ngày rằm , Minh Di và Sào Chính Quần cuối cùng cũng gặp tại một quán nhỏ gần Cổ Lầu.
Đây là đầu tiên Minh Di gặp ông với phận , Sào Chính Quần nàng hồi lâu thốt nên lời:
“Hiện giờ hạ quan nên xưng hô với thế nào?"
“Vợ của Bùi Việt, Lý Minh Di!"
Sào Chính Quần đến cái danh xưng , cuống quýt nhảy dựng lên:
“Người thật là to gan, dám Bùi phủ?
Đây chẳng khác nào hang cọp, cùng hổ mưu đồ mà!"
Minh Di bật :
“Ông đạo lý ' chân đèn thường tối nhất' ?"
Nói Bùi Việt là hổ cũng chẳng sai, đêm mười ba ăn nàng những hai , suýt chút nữa là lột da nuốt sống nàng .
“Mau cho , xảy chuyện gì?"
Minh Di xuống hỏi.
Sào Chính Quần rót cho nàng , đem việc Bùi Việt hỏi han lúc sáng kể cho Minh Di .
Trong lòng Minh Di thầm đau đầu, trầm ngâm một lát :
“Vụ án Tiêu Trấn thể kéo dài thêm nữa.
Cái vòng bạc ở Tiêu phủ sở dĩ tìm thấy, theo thấy là Hằng Vương lấy ."
Tứ Phương Quán Hoàng đế bao vây c.h.ặ.t chẽ, mật thám Bắc Yến cũng suýt Hoàng đế tóm gọn một mẻ, dù còn dư nghiệt thì lúc sóng gió thế cũng dám ngoài hành động.
Cho nên Tiêu Trấn hẳn là cơ hội liên lạc với Bắc Yến, chỉ khả năng Hằng Vương thấy Tiêu Trấn bắt , ngửi thấy mùi , liền lập tức bí mật chuyển dời vòng bạc.
Sào Chính Quần :
“Vậy chúng tìm cách tiết lộ tin cho Bùi Việt, chỉ cần tra vòng bạc của Tiêu Trấn tay, chứng thực Tiêu Trấn và Hằng Vương tham gia vụ trộm ở đảo Quỳnh Hoa, Tam pháp ty liền thể định tội, Tiêu Trấn và Hằng Vương đều chạy thoát."
Nụ của Minh Di thoáng chút chua chát:
“Ông tưởng Bùi Việt đoán Hằng Vương lấy vòng bạc ?
Hắn là đang giữ , Hoàng đế động đến Hằng Vương nên định nhúng tay , đang giả ngu đấy."
“Vậy chúng , thể giương mắt Bùi Việt tóm lấy chúng mà tra chứ."
Minh Di im lặng, ngón tay khẽ gõ lên trán, suy nghĩ hồi lâu đưa quyết định:
“Ta gặp Tiêu Trấn một , hạ chút thu-ốc mạnh, ép lão cáo già Hằng Vương lộ diện, lúc đó Hoàng đế xử lý Hằng Vương cũng ."
Sào Chính Quần lo lắng :
“Tiêu Trấn hiện đang giam ở ngục tối của Đô Sát Viện, canh phòng nghiêm ngặt, , ?"
Minh Di để tâm :
“Hoàng cung Bắc Yến còn xông , Thập Bát La Hán cũng từng giao thủ, huống chi chỉ là một Đô Sát Viện."
Chỉ là một Đô Sát Viện...
Sào Chính Quần gì nữa, ông phục nhất chính là vẻ bá liệt bình thản nàng.
Một câu gợi những năm tháng huy hoàng thét lửa ở Túc Châu, ngẩn ngơ một lát, thấy nàng quyết ý, Sào Chính Quần khuyên nữa:
“Người , cần hạ quan gì?"
“Hiện giờ ông thể Bùi Việt nhắm , cần gì cả, cứ đúng quy củ mà là ."
“Làm thế ?
Chuyện lớn thế , hạ quan giúp sức thành?
Ít nhất cũng để hạ quan trợ lực cho ?
Làm bình phong che chắn."
Sào Chính Quần sốt sắng dậy.
Minh Di cũng dậy theo ông, vỗ vai ông, ánh mắt kiên nghị:
“Ông chiến trường của ông, vụ án của cha còn cần đến ông."
Sào Chính Quần ngẩn , nghiến c.h.ặ.t răng, vỗ ng-ực :
“Hạ quan dù liều mạng , cũng xé một lỗ hổng triều đình."