Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-02-05 02:54:01
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từ ngày thăng trắc phu nhân, viện của Liễu thị từng yên tĩnh.
Hương an t.h.a.i mỗi ngày dứt, thái y liên tục, nha nhẹ như mèo, chỉ sợ phát một tiếng động lớn cũng khiến chủ t.ử vui. Cả hậu viện đều , cái bụng chính là mạch sống của Liễu trắc phu nhân.
Chỉ cần đứa bé bình an đời, địa vị của nàng sẽ vững như bàn thạch.
chuyện đời, xưa nay đều thuận theo mong của kẻ quá tham.
Buổi sáng hôm đó, Liễu trắc phu nhân dùng xong bát t.h.u.ố.c an thai, kịp đặt xuống thì sắc mặt bỗng trắng bệch.
Tim đập nhanh.
Ngực tức.
Bụng đau âm ỉ.
“Người !” nàng siết c.h.ặ.t t.a.y vịn giường, giọng run lên,
“Gọi thái y! Mau!”
Cả viện lập tức rối loạn.
Nhị thiếu gia Tạ Trường Minh tin chạy tới, thấy mẫu mồ hôi lạnh túa , tim như bóp c.h.ặ.t.
“Mẫu ! Có ?!”
Liễu trắc phu nhân nắm tay con trai, móng tay gần như cắm da thịt .
“Không để xảy chuyện,” nàng dồn dập,
“Bằng giá… giữ đứa bé .”
Thái y mời tới là Lưu thái y, thường ngày chuyên chăm sóc cho Liễu trắc phu nhân. Bắt mạch xong, ông cau mày thật c.h.ặ.t.
“Thai tượng… chút bất ,” ông chậm rãi,
“mấy ngày gần đây phu nhân dùng thêm thứ gì ?”
Liễu trắc phu nhân lập tức về phía nha : “Không ! Mọi thứ đều theo đơn của thái y!”
Lưu thái y im lặng.
Im lặng … khiến sợ hơn cả lời .
Tin Liễu trắc phu nhân t.h.a.i tượng yên truyền ngoài, nhanh tới tai Trần thị.
Trong chính viện, Trần thị đang tựa giường, xong chỉ khẽ thở dài.
“Quả nhiên,” bà nhỏ.
Tạ Minh Nguyệt bên cạnh, sắc mặt đổi.
“Con thấy lạ ?” Trần thị hỏi.
“Không,” Tạ Minh Nguyệt đáp,
“mẫu nghĩ xem, hậu viện … ai thật sự mong đứa bé đó bình an?”
Trần thị im lặng.
Không ai mong.
cũng ai dám tay.
Ít nhất là danh nghĩa.
Chiều hôm đó, Tạ hầu gia hạ lệnh:
— Thêm một thái y nữa cùng chẩn thai.
Người mời tới là Triệu thái y, vốn là từng chữa bệnh cho Trần thị nhiều năm.
Chỉ một động thái nhỏ thôi, đủ để hậu viện hiểu rõ:
Thái y… chia phe.
Triệu thái y tới viện Liễu trắc phu nhân buổi tối.
Sau khi bắt mạch, ông chậm rãi dậy, chắp tay:
“Thai khí vững,” ông ,
“ do ngoại lực, mà là… tâm hỏa quá vượng.”
Một câu , Lưu thái y lập tức biến sắc.
“Tâm hỏa?” Liễu trắc phu nhân cau mày,
“Ý ngài là gì?”
“Ý là,” Triệu thái y thẳng nàng ,
“phu nhân suy nghĩ quá nhiều, lo lắng quá mức. Thai nhi chịu ảnh hưởng, khó mà an .”
Lời nặng.
từng chữ… đều là d.a.o.
Liễu trắc phu nhân siết c.h.ặ.t chăn.
Lo lắng vì ai?
Vì đích mẫu c.h.ế.t.
Vì đích nữ còn đó.
Vì hầu gia nghiêng về nàng.
Những thứ … nàng thể lo?
Cùng lúc đó, Tạ hầu gia gọi Tạ Minh Nguyệt tới thư phòng.
“Minh Nguyệt,” ông ,
“Liễu trắc phu nhân thể . Con là trưởng nữ, từ nay nên thường xuyên qua thăm hỏi.”
Một câu , như quan tâm.
trong hậu viện, nó còn một ý khác:
Nếu xảy chuyện, đích nữ cũng mặt.
Tạ Minh Nguyệt hiểu rõ.
Đây là trách nhiệm.
Cũng là cái bẫy.
“Con xin tuân lệnh,” nàng đáp, chút do dự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-13.html.]
Tạ hầu gia nàng thêm một cái.
“Con… oán ?”
“Con chỉ mong hầu phủ yên ,” Tạ Minh Nguyệt ,
“những thứ khác, con dám nghĩ.”
Không dám nghĩ.
nghĩa là tính.
Ngày hôm , Tạ Minh Nguyệt đầu tiên bước viện Liễu trắc phu nhân với phận trưởng tỷ hiền lương.
Nàng mặc váy nhã nhặn, son phấn đậm, tay cầm hộp t.h.u.ố.c bổ do Trần thị chuẩn .
“Trắc phu nhân,” nàng cúi hành lễ,
“con tới thăm .”
Liễu trắc phu nhân nàng, trong mắt lóe lên cảnh giác.
“Đại tiểu thư lòng,” nàng gượng,
“ thể yếu, tiếp lâu .”
“Không ,” Tạ Minh Nguyệt mỉm ,
“con chỉ một lát.”
Hai đối diện.
Một ôm bụng.
Một đặt tay lên đầu gối.
Không khí yên tĩnh đến đáng sợ.
“Thai nhi… là phúc của hầu phủ,” Tạ Minh Nguyệt chậm rãi,
“con mong trắc phu nhân giữ gìn thể. Đừng để tâm tới lời đồn bên ngoài.”
Liễu trắc phu nhân nheo mắt.
“Đại tiểu thư lời … là ý gì?”
“Không ý gì,” Tạ Minh Nguyệt đáp,
“chỉ là con , suy nghĩ nhiều sẽ cho thai.”
Một câu , giống hệt lời Triệu thái y.
Liễu trắc phu nhân lập tức cảm thấy tim đập nhanh hơn.
Nàng Tạ Minh Nguyệt, chợt nhận —
đích nữ mặt… đang cao.
Cao đến mức, chỉ cần nàng động một ý ,
thì đứa bé trong bụng sẽ là thứ chịu quả báo đầu tiên.
Rời viện Liễu trắc phu nhân, A Chi thấp giọng hỏi: “Tiểu thư, sợ là—”
“Ta chính là để họ ,” Tạ Minh Nguyệt đáp.
“Nói gì?”
“Nói hiền,” nàng khẽ ,
“hiền đến mức… ai nghi .”
Hiền lương trưởng tỷ.
Thăm hỏi đều đặn.
Không thiếu lễ nghĩa.
cũng chính vì ,
nếu t.h.a.i xảy chuyện…
ai thể đổ lên đầu nàng.
Đêm đó, Liễu trắc phu nhân đau bụng dữ dội nữa.
Thái y gọi tới gấp.
Triệu thái y chỉ một câu: “Phải tuyệt đối tĩnh dưỡng. Nếu còn động tâm… hậu quả khó lường.”
Liễu trắc phu nhân giường, nước mắt tràn .
Nàng chợt nhận một điều đáng sợ.
Kẻ nguy hiểm nhất trong hậu viện …
Trần thị.
Không Tạ Trường Du.
Mà là Tạ Minh Nguyệt.
Một đích nữ từng tay,
nhưng mỗi bước đều khiến khác tự đẩy tới bờ vực.
Ở chính viện, Trần thị con gái kể việc, chỉ lặng lẽ nắm tay nàng.
“Con tính kỹ ?” bà hỏi.
“Dạ,” Tạ Minh Nguyệt đáp,
“mẫu , từ nay về … chỉ cần giữ sức khỏe.”
“Những việc dơ bẩn ,” nàng ngẩng đầu, ánh mắt tĩnh lặng như nước sâu,
“để con.”
Ngoài trời, mưa lất phất rơi.
Trong bụng Liễu trắc phu nhân, một sinh mệnh còn thành hình…
trở thành trọng tâm của cả cuộc chiến.
Và Tạ Minh Nguyệt rõ:
Thai ,
sinh …
còn do Liễu trắc phu nhân quyết định nữa.