Sau khi đòn lời đồn thất bại, viện của Liễu trắc phu nhân im lặng một cách bất thường.
Không còn động tĩnh, còn thủ đoạn lộ liễu, ngay cả Tạ Trường Minh cũng thu liễm nhiều. hiểu chuyện đều — sự im lặng là đang ủ độc.
Quả nhiên, ba ngày , một tin tức như lưỡi d.a.o rơi thẳng xuống chính viện.
Hầu phủ nhận thiệp từ Lưu gia ở Giang Nam.
Lưu gia đại thế gia kinh thành, nhưng nắm trong tay mấy tuyến vận tải muối quan trọng. Tài lực nhỏ, quan hệ rộng, chỉ là… gia phong hỗn loạn, con gái gả đó đa phần sống yên.
Thiệp ghi rõ.
Muốn kết thông gia với Tạ gia.
Đích danh cầu Đại thiếu gia Tạ Trường Du.
Tin tới, Trần thị gần như ngất .
“Không ,” bà dứt khoát,
“hôn sự … tuyệt đối .”
Tạ Minh Nguyệt cầm thiệp, chỉ cần một hiểu.
Đây là đòn hiểm.
Không g.i.ế.c .
Mà là chôn sống tương lai.
Tạ hầu gia do dự.
“Lưu gia thế lực nhỏ,” ông ,
“nếu kết , lợi cho tiền đồ Trường Du.”
“ gia phong Lưu gia—” Trần thị run giọng.
“Gia phong thể sửa,” Tạ hầu gia cắt lời,
“tiền đồ thì đợi .”
Một câu … khiến Trần thị câm lặng.
Tạ Minh Nguyệt ngẩng đầu.
“Phụ ,” nàng , giọng bình tĩnh,
“cho con hỏi một câu.”
“Con .”
“Nếu trưởng cưới Lưu gia nữ,
còn thể đường đường chính chính bước triều đình ?”
Tạ hầu gia nhíu mày.
“Ý con là?”
“Lưu gia liên quan đến muối,” Tạ Minh Nguyệt đáp,
“mà muối… là mạch m.á.u quốc khố.
Một khi xảy biến cố, đầu tiên tra… là thông gia.”
Không ai phản bác .
Cùng lúc đó, tin tức lặng lẽ lan tới viện Liễu trắc phu nhân.
Nàng xong, khẽ.
“Đích t.ử thì ?” nàng với Tạ Trường Minh,
“chỉ cần hôn sự thành,
tiền đồ của … sẽ bó c.h.ặ.t.”
“Nếu còn đường,” nàng nghiêng đầu,
“đứa bé trong bụng … sẽ là hy vọng duy nhất.”
Tạ Trường Minh siết c.h.ặ.t t.a.y.
“Mẫu yên tâm,” ,
“con sẽ khiến phụ gật đầu.”
Tối hôm đó, Tạ Trường Du tìm Tạ Minh Nguyệt.
“Muội đừng nhúng tay,” , giọng trầm,
“hôn sự … nếu phụ định,
càng phản đối, càng khiến khó xử.”
Tạ Minh Nguyệt trưởng, lòng đau nhói.
“Huynh nghĩ,” nàng hỏi,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-16.html.]
“ vì ai?”
Tạ Trường Du im lặng.
“Huynh là đích t.ử,” nàng tiếp,
“đáng lẽ chọn lựa nhất,
chứ trở thành vật hy sinh cho cân bằng hậu viện.”
Đêm , Tạ Minh Nguyệt một việc khiến cả phủ chấn động.
Nàng đích thư.
Không cho Lưu gia.
Mà cho ngự sử Đô Sát Viện – Lâm đại nhân.
Lâm đại nhân từng chịu ân của Trần thị năm xưa. Ông nổi tiếng cương trực, ghét nhất là muối lậu, tham nhũng.
Thư chỉ mấy dòng:
“Lưu gia Giang Nam gần đây giao thiệp rộng,
xin đại nhân… để mắt.”
Không kết tội.
Không cáo trạng.
Chỉ là một lời nhắc đúng , đúng chỗ.
Hai ngày , kinh thành rộ lên tin:
Lưu gia ngự sử để ý.
Các tuyến vận tải muối kiểm tra.
Thiệp cầu … lập tức rút .
Tạ hầu gia cầm thư từ chối, sắc mặt âm trầm.
Ông ngu.
Ông … tay.
Buổi tối, Tạ hầu gia gọi Tạ Minh Nguyệt tới thư phòng.
“Là con ?” ông hỏi thẳng.
“Dạ,” nàng cúi đầu,
“là con.”
“Con ,” ông trầm giọng,
“ … là phá đại sự?”
“Con ,” nàng ngẩng lên,
“nhưng nếu phá,
trưởng sẽ chôn cả đời.”
Tạ hầu gia con gái lâu.
Cuối cùng, ông thở dài.
“Con… trưởng thành .”
Không trách.
Không phạt.
Chỉ một câu — chính là thừa nhận.
Trong viện Liễu trắc phu nhân, khi tin hôn sự hỏng, nàng suýt bóp nát gối.
“Tạ Minh Nguyệt…” nàng thì thầm,
“ngươi dám động tương lai của .”
Nàng đặt tay lên bụng, ánh mắt độc địa.
“Được,” nàng lạnh,
“ … sẽ động thứ mà ngươi thể bảo vệ.”
Đêm khuya, Tạ Minh Nguyệt cửa sổ.
Nàng hiểu.
Từ giây phút nàng chủ động đ.á.n.h lá bài ,
nàng còn đường lui.
Hậu viện… biến thành chiến trường.
Và nàng…
chính thức bước lên tiền tuyến.