Tạ Minh Nguyệt từng nghĩ, thứ đầu tiên buộc nàng bước cuộc tranh đấu hậu viện là… một chén t.h.u.ố.c.
Sáng sớm hôm , mưa tạnh, nhưng khí trong hầu phủ vẫn nặng nề như một tầng sương lạnh tan. Tạ Minh Nguyệt án thư trong phòng , bàn đặt một gói giấy dầu nhỏ – bên trong là phần t.h.u.ố.c còn sót mà A Chi liều mạng lấy từ nhà bếp đêm qua.
Nàng nó lâu.
Gói t.h.u.ố.c màu, mùi, nếu đại phu già trong ngõ Tây Thành kiểm tra, thì dù là cẩn thận đến cũng ngờ , thứ thể gặm nhấm sinh mệnh từng chút một.
“Giỏi thật,” Tạ Minh Nguyệt khẽ , khóe môi cong lên một nụ lạnh, “độc c.h.ế.t , nhưng khiến thể ngày càng suy nhược, cuối cùng bệnh nặng mà qua đời, bên ngoài chỉ là mệnh bạc.”
Đây chính là chỗ cao tay của bày cục.
Nếu Tạ phu nhân thật sự mệnh hệ gì, tra xuống cũng chỉ thể trách thể vốn yếu, ai dám nghi ngờ đến một di nương ngày ngày thỉnh an, lời dịu dàng.
A Chi bên cạnh, hai tay nắm c.h.ặ.t, giọng vẫn còn run: “Tiểu thư… chúng nên cho hầu gia ?”
Tạ Minh Nguyệt lắc đầu ngay.
“Không,” nàng đáp dứt khoát, “bây giờ , chẳng những lật Vân di nương, mà còn đ.á.n.h rắn động cỏ.”
Hầu gia là thế nào, nàng hiểu rõ hơn ai hết. Ông thương Tạ phu nhân, nhưng cũng sủng các di nương. Không chứng cứ rõ ràng, ông sẽ chỉ xem đây là chuyện hiểu lầm, nhiều nhất nhắc nhở vài câu.
Còn Vân di nương?
Một dám âm thầm hạ độc đích mẫu, thể để đường lui cho .
“Tiểu thư…” A Chi do dự, “ phu nhân thì ? Chẳng lẽ cứ để uống t.h.u.ố.c giả tiếp ạ?”
Tạ Minh Nguyệt sang gói t.h.u.ố.c bàn, ánh mắt trầm xuống.
“Thuốc vẫn uống,” nàng chậm rãi, “nhưng là t.h.u.ố.c chúng chuẩn .”
A Chi ngẩng đầu, sửng sốt.
Tạ Minh Nguyệt giải thích bình thản, như đang một chuyện hết sức hiển nhiên: “Nếu đột nhiên ngừng t.h.u.ố.c, Vân di nương nhất định sẽ sinh nghi. Chỉ cần đổi thành t.h.u.ố.c bổ thật, giữ nguyên mùi vị, hình dạng, nàng sẽ phát hiện .”
A Chi hít sâu một , trong lòng sợ phục.
Nàng theo tiểu thư từ nhỏ, nhưng đến hôm nay mới thật sự nhận , đích nữ nhà từng ngốc. Chỉ là… dùng sự thông minh mà thôi.
Buổi trưa, Tạ Minh Nguyệt như thường lệ sang thỉnh an Tạ phu nhân.
Trong phòng vẫn thoang thoảng mùi t.h.u.ố.c, Tạ phu nhân dựa gối mềm, sắc mặt nhợt nhạt. Thấy con gái , bà miễn cưỡng : “Minh Nguyệt tới .”
“Nương thấy trong thế nào?” Tạ Minh Nguyệt bước tới, nhẹ nhàng đỡ bà.
“Tốt hơn chút ,” Tạ phu nhân đáp, nhưng giọng yếu ớt che giấu .
Tạ Minh Nguyệt vạch trần, chỉ thuận tay lấy chén t.h.u.ố.c bàn, đích đưa tới môi mẫu .
“Nương uống , hôm nay con dặn sắc t.h.u.ố.c cẩn thận hơn.”
Tạ phu nhân con gái, ánh mắt ngạc nhiên, nhưng cũng hỏi nhiều. Bà uống t.h.u.ố.c xong, Tạ Minh Nguyệt mới yên tâm đặt chén xuống.
lúc , nha ngoài cửa bẩm báo: “Đại tiểu thư, Vân di nương tới thăm phu nhân.”
Tạ Minh Nguyệt khẽ nhíu mày, nhanh ch.óng giãn .
Đến thật nhanh.
“Cho ,” nàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-2.html.]
Vân di nương bước phòng, mặc áo lụa màu nhạt, dung mạo tính là tuyệt sắc, nhưng một loại dịu dàng khiến khác dễ buông lỏng cảnh giác.
“Nô tỳ phu nhân mấy ngày nay thể khỏe, nên qua thăm,” nàng cúi hành lễ, giọng nhẹ như gió xuân.
Tạ phu nhân gật đầu, khách khí đáp vài câu.
Trong lúc hai chuyện, ánh mắt Vân di nương như vô tình liếc về phía chén t.h.u.ố.c rỗng bàn. Thấy uống hết, đáy mắt nàng thoáng qua một tia yên tâm nhanh, nhanh đến mức nếu chú ý sẽ nhận .
Tạ Minh Nguyệt thấy.
Nàng bên cạnh, từ đầu đến cuối chỉ mỉm dịu dàng, như một đích nữ hề gì.
“Nghe phương t.h.u.ố.c là Vân di nương dày công tìm ,” nàng nhẹ giọng , “nương con uống thấy cũng đỡ hơn, thật là cảm ơn.”
Vân di nương vội vàng xua tay: “Đại tiểu thư khách khí , phu nhân khỏe mạnh là phúc khí của cả hầu phủ.”
Những lời thì , nhưng trong lòng mỗi nghĩ gì, chỉ trời .
Sau khi Vân di nương rời , Tạ phu nhân con gái, thở dài: “Minh Nguyệt, con thấy Vân di nương thế nào?”
Nếu là , Tạ Minh Nguyệt sẽ vài câu trung dung, thiên vị.
, nàng chỉ đáp: “Nương, hậu viện ai vô duyên vô cớ đối với khác.”
Tạ phu nhân khẽ sững .
Bà con gái hồi lâu, trong ánh mắt dâng lên một tia lo lắng xen lẫn đau lòng. “Con… ?”
Tạ Minh Nguyệt phủ nhận.
“Nương,” nàng cúi thấp , giọng nhẹ nhưng vô cùng kiên định, “từ nay về , chuyện trong hậu viện, cứ giao cho con.”
Tạ phu nhân mấp máy môi, gì đó, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu.
Bà mệt . Có lẽ… cũng đến lúc để con gái lớn lên.
Chiều hôm , Tạ Minh Nguyệt cho truyền lời, rằng thể mẫu , tạm thời tiếp khách. Tin nhanh lan khắp hậu viện.
Có thở phào, thấp thỏm.
Còn Vân di nương, khi tin, chỉ nhạt một tiếng.
“Không tiếp khách?” nàng tự lẩm bẩm, “Xem t.h.u.ố.c cũng bắt đầu tác dụng .”
Nàng hề , từ lúc trở , mỗi bước nàng , đều trong mắt Tạ Minh Nguyệt.
Đêm xuống, ánh đèn trong phòng Tạ Minh Nguyệt vẫn sáng.
Nàng mở sổ sách trong phủ, từng dòng từng chữ đều là nhân tình, là tiền bạc, là những mối quan hệ chằng chịt.
Muốn đấu trong hậu viện, thể chỉ dựa cảm xúc.
Phải chứng cứ.
Phải .
Phải thời điểm.
Tạ Minh Nguyệt khép sổ , ánh mắt lạnh lẽo mà tỉnh táo.
“Vân di nương,” nàng khẽ thì thầm,
“ngươi tay … thì đừng trách nhường nữa.”