Sáng hôm , lệnh xử trí Liễu trắc phu nhân ban xuống.
Không phạt roi.
Không đuổi khỏi phủ.
Chỉ một câu ngắn gọn, nhưng đủ để đ.á.n.h gãy bộ kiêu hãnh của nàng .
Giáng từ trắc phu nhân xuống thất, thu hồi quyền quản viện, cắt bớt hạ nhân cận, chuyển sang ở thiên viện phía tây.
Lệnh ban , hậu viện lặng như c.h.ế.t.
Không ai dám bàn tán lớn tiếng, nhưng ánh mắt ai nấy đều đổi khác. Những từng vây quanh Liễu trắc phu nhân bắt đầu né tránh, những kẻ đây cúi đầu nàng giờ giữ cách đủ, như sợ dính thứ gì sạch sẽ.
Trong hậu viện, mất quyền còn đáng sợ hơn mất sủng.
Liễu trắc phu nhân – giờ gọi là Liễu di nương – xong lệnh, , loạn. Nàng chỉ lặng lâu, tay đặt lên bụng trống rỗng, ánh mắt dại như mất hồn.
Khi đến áp giải nàng sang thiên viện, nàng dậy chậm.
Trước khi , nàng đầu một về phía chính viện.
Ánh mắt còn yếu đuối.
Mà là hằn thù.
Tin Liễu di nương giáng vị lan tới tiền viện nhanh.
Tạ Trường Minh tin buổi trưa, khi đang cùng mấy vị công t.ử con của thế gia khác luận bàn văn sách. Nghe xong, tay khựng , chén trong tay đặt xuống mạnh hơn một chút.
“Huynh ?” một hỏi.
“Không gì,” Tạ Trường Minh nhạt, “chỉ là trong phủ chút chuyện.”
trong lòng , sóng nổi.
Mẫu … thua .
Không thua một ván cờ, mà là thua tư cách.
Điều đó nghĩa gì?
Có nghĩa là từ nay về , còn là “đích t.ử tương lai khả dĩ nâng đỡ”, mà chỉ là một công t.ử thứ xuất, chỗ dựa vững chắc trong hậu viện.
Điều , đối với một thiếu niên vốn dĩ nhiều tham vọng như Tạ Trường Minh, là thể chấp nhận.
Cùng lúc đó, trong chính viện, Trần thị cũng đang bẩm báo bộ sự việc.
Bà vui, cũng hả hê.
Chỉ cảm thấy mệt.
“Phu quân xử như ,” bà nhỏ, “cũng coi như để cho nàng một con đường.”
Tạ Minh Nguyệt đang bên cửa sổ, thì khẽ lắc đầu.
“Không , mẫu ,” nàng , “đối với như Liễu di nương, đây đường sống.”
“Vậy là gì?” Trần thị hỏi.
“Là đẩy nàng tới chỗ… còn gì để mất.”
Một khi còn gì để mất, sẽ liều.
Và liều mạng… là kẻ nguy hiểm nhất.
Buổi chiều hôm , Tạ Minh Nguyệt nhận một tin mấy lành.
Tạ Trường Minh mời tới thư phòng, và đó… ở dùng bữa tối cùng Tạ hầu gia.
Chuyện vốn dĩ hiếm.
trong thời điểm , nó mang ý nghĩa khác.
Trần thị xong, sắc mặt trầm xuống.
“Phu quân… vẫn bỏ hẳn .”
“Không bỏ,” Tạ Minh Nguyệt , “mà là xem.”
“Xem cái gì?”
“Xem Tạ Trường Minh,” nàng đáp, “ khi mất mẫu chống lưng, sẽ đến .”
Bữa tối hôm , Tạ Trường Minh biểu hiện .
Hắn nhắc đến mẫu , oán trách, tỏ bất mãn. Chỉ chuyện học hành, về việc trong thư viện, về những bài văn khen.
Tạ hầu gia , gật đầu vài .
“Con gần đây,” ông , “trầm hơn .”
Tạ Trường Minh cúi đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-22.html.]
“Con hiểu,” đáp, “trong phủ chuyện, phụ vui, con dám ồn.”
Một câu khéo.
Không bênh mẫu .
Không trách phụ .
Chỉ đặt ở vị trí con điều.
Tạ hầu gia thêm vài .
Trong lòng ông, một tia do dự nhỏ.
Cũng chính buổi tối đó, Tạ Minh Nguyệt gặp ca ca ruột của – Tạ Trường Khanh.
Tạ Trường Khanh là ít , tính tình điềm đạm, khác hẳn Tạ Trường Minh. ngu, chỉ là thích tranh giành.
“Muội thấy ,” Tạ Minh Nguyệt , “phụ bắt đầu để ý .”
Tạ Trường Khanh im lặng một lát.
“Muội nghĩ,” hỏi, “ sẽ gì?”
“Hắn sẽ tranh,” nàng đáp do dự, “và sẽ tranh bằng cách khiến trông… kém hơn .”
Tạ Trường Khanh nhíu mày.
“Huynh đấu.”
“ đang ở vị trí khiến khác buộc đấu,” Tạ Minh Nguyệt thẳng , “ là đích trưởng t.ử.”
Một câu , nhắc rõ phận.
Không tranh cũng là một loại tranh.
Vài ngày , trong thư viện xảy chuyện.
Một bài luận của Tạ Trường Khanh tố là… đoạn giống với một bài văn cổ, nghi là vay mượn ý tứ quá mức.
Chuyện lớn.
đúng lúc.
Tin truyền tới tai Tạ hầu gia, khiến ông gọi Tạ Trường Khanh tới hỏi.
Tạ Trường Khanh giải thích rõ ràng.
ánh mắt Tạ hầu gia còn như .
Bởi vì đúng lúc , Tạ Trường Minh khen ngợi vì một bài văn mới mẻ, sáng tạo.
So sánh… tự nhiên hình thành.
Đêm đó, Tạ Minh Nguyệt một trong phòng, ngọn đèn lay động.
Nàng cần hỏi cũng .
Liễu di nương bắt đầu tay.
Không trực tiếp.
Không lộ mặt.
Mà là đẩy con trai lên, dùng mũi d.a.o.
Tạ Minh Nguyệt khẽ .
Nếu là đây, nàng sẽ khuyên ca ca tránh xa.
bây giờ thì khác.
Trong cuộc chơi , lùi bước chỉ khiến khác tiến nhanh hơn.
Nàng dậy, bước tới bàn, một phong thư ngắn.
Gửi cho ai…
chỉ nàng .
Ở thiên viện phía tây, Liễu di nương trong bóng tối.
Nàng nữa.
Chỉ vuốt ve một chiếc vòng tay cũ, ánh mắt lạnh như băng.
“Trần thị,” nàng thì thầm, “Tạ Minh Nguyệt…”
“Các nghĩ thua ?”
Ngoài , gió thổi mạnh.
Một cuộc tranh chấp mới…
chính thức bắt đầu.