Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-02-05 05:17:33
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện bài luận của Tạ Trường Khanh nghi vay mượn ý tứ dừng ở mức lời đồn.

Ba ngày , của thư viện chính thức đưa việc mặt các học trò. Không thẳng tên, chỉ nhắc tới “ học văn mà hiểu văn, bắt chước bề ngoài mà cốt cách”. ai cũng … mũi dùi đang nhắm ai.

Tạ Trường Khanh ở hàng đầu, lưng thẳng, sắc mặt bình tĩnh.

Chỉ bàn tay đặt bàn là siết c.h.ặ.t.

Hắn sợ trách.

Hắn chỉ quen nghi ngờ.

Vì từ nhỏ đến lớn, từng dùng mưu mẹo để đổi lấy khen ngợi. Văn chương của , dù sắc bén, nhưng luôn ngay thẳng.

Còn Tạ Trường Minh thì chếch phía , thần sắc thản nhiên, thỉnh thoảng còn gật đầu như thể đồng tình với lời .

Một màn , rơi mắt khác, thật sự quá “đúng lúc”.

Buổi trưa hôm đó, chuyện lan về hầu phủ.

Tạ hầu gia gì, chỉ sai mang bài luận của Tạ Trường Khanh và một bài văn cổ cho là “tương tự” đặt lên thư án.

Ông lâu.

Càng , mày càng nhíu .

Không vì giống.

Mà vì giống đủ để buộc tội, nhưng giống đủ để khiến khác nghi ngờ.

Đây mới là chỗ hiểm.

Người bày mưu cần chứng cứ.

Chỉ cần gieo một cái bóng.

Tạ Minh Nguyệt tin buổi chiều.

Nàng đang cùng Trần thị thêu thùa, tay chợt dừng .

“Mẫu ,” nàng hỏi, “phụ ?”

“Chưa,” Trần thị lắc đầu, “nhưng giữ bài luận.”

Chỉ một câu đó, Tạ Minh Nguyệt hiểu.

Giữ , tức là tin.

cũng bỏ qua.

Và chính lưng chừng … là nơi khác dễ chen nhất.

Buổi tối, Tạ Minh Nguyệt tới thư viện.

Danh nghĩa là đưa ít điểm tâm cho ca ca, nhưng thực chất là tận mắt.

Trong thư viện, ánh đèn sáng, mùi giấy mực quen thuộc.

Tạ Trường Khanh đang chép sách, nét chữ vẫn vững, nhưng tốc độ chậm hơn thường ngày.

“Ca ca,” nàng lên tiếng.

Tạ Trường Khanh ngẩng đầu, thấy nàng thì khẽ .

“Muội tới .”

“Huynh tức ?” nàng hỏi thẳng.

Tạ Trường Khanh im lặng một lát.

“Tức,” , “nhưng tức giải quyết gì.”

“Huynh nghĩ,” Tạ Minh Nguyệt , “chuyện là ngẫu nhiên ?”

Tạ Trường Khanh trả lời ngay.

Hắn ngu.

Chỉ là nay nghĩ theo hướng đó.

“Là Trường Minh?” hỏi.

Tạ Minh Nguyệt gật, cũng lắc.

“Không cần là ai,” nàng , “chỉ cần … nếu tự chứng minh, thì về mỗi bước , đều sẽ nhắc chuyện hôm nay.”

Tạ Trường Khanh siết b.út.

“Muội gì?” hỏi.

“Muội sẽ ,” nàng đáp, “nhưng thể .”

Hai ngày , Tạ Minh Nguyệt chính thức xin phép Trần thị… mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-23.html.]

Không gặp Tạ hầu gia.

Mà là tới thư viện, gặp .

Lý do đơn giản.

Nàng mang theo một cuốn sách cũ.

Cuốn sách bảo vật gì, chỉ là một bản chú giải cổ văn, từng Tạ Trường Khanh dùng tài liệu tham khảo từ nhiều năm .

Trong đó, nhiều đoạn ghi chú bằng mực nhạt, ghi rõ nguồn gốc, bối cảnh, cách hiểu của riêng .

Tạ Minh Nguyệt đặt cuốn sách lên bàn.

“Tiên sinh,” nàng , “ trưởng của từ năm mười bốn tuổi cuốn . Bài luận … chỉ là sự tiếp nối của suy nghĩ .”

Tiên sinh cầm sách, lật từng trang.

Càng lật, ánh mắt càng đổi.

Bởi vì thứ nguy hiểm nhất trong việc “vay mượn” văn chương… giống chữ.

Mà là giống cách nghĩ.

trong cuốn sách , cách nghĩ tồn tại từ lâu.

Chuyện dừng ở đó.

Chiều hôm , Tạ Minh Nguyệt một việc khiến ít kinh ngạc.

Nàng mời Tạ Trường Minh tới thư viện.

Trước mặt .

“Tam ca,” nàng mỉm , “ bài văn của mới mẻ. Không thể rõ… ý xuất phát từ ?”

Một câu hỏi nhẹ.

là bẫy.

Bởi vì đoạn khen trong bài văn của Tạ Trường Minh… thực là một cách diễn giải gần với một bài luận khác, ít , nhưng tồn tại.

Tạ Trường Minh sững trong khoảnh khắc.

Chỉ một khoảnh khắc nhỏ.

đủ.

Tiên sinh .

“Ngươi bài luận nào?” ông hỏi.

Tạ Trường Minh mím môi.

Nếu thật, sẽ cho là học theo.

Nếu … sẽ nghi ngờ là gốc.

Hắn chọn cách vòng.

Và chính sự vòng vo khiến nhíu mày.

Buổi tối hôm đó, kết luận đưa .

Bài luận của Tạ Trường Khanh coi là vay mượn.

Còn bài của Tạ Trường Minh… phạt, nhưng cũng còn khen như .

Không ai thua .

cũng ai thắng trọn vẹn.

Chỉ một điều đổi rõ ràng.

Ánh mắt Tạ Trường Minh… khác.

Đêm , Tạ Minh Nguyệt hiên, mưa phùn rơi nhẹ.

Nàng .

Từ hôm nay, nàng còn là “đích nữ tranh”.

Nàng bước ánh sáng.

Và một khi bước

sẽ thể ngoài nữa.

Ở thiên viện phía tây, Liễu di nương tin, tay siết c.h.ặ.t chiếc vòng cũ đến trắng cả knuckles.

“Giỏi lắm,” nàng lạnh, “Tạ Minh Nguyệt.”

“Cuối cùng… ngươi cũng lộ mặt.”

Loading...