Tin đồn là thứ chạy nhanh hơn cả gió đông.
Buổi sáng tam hoàng t.ử rời Tạ phủ, đến chiều, cả kinh thành râm ran. Không ai cuộc gặp những gì, nhưng chỉ riêng việc bước qua cổng Tạ phủ cũng đủ khiến vô mất ngủ.
Minh Nguyệt rõ.
Đây chính là phản ứng dây chuyền nàng .
nàng cũng hiểu, phản công sẽ đến ngay đó.
Biến cố xảy ngày thứ ba.
Trần thị ngã bệnh.
Không báo .
Không dấu hiệu.
Buổi sáng còn dùng điểm tâm cùng Minh Nguyệt, đến trưa nôn m.á.u.
Tin truyền tới, Minh Nguyệt đang ở kho kiểm sổ.
Nàng bỏ b.út, dậy quá nhanh, ghế đổ .
A Chi mặt tái mét.
“Tiểu thư…”
Minh Nguyệt một lời, chạy thẳng về viện chính.
Trong phòng, mùi t.h.u.ố.c nồng nặc.
Trần thị giường, sắc mặt trắng bệch, môi tím nhạt. Đại phu bắt mạch xong, mồ hôi rịn trán.
“Phu nhân,” ông chậm rãi, “là trúng độc.”
Không ai dám lên tiếng.
Minh Nguyệt lặng.
Nàng chuẩn tinh thần cho ngày .
khi nó thật sự xảy , tim nàng vẫn như bóp c.h.ặ.t.
“Độc gì?” nàng hỏi.
“Không kịch độc,” đại phu đáp, “nhưng nếu dùng lâu ngày, sẽ tổn thương ngũ tạng. Lần là tích tụ phát tác.”
Minh Nguyệt nhắm mắt .
Lại là lâu ngày.
Thuốc Trần thị dùng, sắc bởi quen.
Người đó tên là Thanh di.
Là nhũ mẫu theo hầu Trần thị hơn hai mươi năm.
Là Minh Nguyệt từng nghi ngờ.
Thanh di gọi tới.
Bà quỳ xuống, run rẩy.
“Tiểu thư, nô tỳ dám,” bà , “nô tỳ theo phu nhân bao nhiêu năm…”
Minh Nguyệt bà lâu.
Không giận.
Không mắng.
Chỉ hỏi một câu.
“Thuốc, ai đưa?”
Thanh di c.ắ.n môi, nước mắt rơi.
“Nô tỳ… nô tỳ chỉ theo.”
“Làm theo ai?”
Im lặng.
Minh Nguyệt hít sâu một .
“Giam ,” nàng .
“Không đ.á.n.h.”
“Không ép.”
“Cho ăn đủ.”
A Chi giật .
“Tiểu thư?”
“Bởi vì,” Minh Nguyệt khẽ, “bà sẽ tự .”
Trong hậu viện, sóng bắt đầu nổi.
Nhị phu nhân lấy cớ thăm bệnh, đến viện chính. Vừa thấy Minh Nguyệt, bà thở dài.
“ là tai họa,” bà , “phu nhân vốn yếu, đại tiểu thư lo việc nhiều…”
Minh Nguyệt cắt ngang.
“Nhị nương,” nàng , “ai cho ?”
Nhị phu nhân sững .
“Ta là trưởng bối…”
“Hiện tại,” Minh Nguyệt thẳng, “mẫu giường.”
“Ta .”
Không khí lạnh hẳn.
Nhị phu nhân gượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-36.html.]
“Ta chỉ quan tâm…”
“Quan tâm,” Minh Nguyệt lặp , “thì lui .”
Nhị phu nhân rời , sắc mặt khó coi.
Đêm đó, Thanh di mở miệng.
Không cần ép.
Không cần hình phạt.
Bà quỳ Minh Nguyệt, dập đầu đến chảy m.á.u.
“Nô tỳ tội.”
Minh Nguyệt .
“Nhị phu nhân,” Thanh di run giọng, “bà … chỉ là t.h.u.ố.c bổ.”
“Bà nếu , con trai nô tỳ sẽ gặp chuyện.”
Minh Nguyệt nhắm mắt .
Không bất ngờ.
vẫn đau.
“Bao lâu ?”
“Hơn một năm.”
Một năm.
Minh Nguyệt siết c.h.ặ.t t.a.y.
Một năm nàng tưởng kiểm soát hậu viện.
Một năm kẻ khác vẫn âm thầm đ.â.m d.a.o.
Sáng hôm , Minh Nguyệt lớn chuyện.
Không báo quan.
Không vạch mặt nhị phu nhân.
Nàng chỉ một việc.
đưa Thanh di cùng con trai bà rời kinh.
Không g.i.ế.c.
Không giữ.
vĩnh viễn .
Nhị phu nhân tin, tim lạnh nửa phần.
Bà hiểu.
Đây tha.
Mà là cảnh cáo.
Trong cung, Quý phi nhận tin Trần thị trúng độc.
Bà nhạt.
“Cuối cùng cũng tay.”
Một cung nữ hỏi nhỏ.
“Có cần… tiếp ?”
Quý phi lắc đầu.
“Không cần.”
“Con bé ,” bà , “ đ.á.n.h trả.”
Đêm khuya, Minh Nguyệt bên giường mẫu .
Trần thị qua cơn nguy hiểm, nhưng vẫn hôn mê.
Minh Nguyệt nắm tay bà.
“Nương,” nàng khẽ, “con xin .”
“Nếu con sớm hiểu hơn…”
Nước mắt rơi xuống.
Lần đầu tiên từ khi bước cuộc cờ, nàng .
chỉ một .
Ngoài trời, gió bấc nổi lên.
Minh Nguyệt lau nước mắt, dậy.
Nàng .
Từ hôm nay, nàng chỉ bảo vệ .
Mà là đối đầu trực diện.
Ở biên cương, Thẩm Cảnh Hành nhận tin Trần thị trúng độc.
Hắn siết c.h.ặ.t chuôi kiếm đến bật m.á.u.
“Nếu nàng gục,” lạnh lẽo, “kinh thành sẽ đổ m.á.u.”
Trong Tạ phủ, Minh Nguyệt bàn thờ tổ.
Nàng thắp một nén nhang.
“Con xin nhận,” nàng thầm, “ oán hận.”
“ từ hôm nay trở ,” ánh mắt nàng lạnh như sương,
“ai động của con—”
“Con sẽ trả gấp đôi.”