Trần thị tỉnh canh năm.
Trời còn sáng, gió ngoài song cửa thổi nhẹ màn trướng khẽ lay. Minh Nguyệt bên giường suốt đêm, đầu dựa mép giường, chợp mắt thì tiếng thở yếu ớt.
“Nương.”
Nàng bật dậy ngay.
Trần thị mở mắt, ánh còn mờ, nhưng khi thấy con gái, bà khẽ cong môi.
“Nguyệt nhi…”
Minh Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y bà, giọng run nhẹ.
“Con ở đây.”
Trần thị quanh một vòng, như xác nhận vẫn đang ở Tạ phủ, đó mới thở một .
“Ta… còn sống?”
Minh Nguyệt gật đầu.
“Có con.”
Chỉ hai chữ.
Trần thị hiểu.
Bà nhắm mắt , khóe mắt ướt.
Sau khi Trần thị tỉnh, Minh Nguyệt chính thức phong viện chính.
Không cho bất kỳ di nương nào tự ý .
Danh nghĩa là tĩnh dưỡng.
Thực chất là cắt đứt bàn tay thể vươn tới.
Nhị phu nhân tin, trong lòng nổi sóng, nhưng dám ầm.
Bà .
Một khi Minh Nguyệt tay, thì sẽ đ.á.n.h nửa vời.
Buổi trưa cùng ngày, tin từ tiền viện truyền tới.
Tạ Trường Du gọi bộ Lễ.
Không khen thưởng.
Mà là tra hỏi.
Minh Nguyệt xong, trong lòng lạnh hẳn.
Bộ Lễ quản việc khoa cử, nghi lễ.
Tạ Trường Du đang phụ trách chỉnh sửa văn thư mùa xuân.
Nếu sai sót, sẽ quy tội bất kính lễ chế.
Tội nặng.
đủ để cắt đường tiến .
Minh Nguyệt chần chừ.
Nàng áo, tiền viện.
A Chi theo , lo lắng.
“Tiểu thư, thể can thiệp triều chính.”
Minh Nguyệt bước dừng.
“Ta can thiệp.”
“Ta chỉ hỏi.”
Trong phòng nghị sự, nhị phu nhân đang cùng Tạ lão gia.
Bà thấy Minh Nguyệt bước , liền tỏ vẻ kinh ngạc.
“Đại tiểu thư,” bà , “ ở viện chăm mẫu ?”
Minh Nguyệt bà.
Chỉ phụ .
“Phụ ,” nàng thẳng, “ca ca phạm gì?”
Tạ lão gia cau mày.
“Chuyện triều đình, con cần hỏi.”
“Con cần,” Minh Nguyệt đáp.
“Vì ca ca là trưởng t.ử.”
“Và vì,” nàng thẳng, “ khác đang dùng ca ca để ép con.”
Không khí lập tức đông cứng.
Nhị phu nhân nụ tắt ngấm.
Tạ lão gia im lặng lâu.
Cuối cùng ông thở dài.
“Có tố giác Trường Du sửa lễ văn, dùng từ hợp quy chế.”
“Bộ Lễ đang tra.”
Minh Nguyệt nhạt.
“Sửa lễ văn,” nàng , “là công việc suốt ba năm.”
“Chỉ đến hôm nay mới thành ?”
Tạ lão gia đáp.
Nhị phu nhân xen .
“Đại tiểu thư,” bà , “triều đình tự quy củ. Không thể vì tình mà bao che.”
Minh Nguyệt sang bà.
“Nhị nương,” nàng hỏi, “ lễ văn đó do ai duyệt cuối ?”
Nhị phu nhân khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-37.html.]
“Là… Trường Du.”
“Không,” Minh Nguyệt đáp.
“Là phụ .”
Câu rơi xuống như đá nặng.
Tạ lão gia sững sờ.
Nhị phu nhân tái mặt.
Minh Nguyệt tiếp lời, giọng bình tĩnh đến lạnh.
“Nếu văn thư sai, thì chịu trách nhiệm tiên là phụ .”
“Ca ca chỉ là chấp b.út.”
“Nhị nương,” nàng bà , “ kéo ai xuống?”
Nhị phu nhân lùi nửa bước.
Chiều hôm đó, Minh Nguyệt gửi một phong thư.
Không gửi cung.
Không gửi cho Quý phi.
Mà gửi cho tam hoàng t.ử.
Nội dung ngắn.
“Ca ca kéo bộ Lễ.
Nếu điện hạ thấy thích hợp, xin ghé qua một chuyến.”
Không cầu xin.
Không kể lể.
Chỉ là thông báo.
Tam hoàng t.ử đến thật.
Không quá nhanh.
đủ kịp.
Hắn bộ Lễ với tư cách giám sát.
Không nhiều.
Chỉ xem sổ.
Chỉ hỏi một câu.
“Văn thư , thượng thư ký tên ?”
Thượng thư cứng họng.
Có.
ký từ ba tháng .
Vụ việc tạm gác.
Tạ Trường Du thả về.
Không minh oan.
cũng kết tội.
Một trạng thái lơ lửng.
Vừa đủ để Minh Nguyệt hiểu.
Đây chỉ là đòn thử.
Đêm đó, Minh Nguyệt một .
Nàng mở sổ hậu viện.
Lần , nàng xem tiền bạc.
Mà xem .
Tên nhị phu nhân xuất hiện ở nhiều dòng hơn nàng tưởng.
Quan hệ.
Giao tiếp.
Tiền qua tay.
Đặc biệt là một cái tên quen.
Người đưa lễ phủ Quý phi.
Minh Nguyệt khẽ .
“Thì ,” nàng thì thầm, “ một .”
Cùng lúc đó, nhị phu nhân cũng ngủ.
Bà hiểu rõ.
Minh Nguyệt thấy xương.
Không còn là da.
Nếu còn tay , bà sẽ c.h.ế.t chậm.
Ngoài kinh thành, tuyết rơi dày hơn.
Ở biên cương, Thẩm Cảnh Hành nhận tin Tạ Trường Du tra.
Hắn chỉ một câu với thuộc hạ.
“Chuẩn .”
Minh Nguyệt thổi tắt đèn.
Trong bóng tối, ánh mắt nàng sáng lạnh.
Nhị phu nhân nghĩ rằng dùng ca ca nàng là đòn hiểm.
bà quên mất một điều.
Đích nữ tay thì thôi.
Một khi tay, sẽ c.h.ặ.t thẳng gốc.