Tiểu viện nơi Minh Nguyệt an trí yên tĩnh đến mức khiến khó chịu.
Không quá hoang vắng.
Cũng quá nghiêm ngặt.
Binh lính canh gác đủ để nhắc nhở nàng rằng, nàng đang giám sát, nhưng đến mức là tù nhân.
Đó chính là điều đáng sợ nhất.
Bởi vì chỉ khi phận của nàng còn xác định, nàng mới còn giá trị.
Một khi phận vạch trần, nàng sẽ còn là “nhân chứng”, mà là “tai họa”.
Minh Nguyệt bên cửa sổ, cành mai trơ trụi ngoài sân.
Trời cuối đông.
Gió lạnh cắt da.
nàng thấy lạnh.
Bởi thứ đang chờ phía còn lạnh hơn nhiều.
Buổi sáng ngày thứ hai, cửa viện mở .
Người bước quan viên.
Mà là một phụ nhân trung niên, y phục giản dị nhưng chất liệu thượng hạng, dung mạo đoan chính, ánh mắt bình tĩnh.
Minh Nguyệt bật dậy.
Khoảnh khắc đó, nàng suýt giữ sắc mặt.
“Phu nhân…”
Hai chữ khỏi miệng, nàng lập tức dừng .
Bởi mặt nên xuất hiện ở đây.
Đích mẫu của nàng.
Phu nhân Hầu phủ.
Liễu thị.
Liễu thị Minh Nguyệt, ánh mắt sâu.
Không vội vàng.
Không kích động.
Giống như chuẩn tinh thần từ lâu cho cuộc gặp .
“Ngồi ,” Liễu thị .
“Con gầy .”
Minh Nguyệt siết c.h.ặ.t t.a.y.
Bao nhiêu năm nay, nàng từng nghĩ đến cảnh .
Mẫu của nàng, luôn ở trong hậu viện, tránh xa tranh đấu, hôm nay giữa trung tâm cơn bão.
“Người… vì tới đây?” Minh Nguyệt hỏi khẽ.
Liễu thị mỉm nhạt.
“Bởi vì họ tìm đến .”
Câu khiến tim Minh Nguyệt chùng xuống.
Liễu thị xuống ghế.
“Tối qua, trong cung truyền chỉ.”
“Hỏi nữ t.ử tên Minh Nguyệt .”
Minh Nguyệt nhắm mắt trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Vậy là đến.
“Con định giấu đến bao giờ?” Liễu thị hỏi.
Giọng bà trách móc.
Chỉ mệt mỏi.
Minh Nguyệt quỳ xuống.
“Mẫu … là con bất hiếu.”
Liễu thị dậy, đỡ nàng lên.
“Ta cần con quỳ.”
“Ta chỉ cần con thật.”
Minh Nguyệt mắt Liễu thị.
Đôi mắt còn trẻ trung, nhưng vẫn sáng và vững.
Đó là đôi mắt của sống trong hậu viện nhiều năm mà vẫn giữ vị trí đích mẫu.
Chưa bao giờ là yếu đuối.
Chỉ là thích tranh.
Minh Nguyệt kể.
Từ án Trần gia.
Từ cái c.h.ế.t của ngoại tổ.
Từ những phong thư tên.
Không giấu.
Không thêm.
Liễu thị lâu.
Không cắt lời.
Không đổi sắc mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-48.html.]
Chỉ đến khi Minh Nguyệt xong, bà mới thở một dài.
“Ta đoán .”
Minh Nguyệt sững .
“Người… ?”
“Ta chi tiết,” Liễu thị chậm rãi, “nhưng , cái c.h.ế.t của Trần gia năm đó sạch.”
“Và , nếu một ngày dám đào , thì đó chỉ thể là con.”
Minh Nguyệt cúi đầu.
“Mẫu trách con ?”
Liễu thị lắc đầu.
“Ta chỉ trách .”
“Nếu năm đó đủ mạnh, con bước tới bước .”
Bên ngoài viện, tiếng bước chân dừng .
Một lâu.
Không .
Cũng rời .
Là Minh Trạch.
Ca ca ruột của Minh Nguyệt.
Đích trưởng t.ử Hầu phủ.
Hắn đến theo lệnh.
Muốn “nhân chứng”.
thấy những lời nên .
Bàn tay Minh Trạch đặt chuôi kiếm.
Run nhẹ.
Hắn từng nghĩ, luôn dịu dàng, tránh xa tranh đấu, đang ở trung tâm một vụ án thể lật trời.
Hắn cũng từng nghĩ, mẫu của .
Chỉ là .
Trong viện, Liễu thị nắm tay Minh Nguyệt.
“Con vì Hoàng hậu và Quý phi đều động tới ?”
Minh Nguyệt lắc đầu.
“Bởi vì là đích mẫu.”
“Bởi vì hậu viện Hầu phủ thì yên , nhưng ai trực tiếp chọc.”
Liễu thị thẳng Minh Nguyệt.
“ từ hôm nay, thể ngoài nữa.”
Minh Nguyệt giật .
“Mẫu —”
“Con tay,” Liễu thị , “thì che phía .”
“Nếu , con sẽ c.h.ế.t.”
Ngoài viện, Minh Trạch xoay rời .
Sắc mặt tái nhợt.
Hắn .
đủ.
Đêm đó, trong phủ Hầu gia, Minh Trạch một trong thư phòng.
Trước mặt là sổ sách cũ.
Những bản ghi chép tưởng chừng vô hại.
khi kỹ…
Có những con sửa.
Có những ngày gạch.
Và một cái tên xuất hiện lặp lặp .
Triệu Văn Tĩnh.
Minh Trạch nhắm mắt.
Hắn hiểu.
Từ giây phút , Hầu phủ còn là chốn an .
Mà là chiến trường.
Cùng lúc đó, trong cung, Hoàng hậu nhận tin.
“Liễu thị gặp nữ nhân .”
Hoàng hậu siết c.h.ặ.t t.a.y.
“Cuối cùng cũng kéo đích mẫu .”
Quý phi lạnh.
“Vậy thì càng thể để con bé đó sống.”
Trong tiểu viện, Minh Nguyệt bên cửa sổ.
Gió đêm thổi tung tóc nàng.
Nàng .
Từ hôm nay, chỉ là cuộc chiến của riêng nàng.
Mà là cuộc chiến của cả một gia tộc.