Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-05 00:35:18
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Minh Nguyệt từ đến nay luôn tin một điều:

nắm quyền lực, là dễ phạm sai lầm nhất.

Nhị thiếu gia Tạ Trường Minh chính là như .

Từ ngày phụ giao tiếp quản kho lương, như cá gặp nước. Trước luôn cúi đầu, nay lưng thẳng hơn, chuyện cũng thêm vài phần tự tin. Nha , gia đinh trong phủ thấy đều cung kính hơn .

Những đổi nhỏ nhặt , rơi mắt Tạ Minh Nguyệt, rõ ràng như ban ngày.

“Nóng vội quá ,” nàng với A Chi khi tin nhị thiếu gia tự ý đổi trông kho.

“Tiểu thư,” A Chi thấp giọng, “ mới đều là của Liễu di nương đưa .”

như đoán.”

Tạ Minh Nguyệt khẽ cong môi.

Người khôn ngoan, khi trọng dụng, sẽ cố giữ sạch sẽ.

Người kém bản lĩnh, khi chút quyền trong tay, sẽ lập tức dùng quyền để củng cố phe .

Nhị thiếu gia thuộc loại .

Ba ngày , một tin tức nhỏ truyền từ tiền viện.

Nhị thiếu gia đề nghị với hầu gia, điều chỉnh sổ chi tiêu kho lương, lấy lý do “thực tế giá lương thực tăng, cần linh hoạt”.

Nghe thì hợp lý.

Tạ Minh Nguyệt :

động con .

Nàng ngăn.

Ngược , nàng còn giúp.

Buổi chiều hôm đó, Tạ Minh Nguyệt tới thỉnh an Tạ hầu gia.

“Phụ ,” nàng nhẹ, “con nhị ca hiện nay việc vất vả. Kho lương phức tạp, một e rằng khó chu .”

Tạ hầu gia nhíu mày: “Con ý gì?”

“Con nghĩ,” nàng cúi đầu, “ là cho nhị ca tự chọn vài tin cậy phụ giúp, để khỏi khác khó.”

Một câu , như quan tâm.

thực chất là mở cửa.

Tạ hầu gia trầm ngâm giây lát, gật đầu: “Cũng .”

Tin truyền , Liễu di nương mừng đến mức suýt giấu nét mặt.

Đêm đó, trong viện Liễu di nương, ánh đèn sáng đến khuya.

“Con nhanh,” nàng thấp giọng dặn con trai,

“cơ hội lúc nào cũng . Chỉ cần vài việc, phụ con sẽ thấy rõ ai mới là đáng tin.”

Tạ Trường Minh gật đầu, trong mắt là ánh sáng của tham vọng.

Hắn rằng, ngay khoảnh khắc gật đầu , bước cái bẫy mà Tạ Minh Nguyệt giăng sẵn.

Hai ngày , Tạ Minh Nguyệt cho A Chi ngoài, lặng lẽ gặp một .

Người là Chu thư , từng việc ở phủ nhiều năm, nay vì tuổi cao nên điều ngoài việc lặt vặt. Ông thuộc phe ai, chỉ ghét nhất hai chữ thất đức.

“Chu thúc,” Tạ Minh Nguyệt lễ độ,

“cháu hỏi một chuyện. Nếu trong kho lương, tự ý sửa sổ, đổi , nhưng kịp lấy lương ngoài… thì tính là tội ?”

Chu thư nàng, ánh mắt sâu xa. “Đã động b.út, thì tội. Chỉ là… xem ai phát hiện .”

Tạ Minh Nguyệt mỉm . “Vậy thì .”

Ba ngày nữa, chuyện nổ .

Kho lương phía Bắc kiểm tra đột xuất.

Không do Tạ Minh Nguyệt yêu cầu, mà là do quan giám sát quân lương của địa phương bất ngờ tới phủ.

Một việc ngoài dự đoán của nhị thiếu gia.

Sổ sách mới chỉnh, còn kịp che kín.

Người mới , còn kịp quen việc.

Chỉ một buổi kiểm tra, phát hiện sai lệch nhỏ trong con , lớn, nhưng đủ để đặt câu hỏi.

“Vì giá ghi trong sổ cao hơn thực tế?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-7.html.]

“Vì ký xác nhận… mới?”

Những câu hỏi , như d.a.o nhỏ, từng nhát cắt da thịt.

Nhị thiếu gia một bên, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Hắn lập tức nghĩ tới một .

Liễu di nương.

lúc , đầu cũng muộn.

Tin kho lương vấn đề nhanh ch.óng truyền tới tai Tạ hầu gia.

Lần , ông nổi giận ngay.

Chính sự im lặng … mới là đáng sợ.

“Gọi Trường Minh tới,” ông .

Nhị thiếu gia quỳ trong thư phòng, đầu cúi thấp.

“Con giải thích ,” Tạ hầu gia , giọng lớn.

Tạ Trường Minh lắp bắp, hết thảy đều vì “ ”, “sợ phụ thất vọng”, “chỉ là sơ suất”.

Những lời , nếu sớm hơn, lẽ còn hữu dụng.

chuyện Vân di nương, Tạ hầu gia còn dễ tin như .

“Vậy ai bảo con ?” ông hỏi.

Tạ Trường Minh cứng .

Một cái tên… đến bên môi.

dám .

Nói , Liễu di nương c.h.ế.t.

Không , … cũng chắc sống yên.

Cuối cùng, chỉ cúi đầu: “Là… là con tự quyết.”

Tạ hầu gia lâu.

“Con về suy nghĩ ,” ông , “tạm thời… giao kho lương cho Trường Du.”

Một câu , như sét đ.á.n.h ngang tai.

Nhị thiếu gia tái mặt.

Cùng lúc đó, trong hậu viện, Liễu di nương tin, tay cầm chén run đến mức nước tràn ngoài.

“Không thể nào…” nàng lẩm bẩm,

“rõ ràng thứ còn kịp—”

Nàng .

Ngay từ đầu, Tạ Minh Nguyệt từng nhị thiếu gia ngã c.h.ế.t.

Nàng chỉ tự lộ rõ:

nóng vội, tham công, thiếu bản lĩnh.

Tối hôm , Tạ Trường Du tới tìm .

“Minh Nguyệt,” nàng, ánh mắt phức tạp,

“chuyện kho lương… —”

“Huynh,” Tạ Minh Nguyệt cắt lời, mỉm ,

chỉ yên.”

Đứng yên, để kẻ khác tự chạy hố.

Tạ Trường Du im lặng lâu, cuối cùng thở dài: “Muội… lớn .”

Ngoài sân, gió thổi qua hành lang.

Tạ Minh Nguyệt về phía viện Liễu di nương.

Nàng rõ.

Nhị thiếu gia ngã một bước,

Liễu di nương sẽ cam tâm.

Mà một khi tuyệt vọng…

thì hậu viện sẽ còn đẫm m.á.u hơn nữa.

Loading...