Sau khi quyền quản kho lương thu hồi, Tạ Trường Minh như mất hồn.
Hắn còn dáng vẻ đắc ý ngày , mấy hôm liền đóng cửa trong viện, tiếp ai. Ngay cả Liễu di nương tới, cũng chỉ cúi đầu im, ánh mắt tràn đầy u ám.
“Con sợ ?” Liễu di nương thấp giọng hỏi.
Tạ Trường Minh khổ: “Mẫu , phụ con như kẻ xa lạ. Con… con sợ sẽ cho con cơ hội nữa.”
Liễu di nương siết c.h.ặ.t t.a.y.
Nàng hiểu rõ Tạ hầu gia.
Một khi sinh nghi, thì dù phạt nặng, cũng bao giờ còn tín.
“Không ,” nàng chậm rãi, “chỉ cần đích phu nhân ngã một , thì con vẫn còn đường lui.”
Tạ Trường Minh ngẩng phắt đầu lên: “Mẫu định gì?”
Liễu di nương trả lời, chỉ về phía chính viện, ánh mắt tối sầm.
Chính viện mấy ngày nay yên tĩnh.
Đích phu nhân Trần thị vốn thể , chuyện kho lương càng ít ngoài. Bà chỉ ở trong phòng tụng kinh, uống t.h.u.ố.c, hiếm khi gặp .
Tạ Minh Nguyệt mỗi ngày đều sang thỉnh an.
Nàng nhận mẫu gầy trông thấy.
“Minh Nguyệt,” Trần thị nắm tay con gái, giọng mệt mỏi,
“con đừng lo chuyện trong phủ nữa. Mọi thứ… vốn định sẵn.”
Tạ Minh Nguyệt khẽ , nhưng lòng lạnh.
Nếu thứ thật sự định sẵn,
thì vì hết tới khác, cướp ?
Chiều hôm đó, Hàn di nương bất ngờ tới thăm.
“Đích phu nhân,” nàng dịu dàng, “ mệt, nên mang ít hoa cúc thanh nhiệt tới.”
Trần thị vốn thích Hàn di nương, nhưng cũng tiện từ chối. Bà gật đầu, để nha nhận lấy.
Tạ Minh Nguyệt bên cạnh, ánh mắt khẽ lướt qua gói .
Một mùi hương nhạt… nhưng giống hoa cúc bình thường.
Nàng ghi nhớ, nhưng .
Buổi tối, Trần thị uống xong thì cảm thấy choáng váng, tim đập nhanh, cả lạnh toát.
May mà nha phát hiện kịp, vội gọi đại phu.
Khi đại phu tới, Trần thị mê man.
Tin tức truyền , cả hậu viện chấn động.
Tạ Minh Nguyệt ngoài phòng, hai tay siết c.h.ặ.t đến trắng bệch.
Không nghi ngờ nữa.
Họ tay thật .
Đại phu bắt mạch lâu, cuối cùng sắc mặt nghiêm trọng: “Phu nhân trúng độc nặng, nhưng trộn thứ nên . Uống lâu ngày… sẽ tổn tâm mạch.”
“Là ai?” Tạ Minh Nguyệt hỏi, giọng bình tĩnh đến lạ.
“Thứ ,” đại phu hạ giọng,
“ giống phương t.h.u.ố.c điều hòa, ngoài khó phát hiện.”
Điều hòa.
Tạ Minh Nguyệt lạnh.
Chiêu quá quen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-8.html.]
Đêm đó, Tạ Minh Nguyệt đầu tiên ngủ.
Nàng bên giường mẫu , gương mặt tái nhợt của Trần thị, lòng như ai bóp nghẹt.
Nàng nhớ những lời từng nghĩ:
Không tranh thì mệt.
Không giành thì họa.
hiện thực với nàng một điều khác.
Không tranh, chính là để khác giẫm c.h.ế.t.
Rạng sáng, Trần thị tỉnh .
Bà con gái, giọng yếu ớt: “Minh Nguyệt… con đừng trách họ… hậu viện … vốn như …”
“Không,” Tạ Minh Nguyệt khẽ ,
“mẫu , yên tâm nghỉ ngơi. Từ nay về … con sẽ để ai chạm tới nữa.”
Ánh mắt nàng lúc , còn là ánh mắt của một thiếu nữ chỉ nhẫn nhịn.
Sáng hôm , Tạ Minh Nguyệt thẳng tới thư phòng của Tạ hầu gia.
Đây là đầu nàng chủ động xin gặp phụ vì chuyện hậu viện.
“Phụ ,” nàng quỳ xuống,
“con một việc, thể .”
Tạ hầu gia nhíu mày: “Con lên .”
Tạ Minh Nguyệt dậy, từng chữ rõ ràng: “Mẫu con bệnh nặng, là do trong phủ vấn đề.”
Không buộc tội ai.
Chỉ trong phủ.
Tạ hầu gia sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Con gì?” ông hỏi.
“Con ,” nàng thẳng ông,
“kiểm tra bộ đồ ăn, nước trong chính viện. Và… đưa hôm qua.”
Tạ hầu gia im lặng lâu.
Cuối cùng, ông gật đầu: “Chuẩn.”
Cùng lúc đó, trong viện Liễu di nương, Hàn di nương đang run rẩy quỳ đất.
“Không… thể nào…” nàng lẩm bẩm,
“rõ ràng chỉ là giúp phu nhân điều hòa thể…”
Liễu di nương phía , ánh mắt lạnh như băng.
“Ngươi nghĩ,” nàng chậm rãi ,
“đích nữ … thật sự ngốc ?”
Ở một góc khác của phủ, Tạ Minh Nguyệt hành lang, gió thổi bay vạt áo.
Nàng hiểu rõ.
Từ hôm nay trở ,
nàng chính thức bước cuộc tranh đấu.
Không vì quyền.
Không vì sủng.
Mà vì sống.