Hầu Phủ Định Mệnh – Đích Nữ Không Muốn Tranh - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-02-05 00:42:05
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ hầu gia vốn mềm lòng.

Chỉ là nhiều năm nay, ông bận chính sự, ít để tâm tới hậu viện, mới để cho những dòng nước ngầm âm thầm chảy mạnh. một khi đích phu nhân suýt mất mạng, thì cho dù là hầu phủ danh giá, cũng thể tiếp tục giả mù sa điếc.

Sáng hôm khi Trần thị tỉnh , Tạ hầu gia hạ lệnh.

— Phong viện Hàn di nương.

— Toàn bộ nha , bà t.ử từng hầu hạ chính viện trong một tháng gần đây, đổi .

— Chu thư phụ trách tra xét sổ sách và vật dụng hậu viện.

Mệnh lệnh truyền , cả hầu phủ chấn động.

Hàn di nương áp giải về viện của , cửa viện khóa c.h.ặ.t. Nàng từ đầu tới cuối đều kêu oan, chỉ là “quan tâm đích phu nhân”, từng ý hại .

hậu viện, xưa nay cần chứng cứ rõ ràng.

Chỉ cần hầu gia nghi ngờ, là đủ.

Trong chính viện, Trần thị giường, sắc mặt còn yếu, nhưng tinh thần khá hơn . Tạ Minh Nguyệt bên cạnh, tự tay sắc t.h.u.ố.c, để nha động .

“Con cần những việc ,” Trần thị nhỏ,

“để khác .”

“Con tự tay,” Tạ Minh Nguyệt đáp, giọng nhẹ,

“con sợ.”

Một chữ sợ, khiến Trần thị nghẹn .

con gái , trong lòng dâng lên cảm giác xa lạ.

Đứa con gái … từ bao giờ còn là tiểu cô nương chỉ sách, thêu thùa nữa?

Buổi trưa, Tạ Trường Du tới.

Hắn cửa chính viện một lúc lâu mới bước . Nhìn thấy mẫu tỉnh táo, mới thở phào nhẹ nhõm.

“May mà ,” , giọng trầm thấp.

Tạ Minh Nguyệt ca ca, trong mắt lóe lên một tia mệt mỏi hiếm thấy.

“Ca ca,” nàng ,

thấy ?”

Tạ Trường Du ngẩn : “Thấy gì?”

“Chỉ cần chúng lùi một bước,” nàng chậm rãi ,

“bọn họ sẽ tiến ba bước.”

Tạ Trường Du im lặng.

Hắn vốn là trưởng t.ử đích xuất, dạy dỗ cẩn thận, luôn tin rằng chỉ cần thẳng, thì cần sợ khác mưu tính.

chuyện của mẫu đ.á.n.h vỡ suy nghĩ .

“Muội định gì?” hỏi.

Tạ Minh Nguyệt trả lời ngay, chỉ cúi đầu rót t.h.u.ố.c, nước nóng bốc lên che khuất ánh mắt nàng.

“Muội chỉ ,” nàng một lúc,

“từ nay về , tay … là chúng .”

Trong khi đó, viện Liễu di nương im lặng khác thường.

Hàn di nương phong viện, bề ngoài, Liễu di nương dường như liên quan. trong phủ đều , Hàn di nương nay luôn dựa Liễu di nương mà sống.

Nay Hàn di nương ngã, Liễu di nương thể sợ.

Buổi chiều, Liễu di nương sai mang lễ tới chính viện thăm Trần thị, nhưng từ chối khéo.

Một động thái nhỏ, như tát thẳng mặt.

Liễu di nương trong phòng, tay xoắn khăn, móng tay gần như cắm lòng bàn tay.

“Không thể để thế ,” nàng nhỏ,

“nếu để đích phu nhân hồi phục … thì tiếp theo nhắm tới, sẽ là .”

Tạ Trường Minh đối diện, sắc mặt âm trầm.

mẫu ,” nghiến răng,

“bây giờ phụ con như rác. Con còn thể gì?”

Liễu di nương con trai, ánh mắt đau lòng lạnh lẽo.

“Con còn một thứ,” nàng ,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hau-phu-dinh-menh-dich-nu-khong-muon-tranh/chuong-9.html.]

“thứ mà đích nữ từng .”

“Là gì?”

“Danh tiếng.”

Tạ Minh Nguyệt trong phủ, nổi tiếng hiền lương, tranh đoạt.

Chỉ cần xé rách lớp vỏ , thì dù nàng là đích nữ, cũng khó mà vững.

Cùng lúc đó, Tạ Minh Nguyệt đang bố trí việc của .

Nàng động tới Liễu di nương.

Không động tới nhị thiếu gia.

Nàng chọn một nhỏ hơn nhiều.

Một nha tên Xuân Nha, từng điều từ viện Liễu di nương sang chính viện ba tháng , đó đuổi vì “ cẩn thận”.

Tạ Minh Nguyệt cho âm thầm tìm Xuân Nha.

Khi nha đưa tới mặt nàng, sợ tới mức quỳ sụp xuống đất.

“Tiểu thư… tiểu thư tha mạng… nô tỳ gì cả…”

“Ta hỏi gì,” Tạ Minh Nguyệt , giọng bình thản.

Nàng Xuân Nha, ánh mắt hề sắc bén, nhưng khiến lạnh sống lưng.

“Ta chỉ ,” nàng ,

hoa cúc hôm đó, ai bảo ngươi mang tới chính viện?”

Xuân Nha run rẩy, môi mấp máy, dám .

Tạ Minh Nguyệt ép.

Nàng chỉ tiếp: “Ta , ngươi chỉ là theo lệnh. Người thật sự hại mẫu ngươi.”

Xuân Nha bật .

nếu,” Tạ Minh Nguyệt nàng ,

“ngươi , thì tội danh… sẽ rơi hết lên đầu Hàn di nương. Còn ngươi, cũng sống yên.”

Xuân Nha ngẩng đầu, mắt đỏ hoe: “Nô tỳ… nô tỳ chỉ theo lệnh của Liễu di nương. Người bảo nô tỳ đem sang cho Hàn di nương, Hàn di nương đưa sang chính viện.”

Một vòng tròn .

Đẹp đến mức nếu đào sâu, sẽ chẳng ai thấy Liễu di nương.

Tạ Minh Nguyệt khẽ gật đầu.

“Ta .”

Xuân Nha tưởng nàng sẽ trừng phạt .

Tạ Minh Nguyệt chỉ : “Ngươi lui . Tạm thời ở ngoại viện. Không ai động tới ngươi.”

Một ân huệ nhỏ.

với một nha , đó là một con đường sống.

Đêm đó, Tạ Minh Nguyệt một trong phòng.

Ngọn đèn lay động, bóng nàng in lên vách tường, mảnh mai nhưng thẳng tắp.

Nàng nghĩ tới Liễu di nương.

Nghĩ tới nhị thiếu gia.

Nghĩ tới ánh mắt của phụ khi hai chữ chuẩn.

Nàng , hiện tại lúc đập c.h.ế.t Liễu di nương.

còn hữu dụng.

Hàn di nương đang gánh tội, chính là tấm chắn nhất.

Còn Liễu di nương… để tự lộ đuôi thêm một nữa.

Ngoài cửa sổ, gió đêm lạnh buốt.

Tạ Minh Nguyệt khẽ nhắm mắt.

Từ hôm nay, nàng còn đường lui.

Muốn bảo vệ mẫu .

Muốn bảo vệ ca ca.

Thì nàng trở thành mà cả hậu viện đều sợ.

Loading...