Hệ Thống Bắt Ta Bán Hàng Vỉa Hè - Chương 30: Vụ Nổ Bất Ngờ
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:06:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên phía Giang Nam đang chuẩn ngoài ăn cơm cùng hai Hạ Dao, Chung Ánh Tuyết.
Mà bên phía Ngô Lương thì ở nhà vùi đầu khổ học, cơm tối cũng ăn.
Ngô chân dép lê phòng Ngô Lương.
"Con trai! Ăn một miếng cơm nha, ngươi mới ..."
Lời còn dứt, thấy Ngô Lương sấp bàn đề, tròng mắt thiếu chút nữa trừng !
"Ngươi... Ngươi đang gì ?"
Ừm... Nhất định là đang vẽ bậy trong sách, học sinh, đều thích chuyện !
Đi xem!
Mẹ kiếp?
Vậy mà thật sự đang giải đề?
"Con trai! Ngươi điên ? Vậy mà thật sự đang học?"
Nhìn bàn, một loạt các cuốn sách tham khảo dày cộm, [ba năm kỳ thi tuyển sinh đại học, năm năm mô phỏng]!
Ngô Lương đen mặt: "Cha, ngươi mau ăn cơm , đừng quấy rầy học tập, cuối kỳ còn thi top 3!"
Ngô choáng váng, lo lắng : "Top 3? Ngươi hứa với là bỏ học cấp ba thì ?"
"Bỏ học cấp ba! Làm mấy chuyện ! Trở thành lưu manh đường phố, tiếp nhận vị trí của , lúc mới thể để cho an tâm!"
Ngô Lương vẻ mặt ghét bỏ: "Ta cũng loại cuộc sống thuận buồm xuôi gió !"
Ngô lo lắng: "Có gặp đả kích gì ? Nói cho đó là ai? Ta gọi ..."
Ngô Lương dậy đẩy ngoài: "Cha! Ta học! Đừng phiền !"
Ngô ngoài cửa, vẻ mặt hoài nghi nhân sinh: "Vợ! Con trai chúng bệnh lạ đúng ?"
Ngô phu nhân: "Con trai ?"
"Hắn đang học! Còn đòi thi top 3!"
Ngô phu nhân đen mặt mắng: "Mẹ nó thấy bệnh mới là ngươi, mau qua đây ăn cơm cho lão nương!"
......
Trên đường, Giang Nam mặc quần cộc dép lê, áo thun ngắn tay in hình nữ chiến sĩ, gọi là hoa hòe lòe loẹt.
Trên đường , tỷ lệ đầu quả thực nổ tung!
Người già thì tới 80 tuổi! Trẻ em thì tới 13 tuổi!
"Chúa ơi! Tiểu ca ca trai quá ! Mắt đều thể rời dù chỉ là nửa khắc!"
"Đẹp trai t.h.ả.m! Không là ngôi của nhà nào a?"
"Minh tinh cũng trai như a?"
"Mau chụp một tấm! Đầu đinh thật hợp với !"
"Ta... Ta wechat!"
Dọc theo đường đều là xì xào bàn tán, riêng gì nữ, mà ngay cả nam thấy Giang Nam cũng nhịn đầu liếc mắt .
Thời điểm đến quảng trường Thế kỷ, Giang Nam xin wechat 17 , 3 chụp ảnh chung...
Giang Nam chắc chắn đều thêm bạn!
Dánh sách bạn bè wechat chính là một nguồn giá trị oán khí quan trọng! Giang Nam thể buông tha?
"Tiểu Nam! Ở đây!" Chung Ánh Tuyết ánh đèn đường ngừng vẩy tay.
Hôm nay Chung Ánh Tuyết mặc chiếc váy màu xanh da trời, đôi dép màu trắng lộ đôi chân nhỏ nhắn phấn nộn,
Một mái tóc đen buộc thành đuôi ngựa, đơn giản mà mất vẻ , dịu dàng hào phóng!
Mà Hạ Dao thì năng động hơn nhiều, áo ba lỗ phối áo bra thể thao đen, cộng thêm áo khoác chống nắng màu trắng, quần cao bồi , chân dài cực kỳ hút mắt.
Ba cùng một chỗ, nhất thời hấp dẫn ánh mắt của ít , nhao nhao ghé mắt.
Hạ Dao giật Giang Nam, còn dụi dụi mắt.
"Chúa ơi, còn tưởng ngươi mở app ! Chỉ mới mấy ngày gặp! Sao trai như thế ? Ngươi ăn đu đủ ?"
Giang Nam: ???
Nhìn thoáng qua n.g.ự.c Hạ Dao, Giang Nam bĩu môi: "Đu đủ nhà ngươi tác dụng ? Ngươi ăn nhiều đu đủ ?"
Hạ Dao nghiến răng, vươn ma trảo, xoa mạnh mặt Giang Nam một trận.
[Giá trị oán khí từ Hạ Dao +333!]
Wow!
Làn da trơn láng, quá trắng! Hạ Dao đều chút hâm mộ.
"Nói nhanh ! Ngươi dùng cách gì? Ngươi phẫu thuật ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/he-thong-bat-ta-ban-hang-via-he/chuong-30-vu-no-bat-ngo.html.]
Giang Nam nghiêm trang : "Không! Ta chỉ rửa mặt thôi!"
Hạ Dao vẻ mặt ghét bỏ buông tay!
Hắn rửa mặt bao lâu ? Rửa mặt xong liền đổi lớn như ? Hù ai chứ?
Chung Ánh Tuyết : "Tiểu Nam nhà từ nhỏ ! Đáng đời trai như a! Đi thôi, ăn lẩu !"
Giang Nam hắc hắc.
Vẫn là Tuyết Tuyết nhất! cứ lạ lạ?
Đẹp trai đáng đời?
Ừm...
"Sao hôm nay ăn cơm? Hôm nay là thứ hai ?" Giang Nam thuận miệng hỏi.
Chung Ánh Tuyết : "Nhớ ngươi ?"
Hạ Dao hắc hắc : "Họ La xin nghỉ hai tuần, rốt cục học cũng phiền nữa, Tuyết Tuyết vui vẻ ?"
Hai Giang Nam Hạ Dao liếc , nháy mắt một cái!
Vẻ mặt Chung Ánh Tuyết hồ nghi: "Sao cứ cảm giác hai các ngươi chuyện gì gạt đây?"
"Không! Ta thề với lương tâm của !"
Hạ Dao vuốt n.g.ự.c , Giang Nam trợn trắng mắt.
Từ bỏ , Hạ Dao! Ngươi chạm lương tâm!
Khoảng cách quá xa!
Nói xong lấy một viên từ trong túi "Kẹo sữa thỏ trắng lớn" nhét cho Chung Ánh Tuyết.
"Cho ngươi kẹo ! Về nhà ăn!"
Chung Ánh Tuyết kẹo sữa thỏ trắng trong tay thì sửng sốt, ký ức giống như thủy triều vọt tới.
Cười : "Ừm, về nhà ăn!
Hạ Dao cũng đưa bàn tay nhỏ bé của tới: "Của ? Ta cũng ăn kẹo!"
Giang Nam bĩu môi: "Đứa nhỏ lời kẹo để ăn!"
Hạ Dao tức nghiến răng nghiến lợi, nhào tới một cú siết cổ bất khả chiến bại, Giang Nam siết trợn trắng mắt!
"Ngươi cho ?"
Giang Nam: "Thật sự còn nữa! Chỉ một cái! Lần cho ngươi! Lần !"
Nói xong thì thầm với Hạ Dao: "Ta tìm một tên phụ trách chống đỡ! Chờ lấy hạng đầu mang tới đây cho hai các ngươi xem thử?"
Hạ Dao sửng sốt, lập tức hắc hắc : "Lấy hạng đầu? Tự tin như ? Không ngươi từng linh khư ?"
Giang Nam bĩu môi: "Cắt! Chỉ với giá trị nhan sắc của ! Linh thú nỡ thương tổn ?"
"Phi! Nổ mà hổ! Được , ngươi chọn là ."
Chung Ánh Tuyết đầu tò mò : "Hai lén cái gì ?"
Hạ Dao và Giang Nam đều lắc đầu như điên!
Vẻ mặt Chung Ánh Tuyết nghi hoặc, hỏi cái gì.
Ngay đó, chỉ thấy.
"Ầm!"
Một tiếng nổ lớn!
Ánh lửa ngút trời bao trùm bộ bầu trời đêm! Chỉ một khắc bầu trời sáng như ban ngày!
Tiếng ồn lớn thậm chí còn vỡ kính của các tòa nhà dân cư!
Một vụ nổ lớn xảy tại trung tâm mua sắm Walmart cách đó hai dãy nhà!
Đám đông hoảng loạn, chạy trốn kính vỡ rơi xung quanh.
Nhìn về phía trung tâm mua sắm, thế lửa mãnh liệt, đảo mắt nuốt chửng hai tầng lầu!
Khói đen cuồn cuộn cực kỳ rung động lòng , trong khí tràn ngập một cỗ mùi khét!
Ba liếc , trong mắt lộ vẻ kinh hãi!
Sao một vụ nổ lớn như thể xảy trong trung tâm mua sắm cơ chứ? Nó là nhà máy hóa chất?
Hơn nữa trong trung tâm đông đảo dân, còn là giờ cao điểm ban đêm, xảy chuyện như , thể thấy hậu quả nghiêm trọng cỡ nào!
Vẻ mặt Giang Nam ngưng trọng: "Đi! Chúng qua đó xem thử!"
Chung Ánh Tuyết Hạ Dao cũng tràn đầy nghiêm túc, thời điểm tất cả đều kinh hoảng bỏ chạy, hoặc là lấy điện thoại chụp ảnh!
Ba ngược dòng mà lên!
Thân Linh Võ giả! Có sức mạnh mà bình thường từng !
Đối mặt với nguy hiểm và rõ, trách nhiệm cũng nghĩa vụ xông lên tiền tuyến, ngay cả khi thể giúp đỡ, nhưng ít nhất cũng thể những chuyện trong khả năng của !