Hệ Thống Bắt Ta Bán Hàng Vỉa Hè - Chương 7: Hai Mặt Giáp Công!

Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:05:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Giang Nam bán một chai "Nông Phu Tam Quyền", nếm chút lợi lộc!

Làm thể dễ dàng bỏ qua cơ hội kinh doanh ?

Chẳng những kiếm tiền, còn kiếm một khoản oán khí cực lớn!

Làm giàu giàu, giàu.

Lập tức lấy một chòng gạch đỏ từ trong gian dị độ!

"Nào nào, tới mua Nông Phu Tam Quyền tổ truyền!"

"Uống một ngụm đầu bổ gạch!

"Uống hai ngụm chân đá sầu riêng!"

"Uống ba ngụm lập tức lên trời!"

"Khoái hoạt tựa thần tiên!"

"Không dối gạt, bổ gạch ngay hiện trường!"

Nói xong cầm lấy gạch đỏ đập ót !

"Bốp" một tiếng liền đập nát.

Nhìn đại gia sửng sốt, chỉ chốc lát ít vây quanh.

"Anh ! Đập thật a!"

"Hiện tại mấy sạp hàng vỉa hè chút tuyệt kỹ sẽ bày hàng ?"

"Chủ sạp quá trâu bò!"

"Muốn kiếm tiền đến mức mạng cũng cần a!"

Sau đó, một : "Chủ sạp, gạch của ngươi là hàng giả ?"

Lúc Giang Nam liền nóng mắt, mang theo gạch đỏ lên: "Giả? Tới đây! Ta đập ngươi thử là ?"

[Giá trị oán khí từ Tống Hân +666!]

Chủ sạp...

Cho dù là hàng giả, cũng dám a...

"Ha ha, chủ sạp cũng trâu thật, gạch thật! Gạch nung đỏ! Vô cùng cứng!"

"Người em đúng là hàng!"

Lập tức ít video ngắn, càng ngày càng nhiều tụ tập.

chờ Giang Nam bổ hơn hai mươi viên gạch!

Cổ họng khàn khàn!

Đám xem náo nhiệt bỏ tiền mua!

Giang Nam đau lòng! Gạch đỏ là tiền ?

Đầu năm nay xem xiếc còn thu vé !

Ngươi mua Nông Phu Tâm Quyền, mua một cái quần lót, mua cái cột tóc, ?

Cuối cùng mà chỉ chơi thôi ?

đúng lúc , trong đám truyền đến từng tiếng thán phục, hơn phân nửa rời , đều hấp dẫn đến một nơi khác.

Giang Nam còn đang đau đầu bổ gạch ở đây!

Đám đông náo loạn.

"Em gái cực phẩm a, đời đây từng thấy qua ai xinh như !"

"Cỡ chắc so sánh với những minh tinh a!"

"Ai da!"

"Đây là cảm giác yêu ngay từ cái đầu tiên ?"

Chỉ thấy ánh mắt Hạ Dao tìm kiếm chung quanh!

Toàn tràn ngập dã tính.

Giống như một con sói trắng tìm kiếm thức ăn trong tuyết!

Đôi mắt màu xanh lam, mái tóc ngắn màu trắng bạc rủ xuống vai, bên là quần ngắn, bên là áo khoác đen!

Lộ cái bụng nhỏ nhắn, dáng cao gầy của cô 1m8, hai chân thon dài giống như nhân vật trong truyện tranh.

Mà Chung Ánh Tuyết vóc dáng thấp, quần jeans thon gọn, cộng thêm áo sơ mi trắng!

Đầu đội mũ, tóc ngắn màu đen ngang tai! Lộ cái cổ trắng như tuyết!

Ngũ quan càng xinh tưởng nổi!

Chung Ánh Tuyết: "Thế nào? Tiểu Dao? Ngươi tìm thấy ?"

Hạ Dao lắc đầu, ngừng tìm kiếm xung quanh!

Ánh mắt Chung Ánh Tuyết sáng lên: "Nơi đó đông , chúng đến đó xem thử!"

Ánh mắt Hạ Dao sáng lên, kéo Chung Ánh Tuyết qua đám

Kết quả liền thấy một cái đầu trọc đang bổ gạch. . .

Giang Nam ngẩng đầu , mặt mũi nhất thời trắng bệch!

Phải thuấn di chạy trốn ngay!

"Chờ đó mà bắt ! Để xem ngươi chạy ?"

Nói xong liền bay bổ nhào tới!

Trực tiếp xông tới quầy hàng, cho Giang Nam một cái siết cổ bất khả chiến bại!!

Giang Nam: ???

Ánh mắt trợn trắng!

[Giá trị oán khí từ Hạ Dao +1000!]

"Ngươi là gian thương lòng hiểm độc đáng trời phạt! Ta tìm ngươi tận nửa năm trời!"

"Hai cái quần ngươi bán cho đều phai màu cả !"

Giang Nam trong nháy mắt liền đổ cả mồ hôi lạnh, vẻ mặt chột : "Nói bậy. . . Làm ngươi là phai màu?"

Hạ Dao hận đến nghiến răng nghiến lợi!

Sao cô ?

Mặc một ngày về nhà, Hạ Dao đang định tắm rửa thật thoải mái!

Kết quả đến phòng tắm phát hiện, đều cái quần lót nhuộm đen!

Lúc Chung Ánh Tuyết đều điên!

Cũng là dùng màu gì để nhuộm vải!

Hạ Dao tẩy chừng một tuần mới tẩy sạch, còn dám dùng sức chà xát!

Quả thực chính là cơn ác mộng cả đời thể nào quên!

dám thẳng chuyện chứ?

Thật hổ c.h.ế.t !

Từ khi xảy chuyện , Hạ Dao thề nhất định báo thù!

Nửa năm nay cô đều dạo qua các chợ đêm lớn một làn!

Ngược gặp Giang Nam hai , nhưng đều chạy mất dép!

Lần cái gì cũng thể buông tha!

Hạ Dao đỏ mặt hung dữ : " Ai cần ngươi lo? Hừ hừ! Ngươi bồi thường cho !"

Đám đông nổ tung!

"Má ơi! Đang xảy chuyện gì ?"

"Chủ sạp đầu trọc ghê gớm tới ?"

"Hai đại mỹ nữ là tới tìm ? Còn mỹ nữ khóa cổ? Ta cũng a!"

"Chậc chậc chậc! Quần lót phai màu? Gian thương! Nên xử!"

"Thật hâm mộ. . . Ta cũng gian thương!"

Vốn dĩ Giang Nam còn thuấn di chạy trốn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/he-thong-bat-ta-ban-hang-via-he/chuong-7-hai-mat-giap-cong.html.]

bây giờ?

Hai dán c.h.ặ.t , sắp siết tới thở nổi, còn chạy cái rắm nha!

Chung Ánh Tuyết che miệng nhỏ, ngơ ngác ở bên cạnh, vẻ mặt ngạc nhiên Giang Nam!

Nước mắt sớm thấm ướt hốc mắt.

"Giang Nam? Có là ngươi ?"

Giang Nam thanh amm quen thuộc, khỏi sửng sốt.

Vừa chỉ phòng Hạ Dao, căn bản chú ý tới sự tồn tại của Chung Ánh Tuyết!

Không khỏi ngẩng đầu về phía cô gái mắt.

"Tiểu. . . Tiểu Ánh Tuyết?"

Trong lòng đột nhiên sự kinh hỉ lớn lấp đầy!

Không đợi chuyện, Chung Ánh Tuyết để ý nhiều như .

Cả xông tới ôm Giang Nam trong n.g.ự.c.

Trong nháy mắt, trong mũi Giang Nam là hương thơm!

Đụng hai khối ôn nhuận mềm mại!

Tâm trí ngay lập tức sụp đổ!

Mẹ kiếp!

Tiền hậu giáp kích?

Có cần hung ác như thế !

Còn thiên lý !

Giờ phút , Giang Nam đối mặt với tình huống hai mặt giáp công, quả thực chút chịu nổi!

"A. . . Tiểu Ánh Tuyết!"

"Ta. . . Ta thở !"

Giang Nam giãy dụa một trận, ôm c.h.ặ.t tới mức hít thở thông, chút hoảng hốt!

cũng loại cảm giác thật thoải mái!

(๑¯ω¯๑)

Lúc Chung Ánh Tuyết mới ý thức , vội vàng buông , khuôn mặt đỏ bừng.

Lau vụn gạch đầu cho Giang Nam.

Hạ Dao cũng chút ngây , Tuyết Tuyết xông lên theo?

giúp báo thù ?

"Tiểu Dao, mau buông Giang Nam !"

Hạ Dao: ???

Lập tức điên cuồng lắc đầu!

Ta khó lắm mới bắt a!

Buông chạy mất thì bây giờ!

Chung Ánh Tuyết cực kỳ bất đắc dĩ, khổ : "Đây là Giang Nam, chính là bạn lúc ở cô nhi viện mà với ngươi!"

Trong mắt Hạ Dao tràn đầy kinh ngạc?

Không chứ?

Trùng hợp tới ?

Hai bọn họ thế nhưng sớm quen ?

Hơn nữa còn là lúc ở cô nhi viện?

Thanh mai trúc mã?

Vẻ mặt Hạ Dao hung dữ: "Vậy buông một chút, ngươi cũng chạy!"

Giờ phút Giang Nam cũng ngây thật lâu, Chung Ánh Tuyết mắt!

Có thể lờ mờ một chút dáng vẻ!

Chung Ánh Tuyết lau nước mắt khóe mắt: "Sao ngươi cạo trọc đầu? Còn bày hàng ở đây bổ gạch. . ."

Giang Nam gãi gãi đầu : "Mùa hè nóng nên đơn giản cạo trọc, cần cứ cắt tóc, tiết kiệm tiền!"

"Về phần bổ gạch. . . Ta ăn nên !"

Hốc mắt Chung Ánh Tuyết đỏ lên.

"Mấy năm nay rời khỏi cô nhi viện, ngươi sống vất vả ?"

Giang Nam thèm để ý : "Có gì chứ? Lúc ở cô nhi viện, khổ cực gi mà hai chúng từng nếm trải qua?"

"Có tay chân, đến mức c.h.ế.t đói."

Hai đều là cô nhi, đều lớn lên ở cô nhi viện Giang Thành.

Có thể là sống nương tựa lẫn !

Khi còn nhỏ, Giang Nam vẫn luôn tiết kiệm một hoặc hai tháng tiền tiêu vặt, chỉ để thể mua cho cô một túi kẹo sữa thỏ trắng lớn!

Bị khi dễ, vẫn luôn là Giang Nam chắn mặt cô.

Giang Nam đổ bệnh, canh giữ giường luôn là cô.

Đối với Chung Ánh Tuyết mà , là bạn bè, Giang Nam càng giống như một gốc đại thụ che mưa che nắng cho cô!

Phần ràng buộc !

Bao nhiêu tiền thể đổi lấy !

Hai đứa trẻ mồ côi cha , từ nhỏ nương tựa , dựa vượt qua những năm tháng khó khăn nhất.

Vốn tưởng rằng sẽ tiếp tục như .

Khi Chung Ánh Tuyết 13 tuổi sớm thức tỉnh dị năng hệ hỏa!

Thiên phú đạt tới cấp S k.h.ủ.n.g b.ố!

Cuối cùng đại gia tộc Chung gia nhận nuôi, thành đối tượng bồi dưỡng trọng điểm!

Cho dù Chung Ánh Tuyết nháo đủ kiểu, vẫn tách khỏi Giang Nam như cũ.

Sau đó hai cũng một gặp !

Giang Nam tới 16 tuổi thì chuyển khỏi cô nhi viện, tự lực cánh sinh cho đến hôm nay!

Không nghĩ tới hôm nay sẽ gặp Chung Ánh Tuyết ở chỗ !

Hạ Dao bĩu môi : "Này ! Tiểu đầu trọc! Đừng nghĩ như thể thoát khỏi sự trả thù của , ngươi bồi thường cho !"

Vẻ mặt Giang Nam chột !

Thăm dò hỏi:

"Nếu ? Ta sẽ trả cho ngươi thêm hai cái quần lót nữa? Lần ngươi thẻ chọn màu yêu thích của ?"

Hạ Dao trừng mắt, cánh tay càng lúc càng dùng sức!

Phi!

Nghĩ lắm!

Bồi thường như dùng thế nào?

Mặc để nhuộm da thành màu yêu thích ?

Giang Nam trợn trắng mắt.

Cô nàng tên Hạ Dao thực sự khí lực!

"Được , đừng ầm ĩ nữa! Đã nhiều năm như , vẫn nghịch ngợm như xưa!"

"Đợi lát nữa cùng ăn một bữa cơm, chúng trở về tính!"

Hạ Dao ý buông tha Giang Nam.

Hạ quyết tâm nếm thử sự lợi hại của !

"Chờ. . . Chờ bán xong hàng !"

Hạ Dao cứ như mà ấn Giang Nam ghế gập, vẫn bảo trì tư thế khóa cổ họng, trọng lượng cả đều đặt ở lưng .

"Đừng hòng chạy trốn! Ta giúp ngươi bán!"

Giang Nam trợn trắng mắt: "Ngươi bán thì bán! Đừng siết nữa! Ta thở !"

 

 

Loading...