Chỉ thấy Chung Ánh Tuyết đỏ mặt, lấy một cái khăn quàng cổ màu trắng từ trong túi nhỏ nhét trong n.g.ự.c Giang Nam!
"Ta tự đan, lắm, ngươi đừng ghét bỏ!"
Giang Nam ngơ ngác khăn quàng cổ trong n.g.ự.c, lúc mới chú ý tới ngón tay Chung Ánh Tuyết dán ít miếng dán...
Trong nháy mắt, trái tim ấm áp như ngâm trong nước ấm.
Hạ Dao cũng hì hì tiến gần, từ cổ lấy một sợi dây chuyền răng sói!
Được mài sáng bóng, đó khắc dòng chữ "Giang Nam Bình An", Hạ Dao mang cổ Giang Nam!
"Hì hì, đây là bùa bình an cho ngươi, ngươi luôn đeo ? Ta cũng một cái!"
Ngô Lương nhếch miệng , lấy một thanh d.a.o găm thép đen tinh xảo từ trong n.g.ự.c đưa cho Giang Nam: "Mở lưỡi d.a.o là thể dùng , bao nhiêu tiền, Nam ca cất !"
Hùng Nhị thì lấy một khối bảo thạch lớn màu xanh nước biển từ trong túi nhét cho Giang Nam: "Hắc hắc! Ta nhặt nó ở sông Linh Khư, mắt, cho Nam ca!"
Đây lẽ là thứ mà Hùng Nhị cơi là quý giá nhất.
Giang Nam kinh ngạc quà trong n.g.ự.c, hốc mắt đỏ hồng!
Trái tim đều tan !
Những giọt nước mắt to bằng hạt đậu ngừng rơi xuống!
Thì cảm giác khác quan tâm chính là thế ?
Thì nhà yêu thương là loại cảm giác ?
Đã từng, ở nhà cho thuê, đêm ăn mì gói nóng, tiếng pháo của nhà khác, Giang Nam cho rằng bao giờ !
Mà bây giờ, nhiều như !
Giang Nam cảm thấy, đây chính là năm mới ấm áp nhất của !
Hạ Dao vội vàng giúp Giang Nam lau nước mắt: "Ai nha ~ ? Không !"
Chung Ánh Tuyết chỉ lẳng lặng ôm , nhẹ nhàng vỗ lưng Giang Nam!
"Ngươi cô đơn nữa, ngươi còn chúng ..."
Ngô Lương gãi gãi đầu: "Ai ai! Sắp tới giờ ăn ! Nếu ăn sủi cảo đều sẽ nguội..."
Giang Nam dụi dụi mắt nhếch miệng : "Ăn cơm thôi!"
Trên bàn cơm, đôi đũa của Giang Nam tung bay nhanh như tia chớp, mở trùng động gian, điên cuồng ăn sủi cảo đ.á.n.h dấu!
Vớt 11 chiếc sủi cảo đồng tiền!
Mọi với vẻ mặt câm nín, cần tận tuyệt tới ? Rốt cuộc ngươi bao nhiêu chấp niệm đối với phát tài a!
Mà mấy cái sủi cảo bọc kim cương , một cái Giang Nam cũng ăn!
Một đám đang điên cuồng càn quét bàn ăn, đột nhiên điện thoại di động Giang Nam vang lên!
Dĩ nhiên là Dạ Oanh gọi điện thoại video, vội vàng nhận cuộc gọi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/he-thong-bat-ta-ban-hang-via-he/chuong-790.html.]
Trên màn hình điện thoại di động xuất hiện một khuôn mặt nhỏ tinh xảo, một mái tóc vàng đáng yêu giống như b.úp bê!
Chính là Tiểu Mira!
"Giang Nam ca! Chúc mừng năm mới! Moah!"
Nói xong áp sát khuôn mặt nhỏ nhắn gần, hướng về phía màn hình hôn một cái!
Đôi mắt Giang Nam sáng lên, trái tim sắp tan thành: "Mira? Ha ha! Sao ngươi nhỏ ?"
Trong màn hình, bộ dáng của Tiểu Mira chỉ mới 12 13 tuổi, mặc váy hoa nhí khanh khách!
"Hiện tại thể tùy ý lớn nhỏ a! Giang Nam ca ca! Khi nào ngươi đến thăm ? Mira nhớ ngươi!"
Giang Nam ngừng , hận thể lập tức xông tới!
"Năm chờ chúng xử lý xong chuyện bên liền qua đó thăm ngươi, ngươi ngoan!"
Mira: "Hì hì! Vậy thì sẽ đợi ngươi, Mira ngoan!"
Điện thoại di động chuyển cho Dạ Oanh: "Bên viện nghiên cứu quá vắng vẻ, liền đưa Mira về nhà đón tết."
Giang Nam hắc hắc: "Hiệu quả phục hồi , cô chuyện!"
Dạ Oanh: "Hừ, Mira còn thể nhiều việc, khóa học phục hồi chức năng ước chừng còn vài tháng nữa là kết thúc, đến lúc đó ngươi tới đón cô !"
Giang Nam ngừng gật đầu, thần bí : "Đến lúc đó phát quà cho ngươi!"
Dạ Oanh sửng sốt: "Quà gì?"
"Cho phép ngươi trải nghiệm cảm giác tâm hồn to lớn!"
[Giá trị oán khí từ Dạ Oanh +1000! ]
Không khỏi hung dữ : "Ta nhổ !"
Nói xong trực tiếp tắt video.
Nhìn Mira khôi phục , trái tim Giang Nam cũng theo đó buông xuống.
Ăn xong bữa cơm tất niên, Hạ Dao mang vẻ mặt hưng phấn bắt đầu điên cuồng di chuyển pháo hoa từ trong phòng chứa đồ!
Bày đầy bộ bãi đất trống biệt thự, Chung Ánh Tuyết hóa thành bật lửa hình , một đốt hết pháo hoa!
Đám biệt thự ngửa đầu bầu trời đêm, từng chùm pháo hoa bay lên trung, lập tức phát tiếng bùm bùm!
Pháo hoa rực rỡ phủ đầy bầu trời đêm!
Chung Ánh Tuyết: "Oa! Cũng quá ! Một ngày mỹ!"
Hạ Dao: "Hắc hắc! Ta là mà đúng ? Nếu thể từ trung tâm chùm pháo hoa hẳn sẽ càng hơn!"
Giang Nam nhếch miệng : "Ta thể hái trăng trời cho cá ngươi! chjuts nguyện vọng vẫn thể thỏa mãn các ngươi!"
"Nắm chắc!"
Nói xong ném xiềng xích hư , quấn quanh eo tất cả , ở trong tiếng thét ch.ói tai của Chung Ánh Tuyết, thuấn di một cái vọt thẳng lên cao!