Hệ Thống Bắt Ta Bán Hàng Vỉa Hè - Chương 965
Cập nhật lúc: 2026-01-29 17:38:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Nam liếc Mặc Điềm, hít một ngụm khí lạnh: "Không kích thước phù hợp, về may cái mới! Hẳn 50 vạn!"
"Thế cũng quá phí vải ? Ít nhất dùng tới 5 cái quần đùi mới may một cái!"
Mặc Điềm , vẻ mặt đắc ý về phía An Tiểu Kỳ, nhướng mày!
An Tiểu Kỳ vốn Giang Nam gọi là em dâu mà mặt đỏ lên, cũng chịu thua!
"Ta cũng mua một cái áo bra! Ngươi bán bao nhiêu tiền?"
Giang Nam: "Ngươi cũng mua? Ngươi thì ! Trả 5 vạn là một chiếc!"
Đều là quen, Giang Nam cũng tiện thịt khách, lấy dáng An Tiểu Kỳ! Một cái quần đùi sợ là thể hai phần! 5 vạn đều là đắt!
Mặc Điềm: Phụt~Ha ha ha ha!
An Tiểu Kỳ: Không ! Bán 10 vạn! Ta 10 vạn! Thiếu một đồng cũng !
Giang Nam: ? ? ?
Chuyện là ?
Hiện tại khách hàng đều cầu thịt ?
Nhiều tiền cũng thể phá gia như nha!
"Ngươi thật..."
"10 vạn! Thiếu một phần cần!"
Giang Nam nghiêm mặt: "Được!"
Giang Nam nhận hai đơn đặt hàng nhưng vẫn kết thúc hành trình bán hàng của !
Một đường mò tới bên cạnh Vệ Đằng, vẻ mặt tươi sáng lạn: "Ai nha đồ ngoan của , thế nào ?"
Vệ Đằng thở dài một tiếng: "Chỉ thể dùng song đao, tay trái của ..."
Giang Nam mở to hai mắt, ngón giữa tay trái của Vệ Đằng băng bó dày cộp!
Không khỏi hít một khí lạnh: "Bị thương nghiêm trọng như ? Linh kỹ khôi phục cũng trị hết ?"
Vệ Đằng che mặt: "Gãy xương nghiêm trọng, xương cốt vỡ thành bột, dưỡng hai ngày!"
"Ai! Đều tại nóng vội, cảnh giới của sư phụ nhưng cưỡng áp sử dụng chỉ đao, thậm chí ngay cả tinh thiết cũng chọc thủng! Ta quá phế !"
Giang Nam: ...
Con nó xương nát thành bột!
Ngươi dùng đầu ngón tay chọc tinh thiết?
Ngươi đúng là trâu bò!
Giang Nam mang vẻ mặt đau lòng ngón giữa của Vệ Đằng bọc thành xúc xích hun khói!
"Ta cho ngươi đồ của a, kỳ thật luyện thành chỉ đao cũng đường tắt!"
Ánh mắt Vệ Đằng sáng ngời, kích động thôi: "Thật sư phụ?"
Dùng ngón giữa tiếp linh đao gì gì đó quả thực quá ngầu ?
Giang Nam: "Đương nhiên, sư phụ thể lừa ngươi , thể giúp cho ngón giữa của ngươi trở nên giống như cột sắt trong vòng 24 giờ!"
"Đừng tinh thiết! Chỉ cần khí lực đủ lớn, xe tăng thiết giáp đều thể đ.â.m thủng!"
Nói xong rút tay , ngón giữa đ.â.m xuống mặt đất, liền đ.â.m một lỗ thủng!
Chỉ thấy ngón giữa tay của Giang Nam ba ba , đ.â.m thành tổ ong vò vẽ mặt đất đá cẩm thạch!
Vệ Đằng ngây , đây ngón tay?
Đây rõ ràng là khoan thủy lực!
"Chỉ cần ngón tay của ngươi chọc trúng đối thủ, là thể dễ dàng thắng trận đấu!"
Vệ Đằng nuốt nước bọt: "Sư phụ, thể dạy ? Người bảo gì cũng !
"Ta... trả ngươi ít tiền!"
Giang Nam khoát tay : "Ai nha, thật ngại quá, vấn đề tiền bạc, chủ yếu là..."
"30 vạn!"
"Ta là sư phụ, thể lấy tiền của đồ chứ?"
"50 vạn!"
"Ta thật sự thể lấy tiền của ngươi..."
"70 vạn!"
"Vệ Đằng, ngươi là đang xem thường ? Tuyệt kỹ của Giang Thiết Trụ , là thứ thể dùng tiền tài để cân nhắc ?"
"100 vạn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/he-thong-bat-ta-ban-hang-via-he/chuong-965.html.]
Thần sắc Giang Nam nghiêm túc: "Dạy!"
Nói xong liền xổm ở vải bạt, giơ tay lấy một chiếc nhẫn tê liệt!
Trước khi lên lôi đài đeo ngón giữa, bảo đảm ngươi thắng!
Vệ Đằng mang vẻ mặt kích động nhận lấy nhẫn, gật đầu thật mạnh!
Lập tức Giang Nam xổm vải bạt mà ngẩn ngơ!
Có cần cảm giác nghi thức như ?
Chỉ là Vệ Đằng , chỉ giao dịch đạt thành ở vải bạt mới hệ thống tính!
Nhận chuyển khoản vỗ vỗ bả vai Vệ Đằng, Giang Nam vui vẻ: "Có thể lĩnh ngộ bao nhiêu, còn xem chính ngươi!"
Vệ Đằng tự tin!
Nói xong dọn dẹp quầy hàng, thuấn di một cái chạy sang nhà kế tiếp!
……
Ngưu Đại Bưu chiếc nhẫn tê liệt trong lòng bàn tay, mắt lóe lên tinh quang: "Thật sự thể giúp thắng Vệ Đằng ?"
Giang Nam vỗ n.g.ự.c : "Quầy hàng uy tín, lấy nhân phẩm cam đoan, Giang Thiết Trụ khi nào gạt ?"
Ngưu Đại Bưu c.ắ.n răng : "Mua! , ngươi bán cho Vệ Đằng chứ?"
Giang Nam: "Làm thể chứ?"
Ngưu Đại Bưu gật gật đầu, thanh toán xong cảm thấy mỹ mãn nhận lấy nhẫn!
Chỉ thấy Giang Nam lưng đeo vải bạt bọc hàng hóa, lén lút khán đài, chạy loạn xung quanh!
Mặc Điềm mà nhịn : "Sao càng Nam Thần càng thấy giống mấy bà dì bán nước ngọt ven đường?"
Tiêu Chấn mang vẻ mặt gì, ngươi gì cũng là một đại cao thủ a, chút phong phạm của cao thủ ?
Trên lôi đài đấu trường, khi hai em Tề Đức Long và Tề Đông Cường quấy nhiễu, một đợt quyết đấu cuối cùng cũng vượt qua!
Trên khán đài, các học viên cũ đang quan chiến cung nhao nhao sân chuẩn quyết đấu, Vệ Đằng cùng Ngưu Đại Bưu cũng nhao nhao sân!
Cả đám tràn đầy lòng tin!
"Ha ha, chờ xem lão t.ử trình diễn trường !"
"Chỉ với ngươi? Ngươi thì thể cái rắm gì! MVP chú định là của !"
"Không cần thêm gì nữa, hiện tại nhận thua còn kịp!"
Biểu tình của Mặc Điềm cùng An Tiểu Kỳ kinh ngạc, bầu khí giống lúc ? Không chút khí khẩn trương nào!
Cả đám đều giống như đang cùng c.h.é.m gió tự kỷ!
Đến tột cùng lấy tự tin?
Giang Nam hắc hắc!
Tự tin ở ? Đương nhiên là Giang Thiết Trụ cho!
Trên lôi đài, một đám học viên cũ nhao nhao lên sân khấu!
Ngưu Đại Bưu và Vệ Đằng một một bên!
Trong ánh mắt cả hai thiêu đốt quyết tâm tất thắng!
Ngưu Đại Bưu liếc mắt ngón giữ bó thạch cao ủa Vệ Đằng, kiêu ngạo : "Vết thương còn khỏi ?"
"Như ! Ta đành chấp một tay ! Bằng đến lúc đó thắng ngươi thắng vẻ vang!"
Nói xong đưa một bàn tay lưng!
Ha ha!
Đợi lát nữa xem lão t.ử cho ngươi một bất ngờ lớn! Đâm c.h.ế.t ngươi a!
Trên trán Vệ Đằng nổi lên hai gân xanh: "Chấp một tay? Lão t.ử hiếm lạ! Ta cho ngươi chơi hai tay!"
"Cho dù chỉ dùng miệng! Lão t.ử cũng thể khiến cho ngươi d.ụ.c tiên d.ụ.c t.ử!"
Nói xong cũng đưa một bàn tay lưng!
Hừ hừ!
Lát nữa sẽ cho ngươi cái gì gọi là Thiết Thủ Vô Tình!
Giang Nam khán đài mà che mặt!
Hai các ngươi rốt cuộc đang mấy lời kiểu gì !
Trọng tài vung tay lên: "Bắt đầu!"
Hai hai lời, mỗi dùng một tay, xông thẳng về phía !
Đảo mắt vọt tới mặt đối phương!