Hệ Thống Điểm Danh Thập Niên 70 Sau Khi Tổ Quốc Phát Đối Tượng, Cuộc Đời Tôi Sang Trang - Chương 349

Cập nhật lúc: 2026-03-14 00:44:11
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Úc Giai Giai thể nhận nhiều như : “Nhiều quá .”

Chu Lương hận thể cắt hết nho giàn xuống tặng cho Úc Giai Giai, thể chê nhiều , còn hỏi Úc Giai Giai hái dưa chuột và cà chua , cũng thú vị.

Úc Giai Giai: “Được , và chị ba về nhà đây.”

Hai chị em chào tạm biệt Chu xưởng trưởng và dì Lục, Chu Lương treo túi vải đựng nho lên xe đạp, tiễn hai đến ngã tư.

Lục Lệnh Từ đưa tay xoa đầu Chu Lương: “Thảo nào cứ nằng nặc đòi đến Xưởng Cán Thép việc, con cũng tinh mắt đấy.”

Chu Lương thở dài: “Mẹ, hôm nay thật sự cảm ơn , nếu con cũng chẳng cơ hội chuyện với đồng chí Giai Giai. Còn Lưu Vệ Đông ở khoa bọn họ nữa, phòng con như phòng sói .”

Lục Lệnh Từ bật : “Cái nhà họ Tần cũng thật thú vị, cô gái nhỏ như , cho dù gia cảnh bình thường thì cũng khiến yêu mến. Chị gái nhã nhặn điềm đạm, em gái đơn thuần lương thiện, thôi thấy vui tai vui mắt, nỡ lời nặng nhẹ. Đó là còn kể đến gia thế. Trong huyện mấy nhà sánh với nhà họ Úc chứ. Hứa Nam lúc chắc hối hận xanh ruột .”

Khu tập thể Xưởng liên hợp thịt cách Xưởng Cán Thép một đoạn khá xa, đạp xe cũng mất hơn nửa tiếng. Khi ngang qua một quán ăn Quốc doanh, Úc Giai Giai : “Chị, đợi em một lát, em mua gà .”

Úc Giai Mẫn: “Mua thật ? Thức ăn ở nhà đủ ăn mà.”

Úc Giai Giai: “Bắt buộc mua, hôm nay chúng ăn mừng thật linh đình. Chị, đây là chuyện ! Có thể rõ đối phương ngay khi mới quen ! Cho dù Tần Sóc đến cũng đáng. Hơn nữa Tần Sóc cũng chẳng gì, đồng ý, cho dù rõ gia thế nhà chúng , đồng ý , vẫn giả vờ chồng . Anh dùng cách ngốc nghếch nhất, đầu óc đủ dùng, dễ lừa gạt. Chị ba như , xứng đáng với những điều nhất.”

Úc Giai Mẫn: “ . Chúng mua thêm một con gà nữa.”

Úc Giai Giai giành trả tiền nhưng giành , Úc Giai Mẫn đẩy cô , cô đưa tiền và phiếu cũng tới. Úc Giai Giai hài lòng: “Chị ba, là em mua mà!”

Úc Giai Mẫn: “Ai mua chẳng giống . Chúng mua thêm hai que kem bơ sữa nữa.”

Lần để Úc Giai Giai trả tiền.

Úc Giai Mẫn ăn kem bơ sữa, mỉm .

buồn, đó thật sự là dối, thể buồn chứ.

Tần Sóc từng là kết quả mà cô lựa chọn kỹ lưỡng, xét theo cảnh đây của cô, đây gần như là sự lựa chọn nhất mà cô thể với tới.

Nếu thông qua Chiêu Chiêu, cô thậm chí chẳng cơ hội quen một như .

điều tra kỹ về Tần Sóc, từ nhỏ là “con nhà ”, thành tích xuất sắc, phẩm hạnh đoan chính, tướng mạo thanh tú. Điều khiến cô cảm động nhất chính là tính cách chu đáo, ấm áp của , giống như lò sưởi giữa mùa đông, khiến cô sinh lòng tham luyến.

Ngay cả Chiêu Chiêu cũng khen ngợi hết lời, hiếu thảo, thương em gái, gia đình chú thím cũng hòa ái dễ gần, em họ hoạt bát đáng yêu.

Thực Chiêu Chiêu hề dối, chỉ là Chiêu Chiêu vốn hồ đồ, việc chỉ lớp vỏ bọc đường hào nhoáng bên ngoài.

Từ khi quen , sự dụng tâm của Tần Sóc, cô đều thấy trong mắt, cho nên cô nhận món quà đó, cũng chấp nhận đoạn tình cảm đó.

Nếu đặt ở đây, đối mặt với sự khó của nhà họ Tần, cô tuyệt đối sẽ dễ dàng buông tay. Cô quá khao khát thông qua hôn nhân để xây dựng một gia đình mới, một mái ấm thuộc về riêng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/he-thong-diem-danh-thap-nien-70-sau-khi-to-quoc-phat-doi-tuong-cuoc-doi-toi-sang-trang/chuong-349.html.]

Tần Sóc khi đó, xứng đáng để cô hao tâm tổn trí, dùng thủ đoạn để giành lấy.

bây giờ, đáng nữa .

Úc Giai Mẫn cũng ý định kết hôn trong thời gian ngắn.

Cô thích Giai Giai, thích nhà họ Úc.

Hai chị em khóa xe đạp lên lầu, đúng lúc gặp Trình Vĩnh Hạo dẫn vợ con xuống.

Hà Thải Vân mặt đen sì, chút biểu cảm, khi thấy chị em Úc Giai Mẫn, cô cũng chẳng lời nào.

Tiểu Duệ Duệ năm tuổi nhỏ giọng gọi: “Biểu cô.” Cậu bé sờ sờ trong túi, lấy hai quả cô nương đưa cho Úc Giai Giai, “Biểu cô, quả ngọt lắm.”

“Cho cô ?” Úc Giai Giai nhận lấy quả cô nương, mỉm xoa xoa cái đầu trọc lóc mới cạo của Tiểu Duệ Duệ, bốc hai viên kẹo trong túi đưa cho bé: “Duệ Duệ cao lên .”

Tiểu Duệ Duệ cầm kẹo vui vẻ vô cùng: “Cảm ơn biểu cô, biểu cô hôm nay thật xinh , quần áo thật .”

Úc Giai Giai ngắt mười mấy quả nho đưa cho bé: “Cái miệng thật ngọt, mời cháu ăn nho nhé.”

Tiểu Duệ Duệ “Oa” một tiếng: “Biểu cô, cô thật ! Cô là biểu cô xinh nhất, lương thiện nhất, hào phóng nhất.”

Úc Giai Giai ha ha: “Ây da, cái miệng nhỏ học ai chứ.” Cô xé một miếng ức gà cho Tiểu Duệ Duệ ăn.

Tiểu Duệ Duệ: “Biểu cô xinh , trong cặp sách của cô nhiều đồ ăn ngon quá mất.”

Úc Giai Giai: “Suỵt, thêm bao nhiêu lời ý nữa, biểu cô cũng còn đồ ăn ngon cho cháu .”

Tiểu Duệ Duệ: “Bà nội , tam cô nãi và biểu cô là nhất nhất thế giới, bảo cháu hiếu thảo với tam cô nãi và biểu cô. Đợi cháu lớn lên, cháu sẽ mua kẹo mạch nha ngon nhất ngon nhất cho tam cô nãi và biểu cô.”

Úc Giai Giai ha ha: “Vậy cô đợi nhé, mau ăn thịt gà .”

Còn nhỏ tuổi mà miệng ngọt như , còn vẽ bánh, đúng là một đứa trẻ lanh lợi.

Úc Giai Mẫn cảm thấy em gái thật sự siêu đáng yêu.

Tiểu Duệ Duệ c.ắ.n một miếng thịt gà, mắt sáng rực lên, thơm quá! Cậu bé lập tức chia cho bố .

Hà Thải Vân nhận, cúi đầu liếc túi vải Úc Giai Mẫn đang xách tay, thảo nào thơm như , bên trong đựng gà ! Thế mà chỉ cho Duệ Duệ một chút? Thật là keo kiệt, “Gà ngửi thơm quá, xé cho chị một cái đùi gà , chị bây giờ đang mang thai, thèm ăn.”

Mang t.h.a.i thì m.a.n.g t.h.a.i chứ, con của , liên quan gì đến .

Úc Giai Giai : “Tiểu Duệ Duệ, biểu cô về nhà đây. Gửi lời hỏi thăm của cô đến ông bà nội, cụ ngoại, lão tổ tông nhà cháu nhé.”

 

 

Loading...