Mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, tóc buộc dây ruy băng cùng tông màu, ánh mắt trong veo sáng ngời, nụ rạng rỡ, trông dễ gần.
Cho nên khi Lục Trầm Chu gọi bà là "Mẹ", đều kinh ngạc.
Thẩm Vọng Thư đưa tay nắm lấy tay Úc Giai Giai, nhiệt tình : "Cháu chính là Giai Giai ? Thường Hi Hi nhắc đến cháu, cuối cùng cũng gặp cháu . May nhờ cháu, nếu Hi Hi cũng tìm về ."
Bà Úc Giai Giai, cô bé thật xinh , ánh mắt trong sáng thấu đáo, càng càng thích!
Úc Giai Giai ngọt ngào gọi: "Cháu chào dì ạ, cháu cũng gì cả, chuyện may nhờ Trầm Chu. Một cái là nhận Hi Hi ngay."
Mẹ ruột của Tống Hi là Ôn Như Ngôn cũng cảm ơn Úc Giai Giai, nếu con gái cô sợ là cả đời cũng tìm về .
Nhà họ Tống và nhà họ Khương gặp , cũng giới thiệu qua , coi như quen.
Buổi trưa, nhà họ Tống chủ, cùng ăn một bữa cơm trưa, còn hẹn cùng leo Vạn Lý Trường Thành.
Thẩm Vọng Thư thích con gái, đặc biệt là cô bé xinh đáng yêu như Úc Giai Giai, chút sức đề kháng nào, cả buổi chiều gần như đều dính lấy Úc Giai Giai.
Bà một trai một gái, Lục Trầm Chu thì đứa con trai tâm lý, từ nhỏ lắm mưu nhiều kế, con gái Lục Kiến Vi thì càng dạng , từ nhỏ đ.á.n.h đ.ấ.m túi bụi, ở nhà trẻ là đại tỷ đầu gấu, ở nhà cũng thể đ.á.n.h ngang ngửa với Lục Trầm Chu, ngông cuồng hết chỗ , chẳng chút dáng vẻ con gái nào.
Bà cho Lục Kiến Vi mặc váy , đó là mơ.
Bởi vì mặc váy ảnh hưởng Lục Kiến Vi đ.á.n.h .
Giờ gặp Úc Giai Giai, đúng là mọc rễ trong tim bà .
Trước khi , còn tháo đồng hồ và kẹp tóc xuống tặng cho Úc Giai Giai, "Dì hai hôm còn thấy cái đồng hồ tươi non quá, hợp với dì, tôn lên tay cháu thì khéo." Sợ Úc Giai Giai thích, bà : "Mai rảnh ? Dì đưa cháu dạo phố, chúng chọn tiếp."
Thế cũng nhiệt tình quá , gì ai hai lời tặng đồng hồ chứ!
Chiếc đồng hồ tinh xảo, mặt màu bạc, kim hình lá liễu, dây da bò mảnh, đúng là càng càng thích.
Úc Giai Giai thể tùy tiện nhận món quà quý giá như của , cuối cùng Lục Trầm Chu nhét đồng hồ túi, tiễn .
Tối hôm đó, Trình Tú Anh bắt đầu chuẩn quà đến nhà họ Tề.
Hôm nay nhà họ Khương và nhà họ Tống đều tặng ít quà, hai bên nhường qua nhường , vẫn giữ một phần nhỏ, thực cũng nhiều .
Trình Tú Anh chọn mấy món thích hợp cho Úc Giai Giai dùng, đều nhét cho Úc Giai Giai, ngoài chọn t.h.u.ố.c lá, rượu, bánh ngọt, sáng mai chợ mua thêm thịt, thế là lễ hậu .
Trình Tú Anh : "Lần là gặp may, đúng lúc t.h.u.ố.c lá rượu, lão Nhị, con cảm ơn Tứ bảo và cho đàng hoàng. Đợi những đứa khác kết hôn, cũng sẽ cố gắng chuẩn lễ hậu, nhưng chuẩn gì, thì xem lúc đó cái gì . Các con nếu bây giờ tìm đối tượng, cũng gom cho các con mấy món lễ hậu."
Úc Tùng Thanh vội vàng bày tỏ để ý.
Úc Tùng Xuyên thì càng để ý, còn bày tỏ ưu tú thế , cho dù tay đến nhà gái, nhà gái cũng nhiệt liệt hoan nghênh.
Trình Tú Anh: "Con thể đừng khoác lác ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/he-thong-diem-danh-thap-nien-70-sau-khi-to-quoc-phat-doi-tuong-cuoc-doi-toi-sang-trang/chuong-458.html.]
Úc Tùng Xuyên kinh ngạc tột độ: "Mẹ, con ưu tú ?"
Sáng sớm hôm , Trình Tú Anh và Úc lão thái trạm thực phẩm mua thịt, Kinh thành đúng là khác biệt, trạm thực phẩm đặc biệt lớn, nguồn cung cũng dồi dào, Trình Tú Anh chọn một miếng thịt ba chỉ thượng hạng, cắt năm cân, dùng dây thừng xâu xách , là phô trương.
Úc Hoành Định cùng Trình Tú Anh và Úc Tùng Nham đến nhà họ Tề.
Úc lão đầu và Úc lão thái ngoài dạo, cùng bọn trẻ.
Bọn trẻ chắc chắn cũng thể ngày nào cũng đưa hai già dạo khắp nơi, hai sẽ ghét.
Hơn nữa hai họ thực cũng thích cùng bọn trẻ lắm, chơi cùng mà.
Úc Giai Mẫn buổi sáng cũng ngoài , cô chút việc riêng.
Lục Trầm Chu liền đưa Úc Giai Giai và Úc Tùng Xuyên chạy ngoài chơi, nửa đường gặp một thanh niên, với Úc Giai Giai một tiếng, khoác vai bá cổ thanh niên chơi .
Bạn bè của Úc Tùng Xuyên giờ cũng rải rác khắp cả nước , đặc biệt là Kinh thành.
Úc Giai Giai để ý, theo Lục Trầm Chu dạo ăn, lúc dạo Cửa hàng Hữu Nghị, chấm hai chiếc váy, một đôi giày.
Phiếu ngoại hối cô cũng ít, tiêu thoải mái.
Nhân viên bán hàng gói quần áo đưa cho cô, cô nhận quần áo chuyển tay cho Lục Trầm Chu, nhờ cầm giúp.
"Anh Trầm Chu!" Sau một tiếng hô kinh ngạc, một cô gái mặc váy màu tím nhạt vui vẻ chạy tới.
Cô gái dáng vẻ ngọt ngào, cũng ăn mặc, là nuông chiều từ bé.
Cô đưa tay định kéo cánh tay Lục Trầm Chu, "Anh về một tiếng, bọn em đều nhớ ."
Lục Trầm Chu tránh một bước, lấy quần áo chặn tay cô gái , sa sầm mặt : "Từ Dĩnh, cô chuyện cho đàng hoàng."
Úc Giai Giai chớp chớp đôi mắt to thích thú .
Từ Dĩnh tủi , "Anh Trầm Chu, đây như ." Khóe mắt liếc cô gái bên cạnh Lục Trầm Chu, tim trầm xuống, cô xinh quá, hơn tất cả những cô từng gặp, cô hướng về phía Úc Giai Giai bắt tay, ngọt ngào : "Chào đồng chí, là Từ Dĩnh, lớn lên cùng Trầm Chu. gặp cô bao giờ, cô là đồng nghiệp của Trầm Chu ? Đến Kinh thành công tác ?"
Úc Giai Giai giơ tay, bắt tay với cô , "Xin chào, tên Úc Giai Giai, với Lục Trầm Chu cũng coi như là đồng nghiệp ."
Từ Dĩnh: "Đồng nghiệp , em gọi chị là chị Giai Giai nhé, trưa nay em mời ăn cơm."
Lục Trầm Chu : "Cô gọi Giai Giai là , cô nhỏ hơn cô. Ngoài , đối với cô vẫn luôn như , hai , ăn cơm thì cần ."
Mặt Từ Dĩnh lập tức trắng bệch.
Lục Trầm Chu đầu với Úc Giai Giai: "Còn dạo ?"