Hệ Thống : Nữ Côn Đồ Làm Giàu Ở Cổ Đại - Chương 335

Cập nhật lúc: 2026-01-10 02:39:05
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXGRFJvyi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Hừm! Nha đầu thối, ngươi lời dễ chút .”

Mặc dù Phan lão đầu , nhưng trong lòng y tính toán xem mang theo bao nhiêu bạc. Nếu đủ, y còn ít bảo bối thể đổi cho nha đầu .

Tống An Ninh thấy y nhíu mày, bộ dáng vô cùng nghiêm túc, cũng đùa nữa.

“Mua t.h.u.ố.c trong Thương Thành rẻ, mua nhiều còn chiết khấu. Chúng cứ chia đều là .

một yêu cầu nhỏ.”

“Là gì?”

Nha đầu rõ ngọn nguồn với y, còn chia đôi tiền t.h.u.ố.c, yêu cầu tuyệt đối thể nhỏ .

“Hì hì, gian của ngươi, thấy núi tuyết ở phía xa, đến đó chơi.”

“!”

Phan lão đầu nhấp một ngụm , Tống An Ninh xong thì phun hết.

“Phụt... Ta ngay ngươi ý mà, cho ngươi vòng cổ gian còn đủ, còn lên núi tuyết ?

Thôi , ở đó ít thứ , đều là những thứ sưu tầm khi còn trẻ, ngươi đó ở vài ngày, hệ thống cũng sẽ nâng cấp nhanh hơn.

Chỉ một điều, môi trường trong vòng tay khác gì bên ngoài, trong núi hung hiểm, nhiệt độ thấp, dễ xảy tuyết lở, còn ít dã thú.

Hơn nữa, hơn mười năm tới đó, cũng hiện tại tình hình , ngươi suy nghĩ kỹ đấy.”

Tống An Ninh chú ý đến chính là điểm . Nếu chút nguy hiểm nào, chỉ cúi đầu đào thảo d.ư.ợ.c, thì cũng chẳng thú vị gì, giá thu hồi của hệ thống cũng sẽ thấp.

Chơi chơi cái kích thích.

“Không , lá chắn bảo vệ mà, hì hì.”

“Hừ, là trong tay ngươi nhiều bảo bối, cũng chẳng thèm ghen tị .”

Lòng Phan lão đầu chút cay đắng, thật một câu:

Điều kiện bây giờ hơn thời của chúng nhiều!

Ngày xưa, ngoài nhẫn gian và một ít lương thực, y chẳng gì cả, dựa đôi tay của mà chiến đấu đến bây giờ.

Nhìn hiện tại, ô ô ô, y thật một cái Hệ thống giống Tống An Ninh.

“Vậy ngươi định lúc nào? Bây giờ ?”

“Bây giờ , mua t.h.u.ố.c , xem tình hình bên ngoài . Nếu mưa nhỏ , sẽ gian của ngươi ở vài ngày.”

Xem dự báo thời tiết, cơn mưa lớn , hai ba ngày tới sẽ là mưa nhỏ hoặc mưa , chuyện gì lớn.

Hơn nữa, thời gian trong vòng tay gian của Phan lão đầu là gấp ba bên ngoài. Bên ngoài hai ba ngày, trong gian là tám chín ngày, Hương Hương theo dõi tình hình bên ngoài lúc, nàng cũng thể bất cứ lúc nào.

Hai bàn bạc xong, Tống An Ninh liền bắt đầu Thương Thành mua sắm lớn.

Ở thời đại , khi gặp ôn dịch, sẽ đốt một d.ư.ợ.c liệu như Xương truật, Ngải diệp, Đinh hương... để thanh lọc khí, phòng ngừa dịch bệnh. Sau đó uống Ma Hoàng Thang, Ngân Kiều Tán, v.v.

Nàng còn mua thêm Bản Lam Căn, Hoắc Hương Chính Khí Thủy, Liên Hoa Thanh Ôn, Song Hoàng Liên, Hợp Tễ Kháng Virus... Nước sát trùng, khử khuẩn cũng mua ít.

“Khẩu trang bằng vải gạc cũng chuẩn một ít, nhiều lắm, tùy tình hình mà tính .”

“Tốt lắm, lắm. Lát nữa đến viện của , chúng gian, ngươi đưa lô t.h.u.ố.c đầu tiên cho .”

“Được.”

Hai ngoài. Vương Nghênh Nhi khó hiểu nhưng gì nhiều, cẩn thận giúp con gái mặc áo tơi, vẻ mặt đầy lo lắng hai .

26_“Aiz, con gái lớn , còn là đứa bé gái chỉ nũng trong lòng nữa.”

Nàng bên cửa, khẽ thở dài, Trương thị lưng:

“A Ninh việc của nàng , chúng giúp gì, chỉ thể lo chu chuyện nhà, để nàng yên tâm.”

“Ừm, hiểu .”

Mưa dần tạnh, nước sông vẫn hung dữ, cả thôn Bán Nguyệt chìm trong màn sương mù, ngước thể thấy lờ mờ những ngọn núi xa, mang một vẻ mơ hồ.

Đến chỗ ở của Phan Đại Súy, hai gian . Tống An Ninh đặt t.h.u.ố.c mua xuống đất trống, lão gia t.ử thiếu tiền, lấy một cọc ngân phiếu dày cộm từ trong rương gỗ.

“Đây là hai mươi vạn lạng, đủ thì với .

Ta sẽ bán t.h.u.ố.c với giá cao cho tên Hoàng đế ch.ó c.h.ế.t , đợi kiếm bạc, chúng chia đều.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/he-thong-nu-con-do-lam-giau-o-co-dai/chuong-335.html.]

“...”

Tống An Ninh trợn trắng mắt. Nàng còn tưởng Phan lão đầu là tấm lòng nhân hậu của y thuật, cứu rỗi thế nhân cơ đấy.

“Hảo , nãy bộ dáng ngươi lo lắng cho thiên hạ, suýt nữa cảm động đến phát .

Hóa ngươi kiếm một khoản lớn!”

“Hắc hắc, lo lắng cho thiên hạ và kiếm tiền hề xung đột. Dược Vương Cốc chính là nghề .

Chúng trồng d.ư.ợ.c liệu, tích trữ d.ư.ợ.c liệu, là để cứu , cũng là để kiếm tiền.

A Ninh, ngươi nghĩ xem, nếu cứ thế mang một lô t.h.u.ố.c lớn như , Dược Vương Cốc sẽ trở thành cái gai trong mắt tất cả .

Người câu, bưng bát ăn thịt, đặt đũa xuống c.h.ử.i nương. Lòng là thứ đáng sợ nhất, tên Hoàng đế ch.ó c.h.ế.t tuyệt đối sẽ cho phép danh tiếng của Dược Vương Cốc lấn át triều đình.

, t.h.u.ố.c chỉ thể do quan phủ ban phát .”

Tống An Ninh gật đầu. Nàng ẩn trong bóng tối, gì thì .

Phan lão đầu thì khác, y gia sản lớn, giao thiệp với triều đình bao nhiêu năm, việc cẩn trọng một chút cũng .

“Tích, Hương Hương báo cáo tình hình thời tiết cho Chủ nhân.

Mời xem màn hình lớn.”

Trên bản đồ mây hiển thị, dải mưa đang di chuyển về phía Bắc. Đến tối mai, chỉ còn mưa nhỏ, mưa .

Ba ngày đó, sẽ một trận mưa lớn nữa.

Trong cái rủi cái may, ba ngày , mực nước sẽ giảm nhiều, thể cho dân chúng một cơ hội để thở.

Tống An Ninh vốn nhân cơ hội ba ngày gian săn thú, nhưng Phan lão đầu ngoài một chuyến, chuẩn gửi t.h.u.ố.c .

Như , Tống An Ninh cũng cùng y. Bây giờ tình hình đặc biệt, thôi đành chịu .

“Vài ngày nữa sẽ trở về, nhất định sẽ cho ngươi ở trong gian thoải mái.”

Phan lão đầu định ngoài, Tống An Ninh vội vàng chặn .

“Khoan , hỏi Hệ thống xem thể mua cho ngươi vài tấm Thuấn Di Tạp .”

“Ngươi thật ?”

Phan lão đầu lập tức hứng thú, kích động xoa xoa tay.

“Hương Hương, ? Lão đầu tuổi cao, cộng thêm lũ lụt, ngoài quá khó khăn.”

“Được thôi, năm ngàn lạng một tấm Thuấn Di Tạp, dùng ba , mặc cả nha.”

“Lấy năm tấm. Đừng quên trừ bạc của A Ly. Phan lão đầu là sư phụ , hiếu kính sư phụ chẳng là điều nên ?”

“Ha ha ha, A Ly mà chắc tức c.h.ế.t mất.”

Tống An Ninh lấy năm tấm thẻ từ trong túi đeo, đặt tay Phan lão đầu, vô cùng hào phóng :

“Đừng khách sáo, cầm lấy dùng !

Chỉ cần là nơi ngươi từng đến, đều thể Thuấn Di tới đó. Lưu ý là đừng để khác phát hiện nhé.

Mỗi thẻ dùng ba , tổng cộng mười lăm , cứ thế mà vung tay lên !”

“A a a... Tiểu A Ninh, ngươi giúp một việc lớn !

Như , chuyến của chỉ cần một canh giờ. Đợi trở về nhé!”

Phan lão đầu vui mừng như một đứa trẻ, cầm Thuấn Di Tạp khoe khoang hai vòng, đó biến mất tại chỗ.

Tống An Ninh thấy y dùng Thuấn Di Tạp chạy , đóng kỹ cửa sân, đó đến nhà Vương Thu Nguyệt và Tiêu Minh xem xét, chuyện một lát.

Tần Nguyên Anh ở nhà chút điểm tâm, tươi bưng và điểm tâm đến mặt Tống An Ninh, cũng về chuyện bên bờ sông.

“Ôi, Minh thúc và Nguyên Bảo ca đang canh giữ ở bờ sông. Thôn chúng còn đỡ, chỉ là bên ngoài thế nào .”

“Bên ngoài cho lắm, e là ôn dịch. Hai ngày đều cẩn thận.

Những loại t.h.u.ố.c cho các ngươi, cứ uống lúc rảnh rỗi, phòng ngừa vẫn hơn.”

Không lâu , Hương Hương đột nhiên nhắc nhở nàng:

“Chủ nhân, dân làng Lưu Gia Thôn qua núi .”

 

Loading...