Hệ Thống Thần Hào: Ta Dùng Tiền Mua Cả Giới Tu Tiên - Chương 184
Cập nhật lúc: 2026-04-22 21:34:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộng Tinh Hà cuối cùng vẫn thắng nổi đôi mắt to tròn long lanh như đang chằm chằm đầy cầu xin tiếng động của Lộc Nguyệt Ảnh, đồng ý với yêu cầu của Viên Na, tháng sẽ để Hồng Chiêu đến Quỷ Thị gặp cô một , cho cô ch-ết tâm.
Sau khi họ quán , Lộc Nguyệt Ảnh hiếm khi thả Lộc Linh ngoài hóng mát.
Lộc Linh thấy khung cảnh buổi đấu giá quen thuộc và lâu gặp, lập tức tràn đầy tinh thần, bày bộ dạng của hệ thống thần hào.
Cô lơ lửng giữa trung, lắc lắc cái đầu nhỏ.
Âm thanh cơ khí của hệ thống vang lên giòn giã.
【Phát hiện ký chủ tiến khung cảnh đặc biệt — Buổi đấu giá, tiến hành điểm danh khung cảnh ?】
Mặc dù hôm nay buổi đấu giá gì, nhưng với nguyên tắc lấy tiền lấy phí, Lộc Nguyệt Ảnh vẫn dứt khoát dùng thần thức chọn “Có".
【Điểm danh khung cảnh:
Nhận tiền Hoa Hạ, chỉ giới hạn sử dụng trong khung cảnh , tiền sử dụng sẽ thu hồi khi rời khỏi khung cảnh.】
Lộc Nguyệt Ảnh mấy tháng đến Quỷ Thị “càn quét" hàng hóa, vật phẩm đấu giá của Quỷ Thị tích trữ đặc biệt phong phú.
Cuốn album vật phẩm đấu giá Mộng Tinh Hà đưa cho cô dày hơn gấp đôi so với .
Trong đó riêng ma thú cao cấp hơn trăm con, còn bốn con linh thú cao cấp , vặn phù hợp với thuộc tính linh căn của nhà họ Lộc.
Lộc Nguyệt Ảnh đều đấu giá hết, dự định tặng cho nhà họ Lộc thú cưng bản mệnh.
Đặc biệt trong đó một con Lục Nhi Linh Hầu, vô cùng thông minh đáng yêu, Lộc Nguyệt Ảnh cảm thấy hợp với Lộc Du, ngay sáng hôm mang về Lộc gia, đích tặng cho Lộc Du, định để linh hầu bổ sung cho cái trí tuệ khuyết thiếu của nhị ca cô.
Chỉ còn Viên Na và Dư Huy là gặp thú cưng bản mệnh ưng ý, nhưng hai cũng nản lòng, chỉ cảm thấy là duyên phận của tới.
Hơn nữa Xích Diễm và Tiếu Ưng, suốt ngày chí ch.óe, hễ chút là vì một ít trái cây linh quả mà đ-ánh nh-au, lông vũ bay khắp nơi.
“Tam bảo" đất liền, biển cả, bầu trời mà hai tên lọt top thì chẳng ai tin, ngay cả chú ch.ó “Nhị Cáp" nổi tiếng cũng chào thua mặt hai tên , thực sự khiến Lâu Hân Di và Hoàng Hâm đau đầu thôi.
Đôi khi, ngay cả ngoài cuộc là Viên Na và Dư Huy cũng nổi, tay can ngăn, cuốn cuộc hỗn chiến.
Nhìn hai con chim ngốc nghếch đ-ánh nh-au nhiều , Viên Na cảm thấy, đến lúc đó chắc chắn sẽ chọn thú cưng loại chim thú cưng bản mệnh nữa, đến việc hàng ngày ồn ào dứt, giống như pháo nổ , việc cần chúng canh đêm thì chắc cũng chẳng ngủ một giấc an .
Cô mà tìm thú cưng bản mệnh, thì là loại như Lục Nhi Linh Hầu, lông xù thông minh.
Nếu , thà thiếu còn hơn chịu sai.
Đỡ thêm một tên ngốc nữa, trầm trọng thêm cuộc tranh đấu giữa Xích Diễm và Tiếu Ưng, khiến thế giới vốn dĩ yên tĩnh càng ồn ào thêm.
Lộc Nguyệt Ảnh Viên Na thỉnh thoảng lén lút liếc một cái, ánh mắt oán trách đó, chỉ chứ gì.
Cát Tường, Như Ý bọn chúng đều là thần thú, ngoài nước Linh Tuyền, linh thạch thuộc tính , căn bản chẳng thèm đến các loại linh quả, linh d.ư.ợ.c khác, càng thể nào vì mấy món đồ nhỏ nhặt mà đ-ánh nh-au, vì chúng ăn căn bản hết.
Cùng lắm là vài nhóc con thi thoảng trao đổi linh thạch với để đổi vị, chê bai lẫn một chút, đó ăn món ăn quen thuộc của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/he-thong-than-hao-ta-dung-tien-mua-ca-gioi-tu-tien/chuong-184.html.]
Hơn nữa, gian Linh Tuyền, thú cưng bản mệnh cứ quăng hết gian, để Lộc Linh trông nom là , bản cô căn bản cần lo lắng gì cả.
Bình thường chỉ Tiến Bảo - một loại linh thực - quấn lấy cổ tay cô vật trang trí, chẳng động đậy gì, ngoan ngoãn vô cùng, cô thường xuyên quên mất Tiến Bảo là một chiếc vòng tay, mà là loại T.ử Đằng Huyết Thụ ăn thịt ma thú.
Dù thì Tiến Bảo từ khi theo cô, ngoài nước Linh Tuyền căn bản ăn thứ gì khác.
Và ngoại trừ Cát Tường, mấy nhóc con khác hiện tại đều vẫn đang ngủ say, thức tỉnh, Lộc Nguyệt Ảnh còn cảm thấy gian Linh Tuyền gần đây quá đỗi yên tĩnh.
Tự nhiên là thể thấu hiểu cảm giác yêu hận phức tạp như của Viên Na và Lâu Hân Di bọn họ.
“Năm mươi triệu chốt đơn."
“Tám mươi triệu chốt đơn."
“Một trăm triệu chốt đơn."
……
Buổi đấu giá bắt đầu, Lộc Nguyệt Ảnh bắt đầu hô giá bá đạo, khiến những “mặt quỷ" quảng trường vốn vất vả nghỉ ngơi mấy tháng nay nữa đả kích tơi bời.
Từng ủ rũ buông tấm bảng trong tay xuống, cũng thèm đấu tranh vô ích nữa, chỉ thể lặng lẽ chờ đợi buổi đấu giá thứ hai.
Theo từng tiếng chốt b.úa, Lộc Nguyệt Ảnh như nước chảy hoa hơn chục tỷ, một nữa kết thúc sớm buổi đấu giá.
Đây là đầu tiên Lộc Nguyệt Ảnh lãng phí hạn mức điểm danh khung cảnh của buổi đấu giá, tiêu hết sạch còn tự bỏ tiền túi bù.
Lộc Nguyệt Ảnh đắc ý dùng thần thức giao tiếp với Lộc Linh, hỏi xem tiền điểm danh khung cảnh thể giống như điểm danh mỗi ngày tăng giá lên , đáng tiếc nhận sự từ chối chút tình cảm của Lộc Linh.
Biết quyền hạn cao nhất của Lộc Linh là một trăm tỷ, Lộc Nguyệt Ảnh cũng dây dưa nữa, ngược khen Lộc Linh mấy câu tới tấp, khiến nó bay bay bổng bổng, hổ trốn về gian Linh Tuyền.
Về phần buổi đấu giá đan d.ư.ợ.c thứ hai phía , Lộc Nguyệt Ảnh vẫn tham gia, vốn dĩ đó là đan d.ư.ợ.c cô lấy , gửi bán ở Quỷ Thị, cô cũng đến nỗi đen tâm tới mức tự “chim mồi" nâng giá cho đan d.ư.ợ.c của chính .
Dù thì ở Quỷ Thị, mức tiêu dùng cũng chỉ đến thế, nếu một “chém" mạnh quá, cô sợ chỗ để “chém" nữa.
Người thông minh, sẽ chuyện “g-iết gà lấy trứng", “nhổ mạ cho lớn" như thế.
Sau khi buổi đấu giá đầu tiên kết thúc, Mộng Tinh Hà tự giác tiếp nhận công việc vốn là của Hồng Chiêu, cũng tìm khác tới, chính thong thạo dẫn Lộc Nguyệt Ảnh đến kho hàng nhận vật đấu giá.
Nhìn Lộc Nguyệt Ảnh một quẹt hơn chục tỷ, mắt chớp lấy một cái, Mộng Tinh Hà trong lòng khỏi cảm thán.
Vợ tương lai tiêu tiền thế , cũng chút lo lắng cho tương lai.
Quỷ giới vốn dĩ một đống con quỷ ch-ết chỉ tiêu tiền kiếm tiền đang há miệng chờ ăn, chi tiêu khổng lồ.
Anh đường đường là Quỷ Vương, kinh doanh Quỷ Thị bao nhiêu năm, cũng chẳng tích góp bao nhiêu tài sản.
Giới Cổ Võ càng nghèo rớt mồng tơi, nhà họ Mộng để đào tạo thế hệ trẻ, gần như móc sạch túi tiền.
Mộng Tinh Hà thực sự sợ nuôi nổi vợ.