Đợi Dương Giản ngủ thì các thị nữ mới lui ngoài.
Cửu Ninh ở trong phòng, cố tình chống nửa cửa sổ lên, hành lang uốn khúc bên ngoài một bóng nào, nàng mới nhỏ giọng hỏi: "Dương tướng quân đúng là giỏi uống?"
Dương Giản ôm đầu ở giường hừ hừ vài tiếng, : "Không giấu điện hạ, trời sinh giỏi uống, đây cậy mạnh tỷ thí với Đặng Đại, uống hai chén ngã xuống ngủ cả ngày, Đặng gia đều , cho nên họ sẽ nghi ngờ."
Cửu Ninh gật đầu.
Dương Giản thêm một câu: " lúc say!"
Cửu Ninh liếc , nếu câu thì thôi, nhưng câu thì nàng khỏi nghi ngờ rằng sắp say .
Lúc , ngoài cửa vang lên tiếng chuyện.
Mấy nội thị mặc áo bào cổ tròn bậc thềm, đang tranh cãi gì với thị nữ mà ầm ĩ cả lên.
Dương Giản vội vàng dậy.
Nhân lúc đám thị nữ nội thị quấn lấy, một bóng lặng lẽ tới gần phòng khách, gõ cửa sổ nhỏ giọng : "Dương tướng quân ở ? Gia chủ của gặp ngài ."
Dương Giản kích động khi câu , đột nhiên lên, nhấc chân ngoài.
Cửu Ninh nhíu mày, ngăn Dương Giản .
Dương Giản sửng sốt: "Chẳng điện hạ gặp thánh nhân ?"
Cửu Ninh giơ ngón tay lên, động tác suỵt.
Dương Giản hiểu ánh mắt của nàng, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng .
Người bên ngoài tiếp tục gõ vang cửa sổ, : "Tam lang chờ lâu, Dương tướng quân nhanh lên, lỡ canh giờ sẽ còn cơ hội nữa."
Lý Hi xếp hàng thứ ba, gọi là Tam lang.
Cửu Ninh vẫn nhúc nhích.
Lúc Dương Giản nhịn nổi nữa, ngừng khoa tay, thì thầm : "Hắn đúng, tận dụng thời cơ."
Cửu Ninh lắc đầu: "Có bẫy."
Dương Giản kinh ngạc. ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/he-thong-thanh-mau/chuong-490.html.]
Sở dĩ Cửu Ninh liên hệ với phụ t.ử Dương Xương , ngoại trừ những yếu tố bên ngoài như vị trí địa lý đặc biệt của Thục Trung, nền kinh tế giàu mạnh, rời trung tâm chính quyền Trung Nguyên. Nguyên nhân chủ yếu nhất là vì Lý Hi - Tiểu hoàng đế bù hoạn quan nâng đỡ thượng vị.
Khi rời khỏi Trường An, nàng dặn Tuyết Đình ngóng tuyến đường chạy trốn của Lý Hi.
Sau đó đường lên núi với Chu Gia Hành, Tuyết Đình dựa phân tích của Chu Gia Hành mà xác định Lý Hi trốn đến Tây Xuyên, y phái võ tăng truy tìm tung tích, quả nhiên phát hiện bóng dáng t.ử thế gia từng quen .
Bọn họ theo Kim Ngô vệ của Lý Hi.
Tuyết Đình lên núi, khi thương lượng với Cửu Ninh thì tự dẫn điều tra tung tích của Lý Hi.
Cuối cùng phát hiện Lý Hi Thứ sử T.ử Châu bắt .
Ly Hi quá vội vàng, bởi vì sợ đại thần ngăn cản nên thông báo với đại thần trong triều, bên cạnh chỉ dẫn theo nội thị mà sủng ái nhất, mỹ cơ và mấy ngàn binh hốt hoảng chạy khỏi Trường An.
Hắn chạy quá nhanh, thậm chí còn quan tâm đến tỷ .
Thứ sử T.ử Châu Đặng Khuê vô tình Tiểu hoàng đế chạy tới đất Thục, ông vui mừng quá đỗi, lập tức phái một vạn đại quân chờ đường, lấy cớ "hộ giá" bao vây tấn công Lý Hi, kiên quyết cưỡng ép mời đến T.ử Châu.
Mặc dù Lý Hi chút thực quyền nào nhưng dù cũng là Quân vương danh nghĩa, Đặng thứ sử dám trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t Lý Hi.
Ông dùng cớ bảo vệ Lý Hi mà giam lỏng , tùy hành quyền quý và quan viên trong phủ , bắt chước , dùng cớ "Chư hầu giúp đỡ thiên t.ử".
Đặng thứ sử cũng tự hiểu rõ bản , đối thủ của Lý Nguyên Tông, mà chờ khi Lý Nguyên Tông giao chiến xong với quân Khiết Đan thì chuyện đầu tiên là sẽ cử đ.á.n.h đến T.ử Châu để cướp Hoàng đế.
Vì giữ mạng, nhất vẫn nên thả Tiểu hoàng đế.
mà Tiểu hoàng đế rơi trong tay , Đặng thứ sử nào buông tay ?
Chuyện ngàn năm một, ông cân nhắc liên tục, cuối cùng quyết định sẽ tìm mấy giúp đỡ đối đầu với Hà Đông quân.
Đặng thứ sử vô cùng cần đồng minh, đầu tiên ông nhớ đến phụ t.ử Dương Xương, Dương Giản cùng gắn bó như môi với răng.
Ông thư cho Dương Xương, Tiểu hoàng đế đến T.ử Châu tị nạn, Dương Xương đến T.ử Châu để cùng thương lượng chuyện lớn.
Vân Mộng Hạ Vũ
Mặc dù Dương Xương cổ hủ nhưng cũng ngu ngốc, ông Đặng Khuê để Tiểu hoàng đế trong lòng, định lợi dụng Tiểu hoàng đế để bành trướng thế lực của . Ông lo lắng, khi nhận thư thì chạy ngay đến T.ử Châu.
Khi đó, Dương Giản mang theo thư do chính phụ đến Trường An gặp Cửu Ninh. ...
Cửu Ninh vẫn luôn giữ liên lạc với Tuyết Đình, khi Tiết độ sứ Dương Xương khởi hành đến T.ử Châu thì lập tức thư ngăn cản, cũng nhắc nhở Dương Xương nên tăng cường cảnh giác.