Những tiểu nương t.ử xinh ở Giang Châu chỉ Cửu nương nhưng xinh động lòng như Cửu nương thì nhiều. Vẻ của nàng là kiểu khiến lâu gặp cũng khó quên, dù nhớ rõ từng đường nét gương mặt nàng, ngươi vẫn thể nhớ cảm giác kinh ngạc khi đầu gặp nàng.
Chu Ngũ nương ghen tị với Cửu Ninh.
Ghen tị đến mức gần như phát điên. Ghen tị vì nàng một mẫu xuất danh gia vọng tộc, ghen tị vì nhan sắc trời ban của nàng, ghen tị vì tuổi nhỏ như hạc giữa bầy gà, ghen tị vì Chu đô đốc yêu thương nàng, ghen tị vì nàng của hồi môn phong phú.
Thế là Ngũ nương âm thầm dựng lên những lời đồn về mẫu của Cửu Ninh, nàng và mẫu , thẩm thẩm, những cô bà ghen tị với Thôi thị, tìm cách cô lập Cửu Ninh.
Nàng .
Tiểu nương t.ử của các nhánh Chu gia sự dẫn dắt của nàng ăn ý đoàn kết , họ Cửu Ninh, vờ như đường , cho dù trong lòng họ đều đường là tiểu nương t.ử xinh nhất Giang Châu.
Thời gian như nước, chuyện cũ tựa khói sương.
"Cửu ... Ngươi vẫn như ..."
Chu Ngũ nương nhẹ giọng , cúi đầu y phục hỗn loạn, còn ngửi mùi thối gay mũi thì nhếch miệng mang theo ý tự giễu.
Cửu Ninh rủ mắt xuống, đường tỷ sớm nhận .
"Ai đưa ngươi đến Lãng Châu?"
Chu Ngũ nương giật : "Hỏi chuyện gì?" Mỉm , khóe miệng nhếch lên: "Chẳng ngươi nên hỏi tại g.i.ế.c Nhị lang ?"
Cửu Ninh cúi , đối diện với nàng , ánh mắt trầm tĩnh.
"Ngũ nương, ai đưa ngươi đến Lãng Châu?"
Chu Ngũ nương run lên vài cái, mặt còn chút m.á.u.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/he-thong-thanh-mau/chuong-627.html.]
"Là mẫu và của ."
Vẻ mặt Cửu Ninh khẽ động, nàng lên, nhắm mắt .
Không Tam ca.
Chu Ngũ nương ôm hai đầu gối, nhớ chuyện cũ: "A gia của hại Đô đốc, mấy vị đại đều trục xuất khỏi tộc, nhánh của chúng coi như xong ! Chẳng còn gì cả, nhà cửa, phó tòng, tỳ nữ, trang sức, lụa là quý giá, chẳng còn gì... Những đây chơi với như tỷ cũng thèm quan tâm đến nữa, ngày nào mẫu cũng , ban đầu tuy khó khăn nhưng ít còn chút bạc tích cóp để gắng gượng. Sau Thập lang tụ tập với một đám công t.ử ăn chơi lêu lổng, chẳng gì nên hồn, cuối cùng nhà cửa và ruộng đất đều thua sạch, đến cả bà t.ử trong phòng bếp cũng bỏ , tự việc..."
Nàng là nương t.ử Chu gia quần áo lụa là từ nhỏ mà! Sao thể những công việc rườm rà chứ?
nếu việc nhà... Ai sẽ cho nàng ăn? Ai sẽ cho nàng mặc?
Ngày hôm đó, cả nhà chủ nợ đuổi khỏi nhà, Ngũ nương cửa phường, gào t.h.ả.m thiết.
Những qua đường đều chằm chằm nàng , nàng bất giác quên mất sự e dè, quên mất lòng tự tôn, quên cả sự hổ, chỉ còn tuyệt vọng mà lớn.
Nàng của đây, y phục chút nếp nhăn chịu mặc ngoài.
Chỉ trong chốc lát, nàng gào ở bên đường, rơi cảnh ngủ ngoài trời.
Khoảng thời gian thật sự khổ... Quá khổ, đến mức bây giờ nhớ , nàng vẫn thể cảm nhận rõ ràng cảm giác bất lực và sợ hãi khi con phố dài mùa đông, những ánh mắt lạnh lùng, chế giễu của qua đ.á.n.h giá.
Vân Mộng Hạ Vũ
Chu Ngũ nương trực tiếp dùng tay áo lau nước mắt mặt, : "Sau đó, Chu gia kết với Lãng Châu, và mẫu khuyên chủ động tìm Sứ quân, cho ông rằng nguyện ý gả đến Lãng Châu."
Gia tộc vốn định gả một tiểu nương t.ử khác đến Lãng Châu, vì đây là thông gia ngang hàng, đối phương cũng là lang quân của một gia tộc quyền quý ở địa phương, hôn sự môn đăng hộ đối.
Thật Ngũ nương xứng đáng vì phụ nàng phản bội gia tộc. Mẫu nàng và Thập lang vì sính lễ của Lãng Châu mà khổ sở cầu xin các tộc lão, lóc lăn lộn, một hai nháo ba thắt cổ, cách gì cũng dùng. Người trong tộc thấy cả nhà họ thật sự đáng thương, vẻ như heo c.h.ế.t sợ nước sôi, cuối cùng đồng ý để Ngũ nương xuất giá.
"Ta tưởng cuộc sống của đến..." Trên mặt Chu Ngũ nương thoáng hiện lên một nụ : "Mặc dù phu quân của đây thê t.ử, còn lớn hơn hơn hai mươi tuổi nhưng để tâm, sợ nghèo khổ lắm , gả cho Đại lang Tề gia, chẳng lời oán trách nào. Khi vui, đắc ý, thế những khác, một hôn sự , chẳng chịu khổ nữa. Ta chẳng cảm thấy hổ chút nào..."