Đừng đến phong thái quân vương, ngay cả phẩm giác và tự tôn tối thiểu của một lang quân thế gia cũng mất.
Ngày xưa Thứ sử T.ử Châu khống chế ở đất Thục, vì giữ mạng, Lý Hi khúm núm, gọi Thứ sử T.ử Châu là "Đại tướng quân". Bị Thứ sử T.ử Châu châm chọc, nhạo ngay mặt nhưng cũng chỉ giả bộ hiểu, còn vui vẻ với những khác.
Khi đó mấy vị đại thần trung thành theo Lý Hi, đó cùng đến phủ Thành Đô. Thấy chuyện đầu tiên khi phủ Thành Đô là bảo Dương Xương tìm mỹ nhân cho thì nản lòng thoái chí. Đến khi Trưởng công chúa bình định đất Thục, mấy vị đại thần đó theo nàng về Trường An.
Vân Mộng Hạ Vũ
Đám hầu cận cứu Lý Hi nhưng Lý Chiêu liều c.h.ế.t cũng cứu nên bọn họ chỉ thể theo.
Họ Đại vương c.h.ế.t cho Lý Hi.
Có cách nào để cứu Đại vương ?
Không.
Trừ phi... Lý Hi c.h.ế.t.
Chu Hộc siết c.h.ặ.t con d.a.o găm, chậm rãi từng chữ: "Lý Hi c.h.ế.t thì Đại vương thể sống ."
Hắn thận trọng che giấu sự khinh thường đối với Lý Hi để Lý Chiêu cho rằng vẫn trung thành với Lý Hi như khi vẫn ở trong cung.
Dù thể tự tay g.i.ế.c Lý Hi thì cũng ép Lý Hi đường c.h.ế.t!
Đám hầu cận im lặng một lúc lâu thi rút bội đao , nhắm thẳng Chu Hộc: "Chu Hộc, Đại vương lệnh cho chúng bảo vệ công t.ử, chúng thể trái với mệnh lệnh của !"
Chu Hộc liếc phương hướng Lý Hi đào tẩu, ánh mắt kiên định.
"Không ai thể ngăn ... Trừ phi các ngươi g.i.ế.c ."
Hắn từng Lý Hi lừa bịp, đến Giang Châu ở phía Nam để bắt cóc Cửu Ninh. Hắn với Lý Chiêu, cũng với Cửu Ninh.
Hai họ thể tha thứ cho nhưng chẳng thể nào tha thứ cho chính .
Hắn g.i.ế.c Lý Hi.
Nếu Đại vương , lẽ sẽ vô cùng thất vọng với nhỉ?
Chu Hộc nhạt. Hắn hậu quả của việc nhưng dù thịt nát xương tan, dù Đại vương căm hận thì cũng g.i.ế.c Lý Hi. Hắn sẽ hối hận - Chỉ cần Đại vương thể sống sót.
Đám hầu cận do dự .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/he-thong-thanh-mau/chuong-676.html.]
Bọn họ còn kịp đưa quyết định thì Chu Hộc khẽ quát một tiếng, giục ngựa đuổi theo hướng Lý Hi bỏ trốn.
Đám hầu cận đau đầu chẳng gì, chỉ đành thúc ngựa đuổi theo.
Tiếng vó ngựa dọa cho đám chim ch.óc trong rừng bay tán loạn, tiếng đập cánh phành phạch vang lên.
Ở đỉnh núi phía xa, vài binh sĩ mặc áo đen cưỡi ngựa đường lớn.
Binh sĩ dẫn đầu lên bầu trời đầy , : "Họ về phía Đông, Hoài Lãng đoán sai, quả nhiên Chu Hộc g.i.ế.c Lý Hi từ lâu ."
Lý Hi chẳng còn gì để mất nữa, bên cạnh còn bao nhiêu tùy tùng trung thành nữa. Lý Chiêu bất mãn với từ lâu, mất sự bảo vệ của thì cũng chẳng sống bao lâu.
Binh sĩ dẫn đầu sang dặn dò những còn : "Năm các ngươi theo sát bọn họ, đừng đến quá gần cũng để mất dấu. Nhớ kỹ, đến lúc bất đắc dĩ thì tuyệt đối tự tay. Những còn thì đuổi theo Hoài Lãng, báo cho khi Lý Hi dọa sợ thì chạy về hướng Đông thật."
Các binh sĩ tuân lệnh đổi hướng đuổi theo Hoài Lãng để báo tin Chu Hộc ép Lý Hi chạy về hướng Đông.
Hoài Lãng lo chuyện của Lý Chiêu xong thì lập tức một bức thư mật ngay trong đêm phái gửi cả bản hịch văn do Lý Chiêu và mấy cái hộp khảm xà cừ cho Chu Gia Hành.
Ba ngày , Chu Gia Hành thấy bản hịch văn do chính tay Lý Chiêu .
Hắn chỉ lướt qua trong hộp, trầm ngâm một lúc đóng nắp hộp , cho đưa đến chỗ Cửu Ninh: "Đưa cho Trưởng công chúa xem."
Tùy tùng tuân lệnh.
Khi cái hộp đưa đến mặt Cửu Ninh, nàng đang bàn bạc công việc với Tuyết Đình, mấy cái hộp đều đóng nắp kín, chỉ chiếu thư mở sẵn, nàng nhận nét chữ của Lý Chiêu. Nhìn thấy chiếu thư, nàng khỏi ngạc nhiên, cầm lên kỹ càng.
"Ung vương đang ở ?"
Tùy tùng khom trả lời: "Ung vương đang đường về kinh ạ, Hoài Lãng và Đa Đệ đang hộ tống Vương gia trở về."
Cửu Ninh trầm ngâm một lúc, cất chiếu thư tạm biệt Tuyết Đình để tìm Chu Gia Hành.
"Nhị ca." Nàng đại trướng, hỏi: "Để Lý Chiêu sống khó xử lắm ?"
Chu Gia Hành đang gì đó thư án, thấy câu hỏi của nàng thì khựng một lát mới lắc đầu, tiếp tục .
Cửu Ninh tiến gần, liếc những gì đang , khỏi nhíu mày : "Muốn cắt giảm lượng chùa miếu ?"