Hẹn Hò Đời Thực: Giáo Sư Học Tỷ Của Ta Quá Ngọt Ngào - Chương 22: Giáo sư học tỷ chủ động nấu cơm cho tôi (2/2)

Cập nhật lúc: 2026-03-01 14:43:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9007UMptcu

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lạc Cầm Thường ngẩn một lát, ngay đó xa: "Xem cho ăn thật nhiều cay mới ."

Bạch Vĩnh Khải vội vàng xua tay, cuống cuồng thôi: "Đừng cho ớt ! Nếu ăn món đó thật sự chịu nổi , bệnh trĩ mà mắc thì dễ chữa khỏi ."

Giơ tay xoa đầu , Lạc Cầm Thường tươi rạng rỡ:

"Yên tâm , sẽ bỏ ớt , chọn ớt ngọt để nấu mà."

Cũng thật sự bỏ ớt, cuống lên kìa.

"Vậy thì ~"

Bạch Vĩnh Khải loại ớt cô chọn, kích thước lớn, đúng thực là ớt ngọt.

Từng phút từng giây trôi qua.

Trong quá trình Lạc Cầm Thường nấu ăn.

Sơn Tam

Bạch Vĩnh Khải ở một bên, xa một chút quan sát.

Bởi vì trong ký ức, lúc nấu cơm, ở bên cạnh chỉ lo .

Kết quả thuận mắt liền nổi trận lôi đình.

Thật sự sợ gặp tình huống y hệt như , nên chủ động xa một chút.

Rất nhanh, gạo sống nấu thành cơm chín.

Trong vòng nửa giờ, hai đĩa thức ăn gia đình thành bàn tay Lạc Cầm Thường.

Một đĩa là đậu phụ Ma Bà, một bát là canh trứng nấu cùng một ít rau xanh.

Bưng thức ăn lên bàn, trông vẻ giản dị chút cầu kỳ, đối với Bạch Vĩnh Khải mà :

Đây là hiện thực, thức ăn cần gì quá cao sang, thể ăn no .

Tất nhiên, hương vị vẫn chút truy cầu.

Lạc Cầm Thường bưng bát cơm xới sẵn đến, đưa đũa và bát cơm cho .

Bạch Vĩnh Khải nhận lấy bát đũa, thấy cô trống , liền hỏi:

"Chị ăn ?"

Lạc Cầm Thường lấy đôi đũa từ phía , : "Ăn chút thức ăn là , giảm cân."

Giảm cân... Bạch Vĩnh Khải hiểu cô nghĩ thế nào?

Thân hình như còn ?

Chỗ cần lồi chỗ lồi, vóc dáng càng thướt tha tuyệt luân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hen-ho-doi-thuc-giao-su-hoc-ty-cua-ta-qua-ngot-ngao/chuong-22-giao-su-hoc-ty-chu-dong-nau-com-cho-toi-22.html.]

Giảm cân, cần thiết ?

"Thỉnh thoảng giảm cân một chút, bình thường ngày ba bữa vẫn sẽ chú ý."

Lạc Cầm Thường thấy quan sát vóc dáng của , liền kìm lòng việc bình thường sẽ chú ý dùng bữa đúng giờ. Bất quá chằm chằm như , đúng là thẹn thùng, đây đám con trai đều thấy là đồ râu xanh, hiện tại ...

Quay đầu chỗ khác, Bạch Vĩnh Khải lung tung nữa, tránh để coi là kẻ lưu manh.

Ăn vài miếng cơm, gắp thức ăn, nhai trong miệng, Bạch Vĩnh Khải ăn khá nhiều.

Kết quả hổ lốn vài miếng, liền nghẹn cơm!

Vỗ vỗ l.ồ.ng n.g.ự.c, Bạch Vĩnh Khải nghẹn đến mức sắp xong !

Lạc Cầm Thường thấy , vội vàng lấy bát bàn, rót một ly nước đưa cho !

Bạch Vĩnh Khải đón lấy ly nước, uống một cạn sạch, suýt chút nữa thì nghẹn c.h.ế.t.

"Đỡ hơn nhiều ." Anh thở phào một cái, nhịp tim vô thức tăng nhanh.

"Ăn chậm thôi, ai tranh với ."

Lạc Cầm Thường trách khéo , nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng để cơ thể dịu .

"Xin . Đang nghĩ một chuyện khác, lúc ăn cơm cẩn thận liền thành thế ."

Bạch Vĩnh Khải xin , lúc ăn cơm nghĩ chuyện khác.

"Nghĩ gì thế?"

Tay đặt bàn chống cằm, Lạc Cầm Thường mỉm yểu điệu hỏi.

"Đang nghĩ..."

Thực chẳng nghĩ gì cả, nhưng căn bản hiểu nổi Lạc Cầm Thường học tỷ tại thích theo đuổi ? Thậm chí tiếc tới đây nấu cơm cho ăn.

Thật sự hỏi, nhưng thốt nên lời.

thì , Bạch Vĩnh Khải, dường như ở kiếp cũng chẳng gì đặc biệt.

Có một cô em gái khiến đau đầu, cũng một bà trở thành giáo sư.

, đây vốn chỉ là một bình thường, từng sở trường gì.

Một đại tỷ tỷ là giáo sư là học tỷ, tại đối xử dịu dàng và với như thế?

Về mặt tình cảm, Bạch Vĩnh Khải lạc lối .

Không chỉ khốn hoặc, mà còn vì sự thẹn thùng của đàn ông nên dám hỏi miệng.

 

Loading...