Hẹn Hò Đời Thực: Giáo Sư Học Tỷ Của Ta Quá Ngọt Ngào - Chương 6: Cần sáng tác âm nhạc để kiếm tiền (2/2)

Cập nhật lúc: 2026-03-01 14:30:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Công việc kiếm tiền? Lúc mới chỉ là bắt đầu học kỳ năm nhất thôi mà."

Lý Hạo Phong mờ mịt hiểu, tân sinh viên năm nhất thêm ?

...

Rời khỏi ký túc xá nam, Bạch Vĩnh Khải tiến về phía tòa nhà dạy học.

Thông thường các hoạt động câu lạc bộ đều diễn trong các phòng học trống ở tầng một của tòa nhà dạy học, tìm câu lạc bộ Huyền Nhạc Tập Anh cũng quá khó khăn.

Rất nhanh đến phòng học của câu lạc bộ Huyền Nhạc Tập Anh, Bạch Vĩnh Khải tới cửa liền thấy một vài âm thanh, đó là tiếng thở dài đầy nuối tiếc từ trong phòng học.

"Việc giải tán câu lạc bộ Huyền Nhạc Tập Anh thế thực sự là còn cách nào khác, phía Hội sinh viên cũng cân nhắc kỹ lưỡng . Âm nhạc do câu lạc bộ Huyền Nhạc Tập Anh tạo đa đều là khúc nhạc đồng nhân, điều đó chứng minh các em hiện tại vẫn năng lực sáng tác âm nhạc nguyên tác thực sự."

"Dù mỗi tháng cấp kinh phí cho các em thì cũng tạo bất kỳ giá trị hữu dụng nào."

"Giải tán cũng là chuyện bất đắc dĩ."

Một giảng viên trong phòng học dùng ngữ khí đầy tiếc nuối rõ nguyên nhân với các thành viên câu lạc bộ Huyền Nhạc Tập Anh. Dù câu lạc bộ Huyền Nhạc tạo nhiều giá trị âm nhạc, ngược còn liên tục thua lỗ.

Giải tán câu lạc bộ Huyền Nhạc Tập Anh cũng là chuyện chẳng đặng đừng.

Sơn Tam

— "Thưa thầy, chúng em hiểu, chúng em sẵn sàng chấp nhận sự sắp xếp từ phía Hội sinh viên."

— "Em ! Câu lạc bộ Huyền Nhạc Tập Anh là tâm huyết tập thể của chúng em, em giải tán! Có tan rã, em cũng tuyệt đối đồng ý!"

— "Yên lặng một chút Thiên Ngọc, đây là chuyện chúng còn cách nào khác."

Bốp~

Tiếng đồ vật gì đó rơi xuống đất vang lên! Một cô gái từ cửa phòng học chạy vụt , nước mắt đầm đìa, lướt qua ngay bên cạnh Bạch Vĩnh Khải.

Ngay đó, một nam sinh chạy , hướng về phía hành lang nơi cô gái chạy mà hét lớn:

"Thiên Ngọc!"

Bạch Vĩnh Khải , xong những lời đó thì đại khái hiểu tình hình hiện tại của câu lạc bộ Huyền Nhạc Tập Anh là thế nào.

Không tạo bao nhiêu giá trị, chỉ thể ép giải tán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hen-ho-doi-thuc-giao-su-hoc-ty-cua-ta-qua-ngot-ngao/chuong-6-can-sang-tac-am-nhac-de-kiem-tien-22.html.]

Đi ngang qua cạnh nam sinh , Bạch Vĩnh Khải giả vờ như chỉ là qua đường.

Còn nam sinh nọ đang nản lòng thoái chí, chú ý đến Bạch Vĩnh Khải lướt qua.

Sau khi rời khỏi tòa nhà dạy học, Bạch Vĩnh Khải định nhân cơ hội thành lập câu lạc bộ âm nhạc mới, vặn tiếp quản câu lạc bộ Huyền Nhạc Tập Anh sắp giải tán, đến lúc đó sẽ chiêu mộ nhóm về, sáng tác lời ca và nhạc phổ mà chuẩn từ :

"Giúp một trái tim khỏi tổn thương."

Như thể kiếm đậm một mẻ tài lộc, chuẩn cho con đường kinh doanh .

Rời tòa nhà dạy học mấy phút, khi Bạch Vĩnh Khải từ cửa chính, thấy cô gái lúc nãy đang dầm mưa, hiện đang Lạc Cầm Thường che ô chắn mưa và dùng lời lẽ an ủi.

"Thiên Lạc nhỏ bé, đừng như , đến lúc đó bắt đầu từ đầu là ."

Lạc Cầm Thường xổm xuống, an ủi cô gái đang nức nở.

Cô gái thút thít, chỉ xổm ở đó, lời nào.

Lạc Cầm Thường xoa đầu cô bé, vẻ mặt lộ sự đau lòng đầy u sầu.

Dưới góc của Bạch Vĩnh Khải, cảnh ... chút cảm giác giống như đang an ủi con gái .

Bạch Vĩnh Khải che ô, bước trong mưa, về phía hai bọn họ, thốt một câu:

"Cứ giải tán câu lạc bộ Huyền Nhạc Tập Anh ."

Lạc Cầm Thường và cô gái thấy liền đồng loạt phản ứng, liếc tới bên cạnh.

"Là !" Lạc Cầm Thường kinh ngạc .

"Giải tán? Nói thì dễ lắm, một tân sinh viên năm nhất mới trường như thì hiểu cái gì chứ!" Cô gái vốn dĩ tâm trạng đang tồi tệ, những lời như thì trong lòng vô cùng tức giận!

"Nếu như tập hợp các thành viên của câu lạc bộ Huyền Nhạc Tập Anh giải tán, biến nó thành một câu lạc bộ âm nhạc mới thể tạo giá trị âm nhạc, cô thấy thế nào?"

Bạch Vĩnh Khải nghiêm túc .

Cô gái ngẩn ! Thành lập câu lạc bộ âm nhạc mới, biến thành nơi tạo giá trị âm nhạc?

Làm thể chứ!

 

Loading...