HỘ TỐNG NÀNG TRỌN KIẾP - 1
Cập nhật lúc: 2026-05-01 07:09:31
Lượt xem: 21
Tiêu cục bỗng nhận một chuyến mới, giao cho hộ tống một vị tiểu thư danh môn trở về kinh thành.
Từ thuở ấu thơ, lớn lên trong khuôn phép của nam nhi, vì lòng đặc biệt mến những cô nương dịu dàng, thướt tha như gió xuân.
Suốt dọc đường, cố ý bày đủ trò nhỏ để mong nàng mỉm đôi chút.
Thế nhưng vị tiểu thư tính tình thanh lãnh, hiếm khi đoái hoài đến dù chỉ một ánh .
Chỉ đến lúc rời khỏi kinh thành, nàng mới khẽ cất tiếng hỏi tên họ của .
Ba tháng , từ kinh thành gửi đến một phong hôn thư.
Chỉ là… ai cho …
Vị tiểu thư nhu mì, đoan trang vì hóa thành Thái t.ử?
—
Trước ngày xuất môn, phụ dặn dặn , rằng vị tiểu thư phận tôn quý, bắt thu bớt tính khí tùy tiện thường ngày.
Ta khẽ giật khóe môi, đáp một cách bình thản:
“Phụ , con vốn là nữ t.ử mà.”
Phụ thoáng sững , đó lẩm bẩm như tỉnh mộng:
“Suýt nữa quên mất…”
…
Một tháng , tiêu cục Vạn Hòa của chúng nhận một chuyến lớn, chính là hộ tống tiểu thư quan gia hồi kinh.
Ban đầu mấy hứng thú, nhưng ngân lượng nàng đưa quá mức hậu hĩnh.
Trong tiêu cục, là thủ nhất, vì tự nhiên giao trọng trách dẫn đội.
Ngày đón tiểu thư, ánh hoàng hôn trải dài như lụa, nhuộm cả đất trời thành một màu rực rỡ.
Nàng khoác một bạch y thanh nhã, đầu đội mũ rèm, dáng cao gầy mà thanh tú.
Chỉ qua là mỹ nhân hiếm , phong thái khuynh thành.
Ta lưng ngựa, kìm khẽ “chậc” một tiếng đầy tán thưởng.
Tên tiểu bên cạnh giật kinh hãi:
“Thiếu chủ, lão gia dặn giữ ý tứ một chút!”
Ta còn kịp mở miệng, vội vàng bổ sung:
“Với … vị tiểu thư trông cũng bình thường thôi mà…”
Ta liếc , giọng thản nhiên:
“Nàng vẫn đang đội mũ rèm đó.”
Hắn gãi đầu, gượng:
“ mà… vẻ n.g.ự.c…”
Ta liền tung một quyền, khiến ngã lăn khỏi lưng ngựa:
“Nông cạn!”
…
Vì từ nhỏ sống như nam nhi, luôn hấp dẫn bởi những cô nương mềm mại, dịu dàng.
Thấy tiểu thư yên vị trong xe ngựa, thúc ngựa tiến lên phía đoàn.
Khẽ huýt sáo một tiếng, cao giọng:
“Đã kiểm tra đủ ? Chuẩn khởi hành!”
Nói , đầu về phía xe ngựa, giọng mang theo ý nhẹ:
“Tiểu thư cho vững, đoạn đường phía chẳng dễ .”
Đang độ xuân, hai bên đường hoa dại nở rộ, sắc trời chiều óng ánh, cảnh sắc tựa tranh vẽ.
Ta ngoái đầu chiếc xe ngựa khép kín, lòng chợt nổi ý, liền giảm tốc độ.
Ngựa sánh ngang xe, đưa tay gõ nhẹ cửa sổ.
“Tiểu thư, bên ngoài phong cảnh hữu tình lắm, nàng thử mở cửa sổ ngắm xem.”
Bên trong vẫn lặng yên, một lời đáp.
Ta khẽ nhướng mày, cũng thêm, tiện tay hái vài đóa hoa ven đường, nhẹ nhàng cài khe cửa.
“Này, tặng nàng, tự thưởng thức nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/ho-tong-nang-tron-kiep/1.html.]
Chưa đợi hồi âm, kẹp chân thúc ngựa, về phía dẫn đoàn.
Một lát , khi vô tình ngoảnh đầu , mấy đóa hoa biến mất khỏi khe cửa.
Ta khẽ cong môi, lẩm bẩm:
“Chậc… quả nhiên vẫn là nữ nhi.”
—
Đoàn cứ thế thuận lợi tiến bước suốt ba ngày liền.
Tên tiểu hỏi :
“Thiếu chủ, nhiệm vụ đơn giản như , để đích dẫn đội?”
Ta về phía rừng sâu xa xa, ánh mắt thoáng trầm:
“Ai mà … lẽ vì phong lưu tuấn tú chăng.”
Hắn im lặng một lúc, thở dài:
“…Ta thừa nhận tuấn tú thật, nhưng thể bớt tự cao một chút ? Không thì e là khó tìm thê t.ử.”
Ta liếc , đáp.
Cũng , ngoài phụ và mẫu khuất, đời chẳng ai là nữ t.ử.
“Dù thế nào, vẫn dễ tìm thê t.ử hơn ngươi.”
Ta vỗ nhẹ lên vai , giọng đầy ý tứ.
Đang lúc trò chuyện, từ phía xa bỗng vang lên tiếng chim rừng hoảng loạn, một đàn chim bất chợt bay v.út lên khỏi tán cây rậm rạp.
Đàn chim bay lượn một vòng trung, lượt đáp xuống những cành cây cao, tựa như đang báo hiệu điều gì bất thường.
Ta khẽ cau mày, đưa tay hiệu cho đoàn dừng .
“Dừng !”
Tên tiểu ngơ ngác :
“Có chuyện gì ?”
Ta hạ giọng, ánh mắt trở nên nghiêm nghị:
“Không .”
Lời dứt, phía ập tới một nhóm bịt mặt, tay cầm trường đao, khí thế dữ dằn như sói đói.
“Bảo vệ tiểu thư!”
Ta quát lớn, đồng thời rút trường thương lưng, trực tiếp chặn đợt tấn công đầu tiên.
Ngay đó, chần chừ, nhảy vọt lên xe ngựa phía , nắm c.h.ặ.t dây cương:
“Giá!”
Xe ngựa phá vỡ vòng vây, lao thẳng về phía như mũi tên rời cung.
“Tiểu thư, thật sự bám c.h.ặ.t!”
Thế nhưng xe ngựa vốn thể nhanh bằng tuấn mã, đám phía chẳng mấy chốc đuổi sát.
Ta trầm ngâm trong thoáng chốc, lập tức đưa tay trong xe:
“Mau đây! Xe giữ nổi nữa!”
Người bên trong chỉ do dự một khắc, liền nắm lấy tay , nhanh ch.óng bước .
Ta vung thương c.h.é.m đứt dây nối, trong khoảnh khắc xe và ngựa tách rời, kéo nàng cùng nhảy lên lưng ngựa.
Ta: …
Nhìn vị tiểu thư cao hơn nửa cái đầu, khỏi trầm mặc.
Quả nhiên là xuất cao quý, vóc dáng cũng khác thường.
Chỉ là… thế thật sự che mất tầm .
“Hay là… nàng phía .”
Nàng im lặng vài giây, khẽ gật đầu.
Ta vòng tay ôm lấy eo nàng, kéo nàng lưng .
Nặng thật…
Trông nàng thanh mảnh, nào ngờ khung xương rắn rỏi đến .