HỌA BÌ - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-18 11:59:25
Lượt xem: 103
Ta thể ngờ thời buổi đặc biệt tìm đến ngôi miếu đổ nát .
Ta cứ ngỡ dù đợi đến khi xương khô hóa thành tro bụi, cũng chẳng kiếm nổi một vụ ăn đổi da nào.
Càng ngờ tới, đến là Sở Ngọc – di nương của phủ Vinh An Hầu.
Ba năm , nhắm trúng lớp da của nàng, lừa nàng thực hiện một vụ giao dịch.
lúc đó, Sở Ngọc từ chối .
Khi nàng mới cập kê, là một cô bé bán bánh nướng.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, nàng lẻ loi một xông ngôi miếu rách nát nơi trú ngụ.
Ngôi miếu bốn bề lộng gió, nàng co rùm trong góc, thấy đống tiền giấy bàn thờ.
Nàng vái lạy tứ phương một hồi, run rẩy quẹt diêm châm lửa đốt tiền giấy.
Kết quả là ánh lửa bập bùng, nàng liếc thấy cái đầu lâu của bàn thờ.
Ta ở đây bảy năm , da thịt sớm rụng sạch, dòi bọ rỉa hết, chỉ còn một cái đầu lâu xí đến cực điểm.
Nàng thốt lên một tiếng kinh hãi.
Ta âm hiểm, đầy ý . Khó khăn lắm mới đến bầu bạn giải khuây, đương nhiên dọa nàng một trận cho trò.
Thế nhưng, câu tiếp theo của nàng khiến ngẩn .
Nàng quanh ngôi miếu một lượt, ngó cái bàn thờ.
Cuối cùng lấy hết can đảm , hít một thật sâu:
"Tiên... Tiên cô?"
Tiên cô?
Ta dự đoán đủ phản ứng, nàng nên hoảng hốt tột độ, nghĩ gặp quỷ, gọi là yêu quái quái vật.
tại gọi là "Tiên cô"? Có nhà tiên cô nào trông như ?
Ta chút kinh ngạc, tiếng ch.ói tai cũng ngừng bặt, đờ đẫn cô bé mặt.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Sở Ngọc thấy giận dữ, lập tức sụp xuống lạy lục, miệng lầm bầm:
"Tiên cô, tiểu nữ thực sự đường cùng mới đến quấy rầy sự thanh tu của , phiền giấc mộng của , thành thật xin .
Vừa đốt tiền giấy là tiểu nữ mạo , ngày mai tiểu nữ nhất định sẽ bù đắp gấp bội, mong Tiên cô đừng trách phạt."
Hóa là một kẻ ngốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoa-bi/1.html.]
Gặp mà gọi Tiên cô đành, còn dám ở đây bái lạy . Ta nàng với vẻ ghét bỏ.
Sở Ngọc lấy từ trong giỏ một chiếc bánh nướng, đặt lên bàn thờ:
"Tiên cô, cái bánh là tự tay tiểu nữ . Trên tiểu nữ tiền giấy, xem cái thể tạm dùng đồ cúng thế ?"
Mùi thơm của bánh nướng bay mũi .
Ta hài lòng gật đầu, xem xét nàng một phen. Không tệ, hợp ý .
là một tinh linh , bình thường chỉ lấy oán báo ân.
Ta dụ dỗ nàng:
"Ngươi đốt tiền giấy của , theo quy tắc, ăn với ."
Sở Ngọc hỏi nhỏ: "Làm ăn gì ạ?"
Ta quan sát nàng một vòng. Chậc chậc, tệ, lớp áo vải thô cũng che giấu nổi vẻ diễm lệ kinh của nàng.
là một lớp da mỹ nhân, khuôn mặt phù dung tuyệt sắc.
Ta tiếp tục mồi chài:
"Ta thể thực hiện nguyện vọng của ngươi, chỉ cần ngươi đồng ý với một việc. Đó là đổi lớp da của ngươi cho ."
Cô bé chớp chớp mắt: "Vậy... tiểu nữ c.h.ế.t ?"
Nàng quả nhiên là đồ ngốc. Ta đảo mắt:
"Ngươi sẽ về cõi cực lạc, đại công đức."
Sở Ngọc lắc đầu: " tiểu nữ về cực lạc,tiểu nữ sống tiếp."
Ta gắt gỏng:
"Không , ngươi đốt tiền giấy , bắt buộc thực hiện vụ ăn ."
Sở Ngọc lập tức "òa" một tiếng rống lên. Khóc đến mức tai mọc cả kén, nàng mới sụt sùi :
"Tiên cô, ngày mai tiểu nữ đến vụ ăn ? Tiểu nữ đốt chút tiền giấy cho cha nương tiểu nữ ."
Nói xong, nàng lấy từ trong giỏ năm cái bánh nướng, đặt hết lên bàn thờ ba chân bốn cẳng chạy mất dạng.
Ta thở dài, cam lòng theo bóng lưng nàng.
Lại để sổng mất một đứa .
Xem tàn nhẫn hơn chút nữa, cho bọn họ cái giá trả mới .