"Tiên cô, ba năm từng khen một lớp da mỹ nhân. Bây giờ... Tiên cô còn bằng lòng nhận ?"
Giọng của Sở Ngọc nhỏ. Một con sống sờ sờ, mà trông còn thiếu sức sống hơn cả một tinh mị như .
Ta cơ thể khô héo, khuôn mặt gầy gò chút huyết sắc của nàng, im lặng hồi lâu.
"Ngươi vẻ chịu ít khổ cực."
Sở Ngọc khổ:
"Phải, Tiên cô từng , hạng như nhất định sẽ chịu khổ. Ba năm , ."
Ta quả thực như . Kể từ gặp trong miếu, ngày nào Sở Ngọc cũng đến thăm .
Đốt cho chút tiền giấy, đặt lên bàn thờ một chiếc bánh nướng giòn rụm thơm phức.
Lâu dần, nàng còn quấn lấy hỏi đủ thứ chuyện.
"Tiên cô, đây từng gặp ai giao dịch đổi da ?"
Ta ăn bánh đáp:
"Cái miếu nhỏ hẻo lánh, suốt bảy năm qua tính cả ngươi mới ba xông đây.
Một tên là thư sinh lên kinh ứng thí, sách đến mức tâm thần hoảng loạn, đòi ăn với , nguyện vọng là đỗ đầu khoa cử.
Ta chẳng thèm để ý, da nam t.ử thì lấy gì?"
"Người thứ hai là một cô nương bán thịt lợn gả , đòi ăn với , nguyện vọng là gả cho trong mộng.
Ta cũng chẳng thèm ngó, cái hình 'ngang lưng hổ, vai gấu' , mà đổi thì chắc tìm cái cây mà treo cổ luôn cho ."
"Người cuối cùng chính là ngươi. Ta thích khuôn mặt phù dung và lớp da mỹ nhân của ngươi, nhưng ngươi chịu đổi."
Ta chớp mắt dọa nàng:
" , chắc chắn ngươi sẽ vụ giao dịch với thôi.
Bởi vì cái thói đời , với dung mạo đó và gia cảnh như thế, tự nhiên cuộc sống của ngươi sẽ yên ."
Sau đó một ngày, Sở Ngọc đến từ biệt . Trước khi , nàng mang đến một giỏ bánh nướng.
Nàng cữu mẫu tìm cho nàng một phu quân – gả phủ Vinh An Hầu tiểu .
Thực chất là bán nàng để lấy tiền sính lễ cưới vợ cho con trai họ.
Nàng đỏ hoe mắt:
"Tiên cô, tiểu nữ sẽ đến thăm ."
Ta luyến tiếc khuôn mặt nàng, oán hận :
"Nhớ lấy, đến gặp vụ giao dịch đấy. Phải đưa da cho ."
Lời vận đời.
Sở Ngọc bế đứa trẻ trong lòng, lặng lẽ quỳ bên bộ xương của .
Ta cũng im lặng gì.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Lúc đó chỉ dọa nàng vì lấy lớp da đó, nhưng khi nàng thực sự mặt , thấy cũng chẳng thiết tha đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoa-bi/3.html.]
Muốn một lớp da , chẳng qua là bước khỏi ngôi miếu cho đỡ buồn chán mà thôi.
Thế nhưng ba năm qua, cũng chẳng thấy buồn chán chút nào.
Ta trầm giọng: "Ngươi đến muộn ."
Sở Ngọc khổ:
"Phải, cũng sắp c.h.ế.t ."
Nàng đứa bé trong tay, mắt đỏ hoe:
"Cũng , thể cùng An Nhi."
Ta liếc đứa trẻ sơ sinh đó. Khuôn mặt nhỏ xíu chỉ bằng nửa bàn tay, tím tái cả .
C.h.ế.t lâu , chắc là sinh vài ngày thì c.h.ế.t.
Sở Ngọc đốt tiền giấy cho . Một luồng gió thổi qua, khói bay mù mịt cả căn phòng.
Ngay cả cũng khói sặc, chút .
Sở Ngọc : "Tiên cô từng , đốt tiền giấy cho tức là ăn với ."
Trong lòng nảy sinh một nỗi bực bội vô cớ:
"Ta lừa ngươi đấy! Lúc đó chỉ dọa ngươi, lừa ngươi đưa da cho thôi. Chẳng lẽ ngươi , ăn với là kết cục t.ử tế ?"
Sở Ngọc nở một nụ gượng gạo:
"Không , vốn dĩ cũng chẳng sống bao lâu nữa. Tiên cô thích da mỹ nhân, còn chán ghét khuôn mặt , chúng đổi ."
Đáng lẽ vui mừng mới . Ta sắp lớp da mỹ nhân duy nhất mà mắt suốt mười năm qua.
im lặng lâu:
"Nguyện vọng của ngươi là gì? Để những kẻ bắt nạt ngươi nợ m.á.u trả bằng m.á.u ?"
Sở Ngọc dập đầu:
"Tiên cô, sẽ xáo trộn nhân quả của . Số khổ, chẳng ước gì, chỉ nhớ Tiên cô từng ngoài xem thế giới.
Nếu , khi ngoài, mỗi năm hãy đốt cho con chút tiền giấy là ."
Nàng nuốt viên đan d.ư.ợ.c đưa ba năm . Toàn bộ m.á.u thịt dường như rút cạn trong nháy mắt, hình xẹp xuống.
Nàng giống như một đóa hoa héo úa , ngã rạp xuống đất, biến thành bộ xương trắng còn da bọc.
Lớp da của nàng tuột , bay lên bàn thờ.
Ta vô cảm khoác lớp da đó lên.
Dưới tấm gương đồng, hiện một nữ nhân với khuôn mặt hình trái xoan, đôi mày liễu, dung mạo tuyệt mỹ.
Cốt tinh mị, da mỹ nhân.
Ta lừa Sở Ngọc. Ta là Họa Bì Tinh Mị, là La Sát ác quỷ.
Làm sợ nhân quả, cam tâm chỉ đốt vài tờ tiền giấy.
Vụ giao dịch , nàng đưa lớp da mỹ nhân, trả mạng của những kẻ cho nàng.