Vương phu nhân trừng mắt , cú va chạm đủ khiến bà hôn mê.
"Là ngươi? Ngươi là... yêu quái?"
Ta thong thả xổm xuống:
"Ta là một Họa Bì tinh."
"Lớp da mỹ nhân là một cô nương tên Sở Ngọc đổi cho .
Nàng nàng ghét khuôn mặt , bi kịch cả đời nàng đều vì nó mà .
lớp da , là ở lòng hiểm ác."
"Ví như Vương phu nhân bà, vì kiềm chế Giang di nương mà chọn Sở Ngọc quân cờ.
Bà dè chừng đề phòng nàng, khi nàng hãm hại, bà chỉ coi nàng là công cụ để đòi quyền quản gia.
Đứa trẻ của nàng c.h.ế.t, cũng vì bà ghen tị khi nàng m.a.n.g t.h.a.i đích trưởng t.ử của Hầu phủ."
Ta dùng cây trâm rạch nhẹ mặt bà :
"Bà xem, kẻ ăn chay niệm Phật như bà, bản tính vẫn khó dời như ?"
Vương phu nhân trừng trừng, đến giây phút cuối cùng, bà mới gạt bỏ lớp ngụy tạo, gào lên như một mụ độc phụ:
"Một đứa bán bánh nướng như nó, Hầu phủ là phúc đức tám đời !
Nó dám t.h.a.i !
Nó cũng leo lên đầu như con hồ ly tinh họ Giang !"
Ta quát: "Nàng gặp bà mới là đen đủi tám đời!"
Ta xoay xoay cây trâm trong tay:
"Bà , hằng đêm đều g.i.ế.c bà. Ta hứa với Sở Ngọc, nàng cho da, cho nàng mạng của các .
Chỉ là ở kinh thành đám đạo sĩ phiền phức, sợ quá tay sẽ phát hiện, nên mới đặc biệt dàn dựng vở kịch ."
Ta bóp cổ bà , ép bà về phía Giang di nương:
"Vở kịch , con ngốc là kẻ sát nhân, còn bà chính là hại đáng thương."
Ta giơ cao cây trâm, đ.â.m thẳng cổ họng Vương phu nhân, vùi sâu da thịt cho đến khi m.á.u b.ắ.n đầy mặt .
Vương phu nhân c.h.ế.t .
Khi quan binh kéo đến, trong miếu chỉ còn Giang di nương đang hôn mê và x.á.c c.h.ế.t của Vương phu nhân.
Ta là báo quan, rằng tìm giúp , về thì thấy t.h.ả.m cảnh .
Hung khí là cây trâm của Giang di nương, động cơ là vì ghen tuông sinh hận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoa-bi/7.html.]
Bằng chứng đanh thép nhất là Giang di nương hề phủ nhận, nàng cứ điên cuồng gào thét rằng Vương phu nhân là ác quỷ.
Quan phủ đương nhiên coi đó là lời điên khùng. Hầu gia đến nơi, mặt mũi xanh mét vì tức giận.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Lần tiếp theo gặp Giang di nương là ở trong đại lao. Ta bưng một bát cháo, đuổi lính canh ngoài.
Giang di nương tơi tả bò đống rơm, thấy liền vồ tới:
"Muội đến ! Có Hầu gia bảo đến cứu ?"
Ta lắc đầu, đặt bát cháo xuống chân nàng :
"Hầu gia tỷ dù cũng là quý , giữ thể diện cho tỷ.
Không thể để tỷ c.h.é.m đầu thị chúng như thường.
Nên Hầu gia bảo mang bát cháo đến, để tỷ giữ thây."
Giang di nương kinh hoàng:
"Không! Hầu gia thương nhất, lão thể tuyệt tình như ! Muội sự thật mà, giúp !"
Ta mặt nàng :
"Tỷ tỷ chắc quên vài chuyện . Ba năm qua, chẳng tỷ luôn hành hạ , tìm cách cắt xén tiền tiêu hằng tháng ?
Chính tỷ lấy hết than trong viện giữa mùa đông giá rét.
Chính tỷ hãm hại lúc mang thai, khiến phạt quỳ trong từ đường đến kiệt sức.
Tỷ thực sự nghĩ là hảo tỷ của tỷ ?"
Giang di nương gào lên:
"Là ngươi hại ! Ngươi khiến nghĩ bà là yêu quái! Ngươi mới là kẻ ngư ông đắc lợi!"
Ta mỉm :
"Tỷ đoán đúng . Bà chẳng yêu quái gì cả, chỉ là một mụ nữ t.ử lòng lang sói thôi."
Ta ghé sát tai nàng , thì thầm:
"Và thực , bà do tỷ g.i.ế.c. Là g.i.ế.c đấy."
Giang di nương trợn mắt . Ta tiếp:
" lừa tỷ. Thực sự yêu quái tác oai tác quái đấy. Vương phu nhân. Mà là ."
Lớp da tuột xuống, hiện một bộ xương trắng với khuôn mặt xanh biếc, răng nanh sắc nhọn.
Giang di nương định hét lên nhưng bóp nghẹt cổ nàng , đổ bát cháo miệng.
Đợi đến khi nàng bất động, mới thong thả khoác lớp da .