Một tháng , Hầu gia đưa lên chính thất.
Hầu phủ xảy nhiều bê bối như , đương nhiên lão dùng quyền lực để dập tắt dư luận.
Thấy gia thế Sở Ngọc cũng coi như trong sạch, lão thuận nước đẩy thuyền, cho danh phận chủ mẫu.
Dạo gần đây lão còn thích nghỉ chỗ nữa.
Ta tặng cho hoa khôi của Di Hồng Viện một hộp mỡ x.á.c c.h.ế.t, lão mê hoặc đến thần hồn điên đảo, ngày nào cũng chạy đến đó.
gần đây, lão đến Di Hồng Viện nữa, mà ngày ngày trốn biệt trong sương phòng.
Lão bảy ngày chợp mắt. Ta bước phòng, thấy mặt lão xanh mét, mắt vằn tia m.á.u.
"Hầu gia, đến lúc nghỉ ngơi ."
Ta khẽ khuyên nhủ. Hầu gia lắc đầu lia lịa:
"Không, ! Ta ngủ!"
Ta vỗ vai lão:
"Tại Hầu gia? Con thể ngủ chứ?"
Ánh mắt lão lộ vẻ kinh hoàng cực độ:
"Mỗi khi nhắm mắt là gặp ác mộng. Cứ hễ đến lúc mây mưa ân ái, gối ấp tay kề biến thành một con ác quỷ. Ta dám ngủ, con quỷ đó đang đợi trong mơ!"
Lão chộp lấy tay :
"Ngọc Nhi, nàng mau tìm đạo sĩ giúp ! Ta dám ngoài, cảm thấy thứ gì đó đang theo dõi ."
Ta lắc đầu, hỏi khẽ:
"Hầu gia, còn nhớ con của chúng ? An Nhi . Người còn nhớ nó trông như thế nào ?"
Lão lộ vẻ giận dữ:
"Làm nhớ ? Chỉ là một đứa trẻ thôi, nó c.h.ế.t lâu , nhắc gì?
Ta cứ tưởng nàng buông bỏ, ngờ nàng vẫn hiểu chuyện như thế!
Chỉ cần còn nạp , sẽ vô đứa con khác.
Một cái t.h.a.i c.h.ế.t thì gì to tát ? Quan trọng nhất bây giờ là cứu !"
Ta gật đầu:
"Hầu gia, nếu tìm đạo sĩ, cho con quỷ đó trông như thế nào chứ?"
Lão nhíu mày hồi tưởng:
"Nó... nó là một con yêu quái khoác da ! Nó vẽ lên da ! Nó răng nanh, mặt xanh đen..."
Ta đưa tay bịt miệng lão , hiện nguyên hình ngay mặt lão:
"Có ... giống như thế ?"
Vinh An Hầu c.h.ế.t . Theo lời thầy lang, lão vì mải mê chốn lầu xanh mà nhiễm bệnh lạ, thêm ăn ngủ nên kiệt sức mà c.h.ế.t.
Tang lễ tổ chức linh đình, trọng thể.
Thế nhưng, đào xác lão lên. Ta từng lớp da nên treo ở cửa hàng thịt lợn, nhưng nghĩ , ai mua lớp da thì thật đen đủi.
Vì thế, lột da lão đốt sạch, còn xương thịt thì mang về Giang Nam cho con cá chép tinh coi như món quà khai vị.
Khi định rời , gã biểu ca của Sở Ngọc chặn đường . Gã xoa đôi bàn tay bóng mỡ, lộ vẻ tham lam:
"Muội , giờ là chủ mẫu Hầu phủ, duy nhất nắm quyền . Ngày xưa cha nương khắt khe cũng là vì cho thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoa-bi/8.html.]
Nhờ ép gả đây mà mới vinh hoa phú quý như hôm nay chứ. Muội bây giờ chỉ còn là duy nhất..."
Ta gã, chợt nhận :
"Dạo nhiều việc quá, suýt thì quên mất ngươi. , ngươi là duy nhất mà."
Ta hiệu cho hộ vệ: "Đến đây, đưa về Hầu phủ."
Trong kho hàng ẩm thấp và tối tăm, cầm con d.a.o nhỏ, rạch nhẹ lên giữa chân mày của thứ sinh vật còn hình đang mặt.
Gã biểu ca ngừng giãy giụa, miệng phát những tiếng ú ớ vì lưỡi cắt mất .
Ta bưng bát hứng m.á.u:
"Đừng cử động. Máu của ngươi vẫn còn đục quá, xem tháng tới ngươi chỉ ăn cháo loãng thôi."
Ta , dùng sống d.a.o vỗ vỗ lên mặt gã:
"Dẫu ngươi cũng là duy nhất của Sở Ngọc mà.
Phải dùng m.á.u giữa chân mày của ngươi để chép kinh thư thì con đường luân hồi của nàng mới suôn sẻ ."
Khi đang bưng bát m.á.u đầy về phòng, nha báo:
"Phu nhân, Vương bà đến ."
Vương bà chính là bà đỡ năm xưa của Sở Ngọc. Ta lạnh:
"Ồ, lắm. Bà tìm , cũng sẽ tìm bà . Mời ."
Vương bà quỳ giữa đại sảnh, ôm một đứa trẻ sơ sinh. Ta ghế chủ vị:
"Ta suýt quên mất bà. Chọn một cách c.h.ế.t ."
Vương bà lập tức dập đầu xin tha mạng:
"Phu nhân, phu nhân tha mạng!
Lúc đó lão nô Vương phu nhân ép buộc, nhưng lão nô nỡ chuyện thất đức đó, nên tìm một cái t.h.a.i c.h.ế.t thế con của .
Còn đứa trẻ thật sự, lão nô lén gửi nuôi ở quê.
Nay Vương phu nhân đổ đài, nắm quyền, lão nô mới dám mang nó về đây.
Trên đứa bé vết bớt, phu nhân thể kiểm tra!"
Ba năm . Ta dắt tay một đứa trẻ đến Giang Nam.
"Nghĩa mẫu, đây là mộ của ai thế ạ?"
Đứa trẻ tò mò hỏi. Ta tấm bia chữ , im lặng hồi lâu.
"Đó là mẫu ruột của con."
Đứa trẻ ngây ngô gật đầu:
"Vậy nghĩa mẫu và mẫu ruột quan hệ gì với ạ?"
Lần , sự im lặng còn kéo dài hơn nữa. Mãi đến khi gió thổi bay con bướm đậu bia đá, mới khẽ đáp:
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Nàng là khách hàng của . Ta và nàng thực hiện một vụ giao dịch."
Ngừng một chút, tiếp:
"Và nàng cũng là một bạn của ."
Hết