HOA DÀNH DÀNH NỞ TRẮNG, TA GẶP LẠI NGƯỜI THƯƠNG - 1
Cập nhật lúc: 2026-04-30 21:15:58
Lượt xem: 78
Thái hậu vốn là rộng lòng, hết mực yêu chiều đứa cháu gái, để mặc cho Minh Ngọc quận chúa ngang nhiên đoạt thiếu niên cùng lớn lên từ thuở nhỏ.
Vì giữ gìn thể diện nơi hoàng gia, ban hôn cho cùng tiểu tướng quân Lâm Tri Viễn.
Một năm , thiếu niên năm t.ử trận nơi sa trường.
Quận chúa đau đớn đến độ như buông bỏ sinh mệnh, bỗng hóa si dại, nhất mực cho rằng Lâm Tri Viễn mới là phu quân của , giữa ban ngày sáng rõ vẫn ôm ấp, vuốt ve chút e dè.
Thái hậu lập tức triệu nhập cung, ép lùi thêm một bước nữa.
“Minh Ngọc hiện đang bệnh nặng, trong mắt nó chỉ còn nhận Lâm Tri Viễn, hôn ước giữa hai ngươi lập tức hủy bỏ.”
“Nhớ cho kỹ, từ nay về xuất hiện mặt Minh Ngọc mà lời linh tinh!”
Ta ngoan ngoãn cúi hành lễ tạ ơn, nhưng trong lòng kìm một nụ lạnh lẽo.
Minh Ngọc quận chúa thật sự si dại , chẳng rõ.
Ta chỉ , kẻ mang tên Tạ Dật Hàn , loại dễ dàng buông bỏ sinh mệnh như .
…
Thái hậu thấy thuận theo, sắc mặt cũng dịu vài phần.
“Giang gia nha đầu, ngươi vốn là kẻ hiểu chuyện, ai gia cũng vòng vo với ngươi nữa.”
“Minh Ngọc là đứa trẻ do chính tay ai gia nuôi nấng trưởng thành, nay thấy nó thành như , lòng ai gia đau như cắt.”
“Ngươi nhường mối nhân duyên , ai gia sẽ ghi nhớ ân tình của ngươi, về … tất sẽ để tâm tìm cho ngươi một nơi nương tựa khác.”
Những lời lọt tai trôi , chẳng hề lưu trong lòng chút nào.
Đó chẳng qua chỉ là những lời mỹ lệ cho mà thôi. Tìm cho một chốn nương khác ư, thật nực .
Đã từ hôn đến hai , thử hỏi trong kinh thành còn gia đình danh giá nào dám nghênh đón nữa chứ.
tình thế ép buộc, chỉ đành hạ mắt, khẽ lời.
Thái hậu e ngại mất mặt, sai mang một cây trâm coi như phần thưởng ban cho .
Trâm vàng quấn chỉ qua vẻ tinh xảo, nhưng phẩm chất tầm thường, chẳng khác nào những vật nhỏ mà chủ t.ử trong cung tiện tay ban cho kẻ hầu hạ.
Ta thu nhận cây trâm đơn bạc tay áo, cung kính hành đại lễ.
Bước khỏi cổng lớn của Từ Ninh cung, khẽ thở dài một .
Chuyện từ hôn , vốn là điều mong còn chẳng kịp, chỉ ngờ đến nhanh đến thế.
Lại còn mang theo một lý do hoang đường như : “Tạ Dật Hàn t.ử trận, Minh Ngọc quận chúa phát điên.”
Nửa tháng , Tạ Dật Hàn dẫn ba vạn binh mã nghênh chiến quân Bắc Nhung nơi biên cương. Tin truyền về rằng t.ử chiến đến cùng, quân tan tác, ngay cả thi cốt cũng tìm thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/hoa-danh-danh-no-trang-ta-gap-lai-nguoi-thuong/1.html.]
Khắp kinh thành đều tin chắc còn, hoàng thượng còn truy phong Trung Dũng Hầu.
tin.
Kẻ đó từ nhỏ là tai họa trời sinh: chín tuổi trèo tường ngã gãy chân, mười tuổi cưỡi ngựa rơi xuống vách núi, treo cành cây suốt ba ngày ba đêm vẫn chếc.
Nếu về mệnh cứng cỏi, ai thể vượt qua đây.
Đang mải suy tư, rẽ qua hành lang, liền bắt gặp hai đang tiến .
Minh Ngọc quận chúa thấy , liền mềm mại tựa lòng Lâm Tri Viễn, vòng tay ôm lấy cổ , giọng nũng nịu gọi một tiếng: “Phu quân.”
Quả thật diễn trọn vai kẻ si dại đến cùng.
Lâm Tri Viễn những đẩy nàng , trái còn thuận thế ôm lấy eo nàng, dịu dàng dỗ dành.
là một đôi trai tài gái sắc khiến ngoài bật lạnh.
Ta yên tại chỗ, sắc mặt bình thản vở kịch mắt.
Dường như lúc mới chú ý đến , Minh Ngọc nghiêng đầu, nở nụ ngây thơ: “A, Giang tỷ tỷ cung từ khi nào, đến thỉnh an bổn quận chúa?”
Lâm Tri Viễn theo ánh mắt nàng sang, khi thấy , mặt thoáng qua một tia lúng túng.
nhanh, ngẩng cằm, giọng mang theo vài phần xa cách: “Giang tiểu thư, quận chúa thể khỏe, bổn tướng quân đưa nàng hồi Từ Ninh cung.”
Ta thật ngờ, Lâm Tri Viễn nguyện ý cùng Minh Ngọc diễn trọn màn kịch .
Phải rằng, ban đầu Thái hậu từng định gả Minh Ngọc cho . Chính Minh Ngọc sống c.h.ế.t đòi gả cho hôn ước với là Tạ Dật Hàn.
Thái hậu vốn thiên vị An Vương, mà Minh Ngọc là ái nữ duy nhất của An Vương, nên tự nhiên sủng ái vô cùng.
Vì thế liền hạ chỉ ban hôn, ép buộc hủy bỏ hôn sự giữa và Tạ Dật Hàn, đem gả cho Minh Ngọc quận chúa.
Sau đó, vì giữ gìn thanh danh hoàng gia, Thái hậu ghép duyên với Lâm Tri Viễn.
Nói cho thẳng thắn, Lâm Tri Viễn chẳng qua chỉ là kẻ thế mà Minh Ngọc quận chúa từng chán ghét.
Nay Tạ Dật Hàn “chếc”, Minh Ngọc quận chúa coi Lâm Tri Viễn như trân bảo, một mực đoạt về bên .
Ấy mà Lâm Tri Viễn cam tâm thuận ý, tận hưởng hết thảy, nửa phần hổ thẹn cũng chẳng thấy.
Hai bọn họ, một kẻ lòng tham vô độ, một kẻ ham danh cầu lợi.
Quả thực như định mệnh sắp đặt thành một đôi.
Nghĩ , cao ngạo cũng chẳng tự ti, thong thả hành lễ: “Quận chúa cùng Lâm tiểu tướng quân tâm ý tương thông, quả là duyên trời se kết. Thần nữ xin chúc hai vị trăm năm hòa hợp, sớm ngày quý t.ử.”
Dứt lời, thẳng lưng, ngẩng đầu bước , chẳng ngoảnh .
Hôn sự giữa Lâm Tri Viễn và Minh Ngọc quận chúa chuẩn vô cùng gấp gáp.